Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 36

Trong lúc Lâm Nguyệt và Phó Nam ở xưởng gốm học những thứ kiến thức cơ bản thì đội cảnh sát hình sự vẫn đang điều tra vụ án.

Giữa trưa, bọn họ tùy tiện chọn một tiệm cơm, ăn xong lại tiếp tục điều tra.

Chu Lẫm lái xe, ngồi cạnh tay lái là Đường Hiên thấp giọng trần thuật lại tình huống: “Người chết tên là Lương Phương, 24 tuổi, tám tháng trước từng uống thuốc ngủ tự sát trong phòng trọ, trước khi chết có để lại di thư, bảo rằng mệt mỏi với cuộc sống… Mẹ chết sớm, cha là Lương Hữu Công cùng mẹ kế Lý Kiều mang theo con trai nhỏ đi nơi khác sinh sống, bởi vì ít lui tới với Lương Phương nên không phát hiện Lương Phương có biểu hiện khác thường. Khi Lương Phương tự sát, bạn trai Tôn Vệ Bình đang công tác ở Hà Lan, thông tin ghi chép lại không có gì kỳ lạ, nhưng chủ nhà nói Tôn Vệ Bình dường như biết chuyện tâm lý của Lương Phương không ổn bắt đầu từ tháng ba năm trước, cụ thể trầm lặng ít nói, lảng tránh giao tiếp.”

Chu Lẫm nhìn bảng chỉ dẫn, khoảng cách đến nhà họ Lương còn mười phút nữa.

Chủ nhật, Lương Hữu Công và Lý Kiều đều nghỉ ở nhà, con trai học phụ đạo. Cảnh sát tới, hai vợ chồng căng thẳng và hơi cảnh giác.

Chu Lẫm mặt không biểu cảm nhìn kỹ hai ngườikia, Đường Hiên đặt câu hỏi: “Vụ án của Lương Phương chúng tôi cần tìm hiểu lại, xin hỏi khi Lương Phương còn sống, bên cạnh có người bạn nam giới nào cao khoảng 1m75 không?”

Lương Hữu Công nhìn về phía vợ mình.

Lý Kiều mím môi, thiếu kiên kiên nhẫn nói: “Tôi chỉ là mẹ kế của nó, bình thường không tiếp xúc nhiều, cạnh nó có người như vậy không tôi cũng không rõ.”

Lương Hữu Công thở dài, nỗ lực nhớ lại: “Từ nhỏ Phương Phương rất ngoan, đến năm hai đại học thì quen với Tôn Vệ Bình, ngoại trừ Vệ Bình, bình thường nó chỉ kết giao cùng bạn học, con bé có gửi một vài hình ảnh cho tôi khi đi du lịch, đó là hoạt động của công ty, tóm lại tôi không biết ai ngoài Vệ Bình cả.”

Đường Hiên gật đầu: “Tôn Vệ Bình, ông biết rõ con người của cậu ấy không?”

Lương Hữu Công vui mừng cười: “Vệ Bình rất tốt, đối với ai cũng đều lễ phép…”

Lý Kiều đột nhiên xen vào: “Tôn Vệ Bình cũng cao 1m78 đó, khá đẹp trai, có khi nào chuyện Phương Phương tự sát có liên quan đến cậu ấy không?”

Đường Hiên không đáp, tiếp tục hỏi Lương Hữu Công: “Lần cuối cùng ông gặp Tôn Vệ Bình là khi nào, gần đây có liên hệ không?”

Lương Hữu Công lắc đầu: “Không, từ sau tang lễ của Phương Phương, cậu ấy dường như cắt đứt quan hệ với chúng tôi, không biết là hai vị đã điều tra được gì rồi?”

Nói đến đoạn sau, người đàn ông đột nhiên lo lắng, trong mắt mang theo vài phần oán hận, dường như có liên quan đến con gái mình.

“Con gái của ông tự sát, chúng tôi chỉ điều tra về nguyên nhân liên quan, trước mắt không thể công khai, có tin tức sẽ liên hệ lại.” Đường Hiên bình tĩnh nói.

Hai vợ chồng nửa tin nửa ngờ.

Kết thúc cuộc điều tra, Chu Lẫm và Đường Hiên lập tức đi đến nhà cha mẹ ruột của Tôn Vệ Bình. Ông Tôn là nhân viên quản lý ngân hàng, hôm nay tăng ca, bà Tôn một mình ở nhà, khẩn trương mời hai vị cảnh sát hình sự vào nhà.

Nhắc tới Lương Phương, thần sắc bà Tôn liền bi thương trở lại: “Phương Phương là một cô gái xinh đẹp dịu dàng, gặp chuyện không may trước khi quyết định kết hôn cùng con trai tôi, ai ngờ… Vệ Bình rất sốc, cũng tự trách mình, nói nếu nó không đi công tác, Phương Phương sẽ không gặp chuyện… Sau khi an táng Phương Phương, Vệ Bình không còn tâm trạng làm việc, từ chức đi du lịch một mình, hai ba tháng mới trở về nhà một lần…”

“Bà có ảnh của cậu ấy không?” Đường Hiên hỏi.

Bà Tôn rất phối hợp, cầm điện thoại khoe những tấm hình con trai gửi cho mình, qua ảnh chụp có thể thấy con trai bà đang cố gượng cười.

Chu Lẫm tiếp nhận di động.

Trên ảnh chụp Tôn Vệ Bình đang mặc trang phục leo núi, vóc người cao gầy, trong mắt khó có thể che giấu tang thương. Chu Lẫm phóng to ảnh chụp, nhìn vài giây, đột nhiên phát hiện mấy chỗ kỳ lạ.

Anh lập tức nháy mắt với Đường Hiên.

Đường Hiên làm bộ có điện thoại, thối lui ra cửa, lặng lẽ thông báo về cục cảnh sát, qua điều tra liền biết được Tôn Vệ Bình tháng 12 năm trước mới rời khỏi đây, cho đến hôm nay không một ai biết tăm hơi của Tôn Vệ Bình. Đồng thời tra được, ngay ngày hôm qua Tôn Vệ Bình đã trở về và đang trú tại một khách sạn.

Đội cảnh sát hình sự tức khắc triển khai lùng bắt.

Ba giờ chiều, khách sạn.

Tôn Vệ Bình ngửa mặt nhìn tấm hình ở trên drap giường, nhắm mắt, khóe mắt rơi xuống hai hàng lệ.

Mùa hè năm thứ hai anh hẹn cô đi xem phim, trong rạp tối đen như mực, vì thế anh mới dám lấy hết dũng khí nắm giữ tay cô, có điều cô cũng không né tránh. Đêm đó, bọn họ chính thức yêu nhau. Vào ngày lễ giáng sinh, anh dẫn cô vào  khách sạn, cuối cùng cô trao lần đầu tiên cho anh.

Tốt nghiệp được hai năm, anh ưng ý một căn nhà, Phương Phương cũng rất thích, lúc đó anh đã lên kế hoạch sẽ dẫn cô đi đăng ký kết hôn.

Vào đêm trước khi trở về, buổi tối Phương Phương tăng ca, trên đường về nhà thì bị một kẻ lang thang che miệng kéo vào hẻm…

Anh muốn báo cảnh sát nhưng cô không đồng ý, thà chết cũng không muốn cho người khác biết, sau đó cô khóc suốt, khóc mấy ngày, khóc nói cô không thấy rõ khuôn mặt của tên kia, khóc cầu xin anh đừng hỏi nữa. Anh cảm thấy đau lắm, hận lắm không thể một nhát đâm chết tên kia. Phương Phương rất yếu ớt, anh cũng không ép buộc, cô muốn im lặng, anh sẽ tận lực che giấu hận thù.

Nhưng kể từ đó, Phương Phương bắt đầu né tránh gần gũi với anh, anh không quan tâm, anh nguyện ý chờ. Hai người ra ngoài dạo phố, vô ý gặp được tên kia thì sắc mặt Phương Phương tái nhợt, anh ôm cô rời đi, dần dần cô không muốn ra khỏi nhà, anh cũng đồng ý ở nhà chăm sóc cho cô. Cứ như vậy nửa năm, ngay lúc Phương Phương sắp khôi phục lại tâm lý, công ty an bày anh đi công tác.

Bởi vì công tác này liên quan đến tiền đồ của anh, nhưng anh vẫn hơi do dự, sợ cô ở nhà gặp chuyện không may.

Phương Phương cười cổ vũ, có thế này anh mới yên tâm dọn dẹp hành lý.

Đến Hà Lan, bọn họ mỗi ngày đều call video, trong clip Phương Phương nói nói cười cười, khóe miệng hiện ra má lúm đồng tiền đáng yêu.

Tất cả mọi chuyện đều diễn ra bình thường, sau đó đột nhiên anh nhận được điện thoại…

Bọn họ đều nói là Phương Phương tự tử, trước khi Phương Phương chết, khẳng định đã bị chuyện kia kích thích. Khi còn sống cô nỗ lực che giấu, cô qua đời, anh cũng không muốn cô bị người khác nghị luận, cô quá thuần khiết, anh không muốn bất luận kẻ nào hắt nước bẩn vào cô.

Không thể báo cảnh sát, chỉ có nước báo thù.

Anh nghỉ việc và nói dối cha mẹ là đi du lịch, trên thực tế anh chỉ thay đổi ngoại hình, nỗ lực biến thành một kẻ lang thang đầu đường xó chợ chân chính. Anh đi khắp ngõ lớn ngõ nhỏ, bắt chuyện kết giao từng kẻ lang thang…

Mặc cho phong ba bão táp, rốt cuộc anh cũng tìm được tên kia…

Lúc đó Tôn Vệ Bình nằm trên mặt đất, đầu ngẩng lên trời, bầu trời hắc ám giống như cơn lốc lao mạnh về hướng anh.

***

Cảnh sát phá cửa xông vào, Tôn Vệ Bình không phản kháng, nằm lặng giống như một cái xác không hồn.

Buổi tối thẩm vấn, Tôn Vệ Bình thú nhận thẳng thắn, hỏi cái gì đáp cái đó, giọng nói máy móc, trong lòng nặng nề áp lực.

“Hối hận không?”

Kết thúc thẩm vấn, Chu Lẫm trầm giọng hỏi.

Tôn Vệ Bình cười, đời này điều mà anh ta không hối hận nhất, chính là tự tay giết tên súc sinh kia.

Tròng mắt Chu Lẫm tối đen như mực, nói: “Nếu lúc trước cậu lựa chọn báo cảnh sát, Lương Phương có lẽ không chết, cậu cũng sẽ không phạm pháp.”

Tôn Vệ Bình tươi cười.

Nói xong , Chu Lẫm bước ra ngoài, liếc mắt liền thấy Tôn Vệ Bình đột nhiên cúi đầu, hai tay ôm mặt.

Sau khi Tôn Vệ Bình thừa nhận tội lỗi, đội cảnh sát hình sự được nghỉ phép hai ngày, ai nấy đều tự động dọn dẹp này nọ về nhà.

“Đại ca, anh còn chưa giải thích cho bọn em, ảnh avatar có hình mặt trăng là như thế nào?”

Chu Lẫm cười nhạt, đóng ngăn tủ, quơ lấy di động vòng qua chỗ khác.

Đường Hiên và ba người kia che chắn trước cửa, vênh váo tự đắc: “Ngày hôm nay nếu anh không nói rõ ràng thì đừng hòng đi ra khỏi cánh cửa này!”

Chu Lẫm cũng không biểu hiện gì, liếc mắt nhìn đồng hồ, 9 giờ rưỡi tối, Lâm Nguyệt hẳn là chưa ngủ.

Anh không thèm đếm xỉa đến bốn người kia, ngồi xuống ghế, một tay lật tìm danh bạ, một tay sờ soạng điếu thuốc, cũng không ngẩng đầu lên. Đường Hiên thuận thế nháy mắt cùng ba người kia chạy tới dựa sát tai vào. Điện thoại reo, khóe miệng Chu Lẫm nhếch lên, hỏi: “Ngủ chưa?”

Bốn người kia chen tới chen lui muốn nghe Lâm Nguyệt nói, kết quả bị đẩy ra ngoài.

Chu Lẫm không coi ai ra gì, nói: “Làm cơm tối cho anh đi, đói bụng rồi.”

Giọng điệu kia đúng là kiểu cách chứng minh coi người ta như vợ mình rồi. Một đoàn bốn người nhìn nhau, sau đó khóc ròng: phụ nữ, tôi muốn phụ nữ lắm rồi!