Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 33

Chín giờ tối, cuối cùng Phó Nam cũng mệt mỏi rồi, Chu Lẫm nhìn chằm chằm Phó Nam từ phòng vệ sinh chạy đến giường.

“Chú Chu ngủ ngon.” Mí mắt nặng trĩu, Phó Nam ngáp nói.

“Ừ.” Chu Lẫm ngồi trên giường bình thản nhìn Phó Nam, chờ Phó Nam ngủ say anh mới tắt đèn bước ra ngoài. Đến cửa, anh nhìn về phía phòng ngủ chính, đối diện im ắng, cô vẫn còn đang soạn bài sao?

Chu Lẫm quyết định đi tắm.

Kỳ thực lúc anh đưa Phó Nam trở về phòng cũng là lúc cô hết bận rộn, chuẩn bị ra phòng khách chờ anh, không nghĩ tới ngoài cửa có tiếng bước chân đi vào toilet. Lâm Nguyệt một lần nữa ngồi xuống giường, cầm di động, mở kênh chat xem lại. Soạn bài xong thì báo với anh một tiếng, anh muốn nói gì với cô? Hay là…

Lâm Nguyệt sờ môi, mặt chậm rãi nóng lên.

Lần đầu tiên yêu đương cô hoàn toàn không có kinh nghiệm, tình cảnh của cô và anh cũng tương đối đặc biệt, không xác định quan hệ liền sống cùng nhau, hiện thời trở thành người yêu, lại ở chung một mái nhà, mức độ thân mật lập tức tăng vọt. Bình thường nam nữ kết giao, nắm tay, hôn môi dẫn đến “Ở chung”, không phải sao?

Nói chuyện cùng anh một lát, có phải anh lại muốn hôn cô không?

Ban đêm yên tĩnh, Lâm Nguyệt càng nghĩ càng nóng mặt.

Hai phút bình tĩnh trôi qua, Lâm Nguyệt sớm đã đi đến phòng khách chờ Chu Lẫm rồi. Tivi đang tắt, cô cũng không muốn xem tiết mục gì, tựa vào sofa, đọc sách giới thiệu về gốm sứ lấy từ nhà anh. Nói thật có chút buồn tẻ, nhưng đây là sách do tổ tiên của anh ghi chép lại, ý nghĩa đương nhiên khác nhiều.

Lật chuyển năm sáu trang, nghe được tiếng toilet mở cửa, Lâm Nguyệt không dám quay đầu, sợ nhìn thấy hình ảnh không thích hợp.

Chu Lẫm bước ra, thoáng nhìn cô gái đang ngồi đưa lưng về phía mình, cứ như là ma xui quỷ khiến, nhớ lại đoạn chat của Đường Hiên, Triệu Cữu, tự nhiên anh muốn khoe cơ bụng hấp dẫn với cô.

Cơ bụng của anh, đẹp hay không đẹp?

Khăn lông quấn sát bụng, anh lắc đầu đi về phòng thay bộ đồ ngủ ngắn tay. Cô gái này quá thẹn thùng, anh cũng không muốn dọa cô.

Tóc anh vẫn còn ẩm ướt, một bên lắc lư đi về hướng sofa phòng khách, liếc mắt ra ban công, bước chân di chuyển.

Lâm Nguyệt nâng sách trong tay, ánh mắt liếc trộm về phía bên kia, anh đang kéo rèm cửa sổ lên rồi.

Trái tim cô đập loạn, động tác này chính là ám chỉ mặt cô đỏ bừng rồi, không cần soi gương cũng biết bản thân thế nào. Lâm Nguyệt kích động buông sách, bưng cốc nước, cố gắng thật tự nhiên, lúc Chu Lẫm xoay người, bóng lưng mảnh khảnh đang đối diện anh.

Khát nước uống nước, Chu Lẫm không nghĩ nhiều, đến sofa ngồi.

Chu Lẫm ngẩng đầu nhìn thấy mặt cô đỏ rực.

“Nước trong bình vẫn còn nóng, cẩn thận bỏng.”

Lâm Nguyệt nhỏ giọng giải thích, chậm rãi đặt cốc khác lên bàn trà, Chu Lẫm ngồi xuống chiếm trung gian, may mắn sofa đủ lớn, hai người cũng không béo, ở giữa còn cách một khoảng.

Đôi mắt anh sáng quắc nhìn cô đang khẩn trương, cô nhặt sách đặt trên đùi, tùy ý hỏi: “À, anh bảo em ra đây có chuyện gì ạ?”

Chu Lẫm cầm remote tivi, dựa lưng vào ghế, thản nhiên nói: “Cùng nhau xem tivi.”

Lâm Nguyệt sửng sốt.

Đèn tivi sáng lên, Chu Lẫm điều chỉnh âm lượng, một tay thanh thản lót sau ót, một tay rà đài. Sau khi chọn lựa, cuối cùng dừng ở kênh thể thao, trong tivi đang phát lại trận bóng chuyền nữ. Buông remote, anh gác hai tay sau đầu chăm chú nhìn tivi.

Lâm Nguyệt cho rằng anh đang phấn khích xem trận đấu, cô bất tri bất giác trầm tĩnh lại. Đột nhiên, tay cô bị anh nắm lấy, cả người Lâm Nguyệt căng thẳng, anh nhích người lại, bả vai rắn chắc chạm vào cánh tay cô, giọng mang ý cười: “Em thích bóng chuyền không?”

Lâm Nguyệt cứng ngắc nhìn chằm chằm màn hình, suy nghĩ không kịp, khẩn trương nói: “Giải đấu thế vận hội Olimpic em mới xem ạ.”

“Bình thường không xem?”

Lâm Nguyệt ngớ ngẩn, rốt cuộc cũng nghiêng đầu nhìn anh.

Cặp mắt kia trong trẻo lấp lánh khiến anh nhớ thương cả một buổi tối. Trận đấu vẫn tiếp tục, anh nắm lấy bả vai cô, mặt cô đỏ bừng, thuận theo nhắm mắt lại, bị anh áp trên sofa. Yết hầu anh di chuyển lên xuống, sau đó anh hôn vào chiếc môi mềm mại của cô.

Phó Nam đang ngủ, phòng khách thuộc về bọn họ, thiếu cố kị càng dễ dàng mất tầm kiểm soát.

Mỗi lần cô bị anh hôn là cả người như muốn mềm nhũn, tay chân luống cuống run rẩy liên hồi.

Thể xác và tinh thần của cô đều bị anh chiếm giữ, Chu Lẫm mút lấy miệng cô, rồi lại vuốt ve mơn trớn thân thể cô. Hơi thở của anh dồn dập, khoảng cách gần như vậy, anh chỉ muốn làm tới, nhưng mà…

Cô quá ngoan đi, cũng không hề phòng bị anh, tựa hồ anh làm cái gì thì cô cũng không phản đối. Nếu là đàn ông, đương nhiên họ sẽ mừng rỡ như điên, Chu Lẫm cũng vậy, không ai không thích một người con gái dễ bảo cả. Nhưng mà giữa nam và nữ, ngoại trừ phóng túng còn có trách nhiệm, đây không phải tình một đêm, và cô là người phụ nữ mà anh muốn kết hôn, anh năm nay đã 30 tuổi rồi, cô còn quá nhỏ, còn chưa hiểu hết về nghề của anh.

Siết chặt eo cô, anh hung hăng mút cắn vào cổ cô, chỉ có thể nhìn không thể ăn, con mẹ nó thật sự giày vò.

Lâm Nguyệt thở gấp.

“Thích anh rồi?” Chu Lẫm nhỏ giọng hỏi.

Lỗ tai ngưa ngứa, Lâm Nguyệt lấy tay chặn cổ, chịu không nổi nụ hôn quá đỗi nhiệt tình. Chu Lẫm cũng không ép, một tay nhấn cô vào trong ngực, cằm để trên đỉnh đầu cô, lặp lại vấn đề vừa nãy.

Ngực anh cứng rắn, bởi vì kích tình qua đi nên mới phập phồng như vậy, Lâm Nguyệt lại thở, điều chỉnh hô hấp một lát mới có thể suy tư điều anh nói. Thích anh cái gì? Thích anh luôn luôn xuất hiện đúng thời điểm cô cần người trợ giúp nhất, hay là thích anh vì anh khiến cô mê muội?

Lâm Nguyệt không nói nên lời.

Anh cúi đầu vuốt ve mái tóc dài rối loạn của cô, cô dựa vào lồng ngực anh trốn tránh, chỉ lộ ra gương mặt hồng hào.

Trái tim anh bỗng chốc ê ẩm, anh muốn làm điều tốt nhất cho cô, nhưng mà…

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại truyền đến.

Ngay tại thời điểm đó, Lâm Nguyệt cảm giác được cơ bắp toàn thân anh cuồn cuộn như phản xạ có điều kiện. Cô ngẩng đầu, anh đã cầm di động lên, trên tivi vẫn còn tiếp tục trận bóng chuyền, Lâm Nguyệt mơ hồ nghe thấy hai chữ “Người chết…”

Tình cảm mãnh liệi ái muội trở thành hư không, Lâm Nguyệt khẩn trương ngồi thẳng dậy.

Chu Lẫm đặt điện thoại di động xuống, con ngươi phức tạp nhìn cô: “Có một vụ án, anh phải đi ngay.”

Cảnh sát hình sự là thế, một phút đồng hồ trước còn đang ôm ấp người phụ nữ của mình, trong cục gọi điện đến, phút tiếp theo đã mặc quần áo mang giày vào, bằng tốc độ nhanh nhất tiến đến hiện trường.

Lần đầu tiên Lâm Nguyệt đối mặt với tình huống bất ngờ này, cô là một giáo viên tiểu học, sinh hoạt của cô bình thường yên ổn, đột nhiên nghe nói đến có án mạng, cả người tựa như bị rơi xuống từ tòa cao ốc.

Không phải là cô lo lắng cho chính mình, mà là lo lắng Chu Lẫm gặp chuyện không may.

“Anh cẩn thận một chút.” Cuối cùng chỉ nói ra một câu.

Chu Lẫm gật đầu, đỡ cô đứng lên, nói: “Ngủ sớm một chút, khả năng anh sẽ ở ngoài vài ngày, ăn cơm ngủ nghỉ không cần chờ anh.”

Lâm Nguyệt gật đầu.

Chu Lẫm không có thời gian, đơn giản nói mấy câu liền trở về phòng thay quần áo. Nhìn anh mặc thường phục bước ra, trong đầu cô bắt đầu lộn xộn, đuổi theo anh tiễn anh ra ngoài. Sắc mặt cô tái nhợt, đôi mắt lo lắng nhìn anh, ánh mắt này như một thói quen đối với nghề nghiệp của anh rồi.

Lần đầu tiên, anh sinh ra rung động.

Lần đầu tiên, anh không muốn rời khỏi nhà.

Nhưng rung động này chỉ duy trì khoảng một hai giây, ngay sau đó, anh khôi phục bình tĩnh, đứng ở ngoài cửa nhẫn tâm nhắc nhở: “Anh là cảnh sát hình sự, chuyện này sẽ xảy ra thường xuyên.”

Lâm Nguyệt hiểu chứ, có điều cô cũng không giúp anh được gì, chỉ có thể dặn dò: “Anh cẩn thận một chút.”

Chu Lẫm chăm chú nhìn cô một cái, thay cô kéo cửa, sau đó cũng không quay đầu.

Lâm Nguyệt đứng trước cửa nghe tiếng bước chân quen thuộc, tốc độ xuống lầu đặc biệt mau, trong nháy mắt liền biến mất rồi. Cô hoảng sợ chạy đến ban công, nhìn chiếc xe SUV màu đen lái khỏi chỗ đậu xe, như một cơn gió lướt trong bóng đêm.

Màn đêm lạnh lẽo, Lâm Nguyệt đứng ở trên ban công nhìn, đột nhiên hơi lạnh.

Cô kéo cửa sổ, mở rèm, nhìn chằm chằm sofa một lát, tâm tình phức tạp trở về phòng ngủ.

Đêm nay, Lâm Nguyệt mất ngủ, nhịn không được đoán anh không biết gặp vụ án gì, nhịn không được tưởng tượng anh đang vội gì.

Hơn bao giờ hết, tất cả đều nghĩ về anh.

Ở một vùng ngoại ô hẻo lánh, Chu Lẫm cùng đồng nghiệpđang phân công công việc, chuẩn bị tiến hành điều tra vụ án.