Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 34

Người chết là một thiếu nữ, trên ngực và bụng bị chém tổng cộng mười ba nhát, cơ thể bên dưới bị cắt mất đi. Sau khi pháp y kiểm tra, vết thương trí mệnh là đâm tại ngực.

Người báo án là một phụ nữ lớn tuổi, trong lúc tìm mèo thất lạc ngoài ý muốn nhìn thấy thi thể. Lúc vụ án xảy ra không có nhân chứng, trên người bị hại cũng không có gì để chứng minh danh tính…

Buổi tối, Lưu Nhãn cầm theo hung khí đem đi điều tra, hung khí là một con dao làm bếp rất bình thường được bán đầy trong siêu thị, hung thủ cũng rất thận trọng, hiện trường không hề lưu lại bất kỳ vân tay.

“Phần dưới cơ thể bị cắt, tôi hoài nghi người chết đã bị lạm dụng tình dục.” Triệu Cữu trầm trọng nói: “Sau khi nạn nhân bị chết, hung thủ còn cố tình chém nhiều vết dao lên người nạn nhân để đánh lạc hướng chúng ta.”

Chu Lẫm gật đầu và bảo Triệu Cữu kiểm tra lại tất cả các hồ sơ trong hai năm qua xem có trường hợp nào chưa được toại án không. Những người chọn việc che giấu sự thật thường có hai khả năng: một là cố gắng quên đi quá khứ để sống lại đời sống bình thường. Hai là không thể chịu nổi chấn thương tâm lý nghiêm trọng, và sau đó chọn cách tự tử.

Phòng họp trầm mặc một lát.

“Chúng ta không đủ chứng cớ, có phải báo thù hay không chỉ là suy đoán, không bài trừ hung thủ có tâm lý biến thái, tùy thừa cơ chọn lựa giết người vô tội.” Ánh mắt Chu Lẫm lưu lại vài giây trên người Thiết Lý, gõ gõ ảnh chụp trên mặt bàn, sau đó anh chỉ ra vài người trong đội, phân vùng ngày mai hỏi han xung quanh, xem xem có ai quen biết với người bị hại không.

Nhiệm vụ này giống như mò kim đáy bể, nhân lực cũng được điều thêm.

Lâm Nguyệt không nhận được tin nhắn của Chu Lẫm liên tục ba ngày, vì vậy cô cứ lo lắng nhìn di động, sợ rằng mình bỏ lỡ tin nhắn của anh.

“Lâm Nguyệt, em không sao chứ, chị thấy gần đây tâm thần em hơi hốt hoảng.” Giữa trưa trong căn tin, Hà Tiểu Nhã quan tâm hỏi.

Lâm Nguyệt gượng cười: “Không có gì đâu ạ.”

Hà Tiểu Nhã bán tín bán nghi.

Lâm Nguyệt cất di động vào người, chuyên tâm ăn cơm, chị Vương ít khi tán gẫu, chỉ mỉm cười lắng nghe. Buổi chiều, Trình Cẩn Ngôn chấm xong một mớ bài tập mới theo thói quen nhìn qua chỗ Lâm Nguyệt, chỉ thấy Lâm Nguyệt ngơ ngơ ngác ngác nhìn màn hình điện thoại, gương mặt trắng nõn, mi mắt buông xuống, có cảm giác tràn ngập sầu lo.

Trình Cẩn Ngôn chắc chắn Lâm Nguyệt đang gặp rắc rối.

Di chuyển chuột, anh ta nhấn vào avatar của cô, gõ: đều là đồng nghiệp, có gì phiền toái em cứ nói ra, biết đâu anh sẽ hỗ trợ được.

Được cả hai đồng nghiệp quan tâm thăm hỏi, xem ra mấy ngày nay biểu hiện của cô rõ quá, không thể được, sinh hoạt cá nhân không nên ảnh hưởng đến công tác.

Ngay lúc cô chuẩn bị trả lời Trình Cẩn Ngôn, màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên, theo bản năng, cầm xem.

Sau khi biến mất ba ngày, cuối cùng anh cũng nhắn cho cô một tin: buổi tối nhớ đi ngủ sớm, thời gian trở về không xác định, để cửa phòng ngủ, đừng chờ.

Lúc này, trọng điểm mà cô nhìn thấy là bốn chữ “để cửa phòng ngủ”, bạn trai công tác ba ngày chưa về, đêm nay rốt cuộc cũng có thể gặp mặt, cuối cùng không còn quan tâm đến phòng khách hay phòng ngủ nữa.

Cô không chút do dự, hồi âm: Vâng ạ, anh cẩn thận một chút.

Chiếc xe SUV màu đen do Đường Hiên lái về cục cảnh sát, Chu Lẫm tạm thời có thời gian xem tin nhắn, vốn nghĩ chì muốn thông báo cho cô biết trước, nhưng mà cô lại dặn dò anh cẩn thận, Chu Lẫm buồn cười: ngốc thật, không có nguy hiểm, em cứ yên tâm.

Nhìn thấy những dòng này thì cô thật sự yên tâm rồi, ngẫm lại anh đã đi công tác ba ngày, có lẽ vụ án đã được phá?

Nghĩ vậy, Lâm Nguyệt nhẹ nhàng thở phào, ánh mắt chìm xuống nhớ đến Chu Lẫm. Bầu trời tối đen, ánh trăng mờ ảo, đêm đó là lần đầu tiên cô phát hiện ra sự thay đổi này, tựa như cô được ăn hết một lọ mật ong vậy.

Biểu hiện hỉ nộ ái ố của cô lập tức lọt vào đáy mắt của Trình Cẩn Ngôn, tận mắt anh ta nhìn thấy cô cầm điện thoại lo lắng trùng trùng, đảo mắt qua chỉ vì một tin nhắn đã bình thường trở lại, như thể có gió mùa xuân thổi tan khói mù trong lòng.

Là người nhà, hay là…

Trình Cẩn Ngôn cảm thấy bất an.

Chạng vạng, Lâm Nguyệt rời khỏi văn phòng không lâu, Trình Cẩn Ngôn cũng dọn dẹp đồ đạc đi rồi, anh ta lái xe ra khỏi vườn trường liền nhìn thấy Lâm Nguyệt nắm tay Phó Nam đang đi trên đường. Trình Cẩn Ngôn chậm rãi dừng xe trước hai người, mở cửa sổ xe.

“Thầy giáo Trình!” Cặp mắt Phó Nam sáng bừng.

Trình Cẩn Ngôn mỉm cười, sau đó hỏi: “Anh đến siêu thị mua đồ, tiện đường đưa hai người một đoạn nhé?”

Lâm Nguyệt còn chưa trả lời, Phó Nam vui mừng nói: “Con và cô giáo Lâm cũng phải tới siêu thị!” Trong nhà không còn đồ ăn, cô giáo Lâm nói muốn đi siêu thị.

“Khéo thật, lên xe đi.” Trình Cẩn Ngôn cười mời.

“Cám ơn tổ trưởng.” Quả thật cùng đường, Lâm Nguyệt đương nhiên tiếp nhận hảo ý, cùng Phó Nam ngồi ghế sau.

Land Rover lại phát động, Trình Cẩn Ngôn cười hỏi Phó Nam: “Hôm nay chú Chu của con không tới đón sao, có phải lại tăng ca rồi không?”

Phó Nam chu mỏ, nói: “Ba ngày không về nhà rồi ạ.” Cậu rất nhớ chú Chu.

Trình Cẩn Ngôn hơi giật mình, thoáng nhìn Phó Nam rầu rĩ không vui, theo bản năng thay Chu Lẫm nói: “Chú Chu là cảnh sát, cảnh sát tăng ca là để tiêu diệt người xấu, Nam Nam đừng trách chú ấy.”

Phó Nam biết chứ, đáp: “Con không có giận, con chỉ muốn chú ấy về nhanh thôi ạ.”

Đèn đỏ, Trình Cẩn Ngôn dừng xe, quay đầu nhìn Lâm Nguyệt, giọng quan tâm: “Cảnh sát Chu không có ở đây, trong nhà còn ai chăm sóc Nam Nam sao?”

Lâm Nguyệt theo bản năng che giấu: “Nam Nam ở tạm nhà em, cảnh sát Chu trở về sẽ qua đón nó.”

Trình Cẩn Ngôn nhìn Phó Nam, cười: “Vậy là tốt rồi.”

Phó Nam biết chứ, cô giáo Lâm muốn cùng thầy giáo Trình yêu nhau, đương nhiên không thể để cho thầy giáo Trình hiểu lầm.

Đèn xanh, Trình Cẩn Ngôn tiếp tục lái xe, Lâm Nguyệt nhẫn nại nghe Phó Nam nói chuyện, Trình Cẩn Ngôn lại nghĩ đến mỗi lần Chu Lẫm tăng ca đều do Lâm Nguyệt chăm sóc Phó Nam, nghĩ đến việc Chu Lẫm đến đón Phó Nam về sẽ chạm mặt Lâm Nguyệt.

Càng khéo là Chu Lẫm tăng ca ba ngày, tinh thần Lâm Nguyệt không yên cả ba ngày nay, là do cô lo lắng cho Chu Lẫm sao?

Hy vọng, là anh ta nghĩ nhiều thôi.

Cơm tối, Lâm Nguyệt nấu thêm một phần để dành cho Chu Lẫm, là những món mà anh thích ăn.

“Cô ơi, đêm nay chú Chu trở về ạ?” Phó Nam thông minh hỏi, trong mắt chờ mong.

Lâm Nguyệt gật đầu: “Đúng vậy, khả năng sẽ về rất trễ.”

Phó Nam cũng rất vui, vừa ăn vừa nhìn ra ngoài cửa, ăn xong rồi chú Chu vẫn chưa trở về, Phó Nam có chút thất vọng, sau đó cậu kiên trì đợi chú Chu trở về mới chịu đi ngủ. Lâm Nguyệt cũng vậy, ngồi ở phòng khách chơi với Phó Nam, xem tivi, đại khái là khoảng chín giờ Phó Nam không chịu nổi nữa, ngoan ngoãn nghe lời Lâm Nguyệt, đánh răng rửa mặt leo lên giường ngủ.

Dỗ Phó Nam ngủ xong, Lâm Nguyệt trở về phòng soạn bài, hơn mười giờ tối, cô dọn dẹp bàn, cầm cuốn sách đi tới phòng khách ngồi xuống sofa. Tháng mười, buổi tối hơi lạnh, ghế sofa lại quá đàn hồi, dựa vào vô cùng thoải mái, dần dần cô cũng buồn ngủ, nhìn di động, 0 giờ rồi.

Mở Wechat(1), Chu Lẫm không nhắn tin nữa, hai chữ “Đừng chờ” chứng tỏ anh đã sớm dự đoán được mình sẽ trở về rất trễ.

(1) Wechat: ứng dụng chat giống messenger facebook.

0 giờ sáng, khoảng cách hừng đông còn tới 6 tiếng đồng hồ, trễ là trễ mất bao lâu? Nói không chừng một giờ anh mới trở về.

Lâm Nguyệt dự tính nằm ngủ trên ghế sofa, anh vừa vào cửa sẽ có thể thấy cô.

Cục cảnh sát.

Sau ba ngày điều tra, đội cảnh sát hình sự rốt cuộc cũng tìm được một manh mối, khoảng nửa tháng trước có người nhìn thấy nạn nhân đi cùng với một người đàn ông cao tầm 1m75, tuổi chừng 30, gương mặt khá là điểm trai.

Người bị tình nghi được liệt vào những tên đàn ông trung niên, tất cả hồ sơ về các vụ án cưỡng gian chưa giải quyết trước đó đều được Triệu Cửu tập hợp lại, bao gồm cả những hồ sơ tự sát của các thiếu nữ chưa được toại án. Đội cảnh sát hình sự chịu trách nhiệm nên phải tăng ca, không một ai nói chuyện, chỉ có tiếng động của giấy tờ lật mở.

3 giờ sáng, căn cứ theo tuổi tác của những người bị tình nghi, Chu Lẫm chọn ra năm hồ sơ, sáng ngày mai trong đội sẽ phân công đi thăm dò và theo dõi đối phương.

“Mấy ngày nay vất vả rồi, mọi người nhanh chóng về nhà nghỉ đi.” Nhìn đồng hồ treo trên tường, Chu Lẫm tuyên bố giải tán.

  ***

Một lát sau, chiếc xe SUV màu đen đậu ở dưới lầu.

Xuống xe, Chu Lẫm ngửa đầu nhìn lên tầng năm, là căn hộ của anh, phòng khách vẫn sáng đèn.

Cô cố tình để đèn, tựa như đêm đó, anh đẩy cửa phòng ra, ngọn đèn sáng ngời khiến lòng anh ấm áp.

Một phút sau, Chu Lẫm nhẹ nhàng mở cửa, vào nhà. Phòng khách im ắng, ba ngày chưa về, khắp nơi tựa hồ đều có mùi hương của cô. Anh lập tức đi vào phòng ngủ chính, vừa đi vừa cởi quần áo dơ bẩn, trên người anh bây giờ chỉ còn mặc mỗi chiếc quần lót, không phải là anh muốn làm gì cô, mà anh không muốn dơ giường của cô.

Phòng ngủ chính mở một nửa, ánh sáng mờ ảo len lỏi, Chu Lẫm đi tới trước cửa, vừa tính đẩy cửa đột nhiên phát hiện trên giường không có người, chăn gối sắp xếp ngay ngắn, đầu giường còn có một con gấu trắng. Chu Lẫm nhíu mày xoay người, hai phòng đối diện đều đóng cửa. Chẳng lẽ cô nhiệt tình đến nỗi chạy tới phòng anh sao? Chu Lẫm ngẫm nghĩ, nhẹ nhàng đẩy ra một căn phòng khác.

Anh liếc mắt một cái liền xác định được người đang nằm trên giường là Phó Nam.

Đóng cửa, tâm tình phức tạp đi vào phòng khách.

Trên chiếc ghế sofa màu nâu, cô đang cuộn mình nằm đó, áo len trắng nhã nhặn cùng với làn váy ngắn ngủn lộ ra cẳng chân trắng nõn, chân cô còn mang tất nữa, giống như mèo con tội nghiệp đang chờ chủ về.

Anh dặn không cần chờ anh nhưng cô vẫn chờ, chẳng lẽ cô ngốc đến vậy? Buổi tối lạnh lẽo, cô không sợ cảm lạnh sao?

Tuy nhiên, nhìn thấy tóc cô che lấp khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, cơn giận kia đã hãm xuống không ít rồi.

Chu Lẫm cúi người, một tay cẩn trọng đỡ cổ cô, một tay tận lực nâng chân cô lên, lúc anh đứng thẳng dậy, con ngươi đen tối nặng nề nhìn cô.

Lâm Nguyệt tỉnh dậy, mở to mắt, ngọn đèn chói mắt, khó chịu nhắm lại.

“Trở về phòng ngủ.” Chu Lẫm thấp giọng.

Lâm Nguyệt vẫn chưa mở mắt ra được, lỗ tai cô dán chặt ngực anh, là tiếng tim đập sao? Trong nháy mắt, đầu óc quay cuồng, vụ án đã được giải quyết rồi? Ngày mai không cần đi điều tra nữa? Trước khi đèn phòng khách bị tắt, rốt cuộc Lâm Nguyệt cũng nhớ ra được chuyện quan trọng, ngửa đầu hỏi: “Anh ăn cơm tối chưa? Em có để dành một phần cho anh.”

Toàn là món mà anh thích ăn.

Chu Lẫm dừng bước, quay đầu về phía phòng bếp, quả nhiên ngửi thấy mùi thức ăn. Cơm do bạn gái nấu, đương nhiên anh rất muốn ăn, nhưng hiện tại anh mệt mỏi quá, ba đêm không ngủ, bây giờ anh chỉ muốn nằm ngủ thôi. Nếu không phải là hứa với cô trước đó, đêm nay anh sẽ không trở về, tiết kiệm thời gian, trực tiếp ngủ bừa ở cục cảnh sát.

“Sáng mai rồi ăn, ngủ trước đã.” Sải bước tới phòng ngủ chính, Chu Lẫm vừa tắt đèn vừa nói.

Lâm Nguyệt gật đầu.

Chu Lẫm đặt Lâm Nguyệt lên giường, cô ngoan ngoãn đắp chăn, có thể là do say ngủ nên đầu óc vẫn chưa tỉnh táo, cô hiểu được ý nghĩa ngủ cùng nhau chứ, nhưng chỉ là có hơi khẩn trương.

Kéo chăn, Lâm Nguyệt vừa cầm gối lên, Chu Lẫm liền nhích người tới ôm sau lưng cô.

Bả vai anh rộng lớn, khuỷu tay có lực, hơi thở ấm áp, nhịp tim cô đập nhanh hơn, cuối cùng cô cũng có lần đầu tiên ngủ cùng bạn trai.

“Giúp anh chỉnh đồng hồ báo thức, sáu giờ.” Chu Lẫm hôn lên mái tóc mềm mại, nhắm mắt lại.

Lâm Nguyệt nâng tay chỉnh đồng hồ, đồng thời phát hiện đã 4 giờ sáng, vậy là anh chỉ còn ngủ được hai tiếng nữa thôi.

Vài giây sau, hơi thở bên tai cô đã trở nên vững vàng, đến một nụ hôn chúc ngủ ngon anh cũng không hôn cô.

Đau lòng muốn khóc.

Sau khi điều chỉnh đồng hồ báo thức, Lâm Nguyệt hoàn toàn không ngủ được, sợ quấy rầy anh nghỉ ngơi, cô vẫn duy trì một tư thế, qua một lát, cánh tay anh mệt mỏi buông lỏng khỏi người cô, cô nhìn thời gian, năm giờ sáng. Đặt điện thoại di động xuống, Lâm Nguyệt chậm rãi xoay người, ánh sáng mông lung nhẹ nhàng hắt vào phòng, trên người anh chỉ che chắn một chiếc chăn bông ngay hông, lộ ra cơ thể rộng lớn rắn chắc.

Mùi mồ hôi thổi qua, không hề khó ngửi.

Cô rất muốn ôm lấy anh, lại nghĩ tới anh chỉ mới ngủ được một tiếng đồng hồ, cô kìm nén xuống.

Năm giờ bốn mươi, Lâm Nguyệt lặng lẽ rời giường, cầm đi di động và bàn chải đánh răng đi vào toilet, sau đó bước ra phòng bếp hâm nóng thức ăn.

Đồng hồ báo thức vang lên.

Lâm Nguyệt đi vào phòng ngủ chính, anh vẫn còn đang nằm ngủ, cô rất muốn anh được ngủ thêm vài phút, lại sợ chậm trễ công việc của anh, đi tới ngồi xuống đối diện, nhỏ giọng gọi: “Chu Lẫm.”

Hai chữ, phút chốc anh mở mắt ra.

Lâm Nguyệt biến sắc, bị anh làm cho hết hồn, trong đôi mắt kia giăng đầy tơ máu vì thiếu ngủ, thật đáng sợ.

Chu Lẫm tuy rằng đã thức dậy nhưng phải một vài giây sau anh mới chính thức tỉnh táo, anh nhìn thấy mắt cô ẩm ướt, đang mím môi quan sát anh. Chu Lẫm nhếch môi, thầm nghĩ, mới sớm tinh mơ, khóc lóc cái gì?

“Có chuyện gì sao?” Anh nhanh chóng ngồi thẳng dậy, trực tiếp kéo cô ngồi lên đùi mình, nghiêng đầu nhìn.

Đương nhiên là không có gì, chẳng qua là cô chỉ đau lòng anh làm việc cực lực. Bàn tay nhất thời di chuyển lên đùi anh, đột nhiên cô phát hiện anh chỉ mặc một chiếc quần lót, sau đó…

“Sáu giờ rồi ạ.” Mặt cô đỏ bừng, lập tức tông cửa chạy đi.

Chu Lẫm: …

Anh nghi hoặc nhìn xuống, nở nụ cười, sự ảm đạm từ vụ án của mấy ngày trước bỗng chốc hóa thành hư không. Mẹ nó, anh thức đêm tăng ca mệt đến ngất ngư, bụng đói mấy lần, đầu đau díu mắt, vậy mà người “anh em” này hoàn toàn ngược lại, năng lượng bền vững lại uy phong lẫm liệt.

Nghiền ngẫm ngồi 2 phút, Chu Lẫm xoa xoa trán, nhìn nhìn cửa, nghênh ngang bước ra ngoài.

Phó Nam vẫn còn đang ngủ, cô đứng trong bếp dọn dẹp, thời gian có hạn, vì vậy anh tắm rửa chỉ mất 3 phút, lúc đánh răng thấy gương mặt mình trong gương với tròng mắt đỏ ngầu. Ba đêm không ngủ, mắt thâm quầng đầy tơ máu, bộ dáng đáng sợ này thật dọa người. Cô khóc là vì nhìn thấy nó sao?

Phụ nữ đúng là phụ nữ, động một chút liền khóc.

Cảm giác thế này lại tuyệt quá đi.

Sau khi súc miệng, Chu Lẫm lau mặt trở về phòng thay quần áo, đi vào phòng bếp tìm cô.

“Ăn rồi hẵn đi ạ?” Lâm Nguyệt nỗ lực không thèm nghĩ tới chuyện lúc nãy nữa, bày biện mâm cơm, cố ý ngồi xuống đối diện anh, hỏi.

“Ừ.” Chu Lẫm vỗ vỗ ghế dựa bên cạnh: “Lại đây, anh muốn nói chuyện cùng em.”

Gương mặt kia bình tĩnh nghiêm túc, Lâm Nguyệt không chút nghĩ ngợi liền đi qua, kết quả vừa mới ngồi xuống lại bị anh siết chặt eo, đảo mắt một cái đã thấy mình ngồi trên đùi anh rồi. Lâm Nguyệt hốt hoảng, hốt hoảng trở thành vô dụng, Chu Lẫm chế trụ gáy cô, vội vàng hôn xuống, nụ hôn nhiệt tình kéo dài đến vài phút.

“Ăn cơm trước đi ạ.” Sờ sờ môi, Lâm Nguyệt cúi đầu nói.

“So với ăn em tốt hơn nhiều.” Chu Lẫm miết nhẹ cô, ngoài miệng nói vậy, nhưng vẫn đồng ý để cô ngồi chiếc ghế bên cạnh.

Lâm Nguyệt lén lút nhìn Chu Lẫm, Chu Lẫm đói đến điên rồi, một tay cầm bát, một tay gắp thức ăn, cũng không hề giữ hình tượng. Cô nhìn anh xót xa, sau đó cô múc canh cho anh, Chu Lẫm ăn xong một chén cơm, lại ùng ục ùng ục ăn canh.

Anh ăn xong rồi, cô mới hỏi đến tiến trình của vụ án.

“Kết quả cũng rất khả quan.” Chu Lẫm nói.

Trái tim Lâm Nguyệt chua xót, chỉ mới được một nửa manh mối, chẳng lẽ anh còn phải thức đêm thêm mấy ngày?

Như là biết cô đang suy nghĩ gì, Chu Lẫm nói: “Em tập quen dần đi.”

Lâm Nguyệt cúi đầu không nói, cô hiểu chứ, bản thân anh còn không có thời gian cho mình, huống hồ gì dành thời gian cho cô.

“Nam Nam rất nhớ anh, đi thăm nó đi.” Lâm Nguyệt cười nói.

Lúc này anh phát hiện mình đã lỡ lời, thấy cô im lặng thu dọn bát đũa, anh gật gật đầu, sau đó đi đến phòng Phó Nam. Bị người khác đánh thức, Phó Nam bực bội rời giường, vừa nhìn thấy là chú Chu, cậu lập tức vui vẻ rồi.

***

“Anh phải đi rồi, tối nay em đừng chờ cửa.” Chu Lẫm nhìn chằm chằm Lâm Nguyệt nói.

Hôm nay anh tính nửa đêm mới về, cũng không muốn nói cô biết.

Cô hiểu ý của anh, cũng từng có kinh nghiệm, đương nhiên sẽ không ngốc nghếch chờ nữa.

Để cửa phòng ngủ chính, anh muốn vào lúc nào cũng được.

 

***

Pass chương 35: không dùng vietkey, không dấu, không cách, không viết hoa.

Trong đội cảnh sát hình sự, họ tên người đầu tiên phát hiện Chu Lẫm sống cùng Lâm Nguyệt là ai (9 ký tự)?