Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 32

Sau khi ăn xong cơm trưa, Chu Lẫm, Phó Nam, Lâm Nguyệt chuẩn bị trở về thành phố.

Chu Lẫm dẫn đầu ngồi vào vị trí lái, ngoài xe, Lâm Nguyệt nắm tay Phó Nam cáo biệt cùng Chu lão gia.

Chu lão gia sờ đầu Phó Nam, hòa ái dặn dò: “Cô giáo dạy học vất vả, Nam Nam phải biết nghe lời nha chưa.”

Phó Nam lớn tiếng: “Cháu biết rồi ạ!”

Chu lão gia cười cười, mở cửa xe ý bảo Phó Nam lên trước, sau đó quay đầu nói chuyện với Lâm Nguyệt: “Cháu vừa dạy học lại vừa chăm sóc Nam Nam sẽ rất vất vả, có phiền toái cứ liên hệ với bác, đừng ngại. Chu Lẫm công tác bận rộn không giúp đỡ được, bên này còn có bác, khoảng cách không xa, đừng gồng gánh quá.”

Cảnh sát hình sự bảo vệ công dân, giữ gìn trị an là trách nhiệm cũng là vinh quang, nhưng vinh quang sau lưng là không có thời gian ở với gia đình. Trong nhà có phụ nữ, con trai ông lại không ở cạnh. Lâm Nguyệt trẻ tuổi, suy nghĩ có thể chưa được chính chắn, bây giờ cô bị Chu Lẫm thu hút vì vẻ bề ngoài, tương lai nếm trải mùi vị cô đơn, khả năng cô không chịu nổi.

Bọn họ quen nhau có lâu hay không, Chu lão gia cũng không muốn tận lực can thiệp, nói câu này với Lâm Nguyệt chính là hy vọng một ngày nào đó Lâm Nguyệt gặp khó khăn, thời điểm liên hệ không được Chu Lẫm, còn có ông giang tay giúp đỡ, không đến mức cô phải nghĩ linh linh.

“Cháu cám ơn bác.” Chu lão gia hòa ái dễ gần, tuy rằng ông là một nghệ nhân nổi danh, nhưng lại thân thiết giống như trưởng bối trong nhà, Lâm Nguyệt cảm thấy ấm áp.

“Lên xe đi.”

Chờ Lâm Nguyệt ngồi vào bên cạnh Phó Nam, Chu lão gia mới đi đến chỗ tay lái phụ, xoay người nhắc nhở: “Trở về thì nhớ nhắn tin số điện thoại của Lâm Nguyệt cho ba.”

Chu Lẫm trực tiếp xoay người, ý bảo Lâm Nguyệt đưa điện thoại.

Lâm Nguyệt lấy điện thoại di động đưa qua cho anh.

Chu Lẫm một tay cầm tay lái, một tay nhanh chóng ấn xuống một chuỗi chữ số, sau vài giây, di động của Chu lão gia vang lên rồi. Chu lão gia vừa muốn ấn nút, Chu Lẫm liền cắt đứt: “Được rồi, số cũng đã có rồi, có việc ba hãy liên hệ, không thì đừng nhúng tay vào.”

Chu lão gia mấp máy cánh môi.

Lâm Nguyệt giận dữ trừng mắt với Chu Lẫm, sau đó lễ phép bảo Chu lão gia vào nhà, Phó Nam ngồi cạnh lưu luyến vẫy vẫy tay.

Chu Lẫm yên lặng chờ, một phút sau, khởi động xe.

Trở lại thành phố mới hơn ba giờ, Chu Lẫm lái xe đi siêu thị, hai lớn một nhỏ cùng nhau mua đồ. Siêu thị nhiều người, Chu Lẫm phụ trách đẩy xe hàng, Lâm Nguyệt nắm tay Phó Nam chọn cá và vài món nguyên liệu, chỉ có lúc tính tiền, Chu Lẫm mới tiên phong.

“Chú Chu, có phải tâm trạng của chú hôm nay rất tốt?”

Một lần nữa trở lại xe, Chu Lẫm cầm lái, Lâm Nguyệt kiểm tra túi hàng, thình lình nghe Phó Nam tò mò hỏi.

Lâm Nguyệt ngẩng đầu, theo bản năng quan sát Chu Lẫm.

Chu Lẫm cũng bị câu hỏi này khiến cho sửng sốt, xuyên thấu qua gương chiếu hậu nhìn Phó Nam, nói: “Làm sao phát hiện?”

Phó Nam khẽ nhếch khóe miệng, nghiêm cẩn phân tích: “Hôm nay chú cười rất nhiều.” Trước kia chú Chu ít khi cười lắm.

Lâm Nguyệt chột dạ tiếp tục kiểm tra túi hàng.

Thì ra, anh vui vẻ ra mặt đến vậy, Phó Nam nhận ra ư?

Lâm Nguyệt giả ngốc, Chu Lẫm liếc cô một cái, trả lời Phó Nam: “Đúng vậy.”

Tâm trạng của chú Chu tốt, Phó Nam cũng cười, quay đầu truy vấn: “Vì sao ạ?”

“Đoán xem.”

Phó Nam chớp chớp mắt, hồi tưởng lại chuyện hai ngày nay, bỗng nhiên hiểu ra: “Ông nội không giận chú nữa, có phải hay không?”

Chu Lẫm bĩu môi, mắt liếc về phía gương chiếu hậu, bắt gặp cô vẫn đang cười trộm.

“Không phải.” Anh tức giận  nói.

Phó Nam sờ đầu, đoán không ra, hỏi cô giáo Lâm: “Cô ơi, cô biết vì sao không ạ?”

Lâm Nguyệt nâng mắt nhìn Chu Lẫm, tầm mắt thu hồi, cười nói: “Không biết.”

Phó Nam liền liếc chú Chu một cái, nói: “Hừ, không đoán nữa.”

Chu Lẫm nghĩ, đoán hay không đoán, không cần cháu biết.

4 giờ rưỡi chiều, Lâm Nguyệt về phòng sửa sang này nọ, sau đó đi tới phòng bếp chuẩn bị nấu cơm. Trước kia Chu Lẫm sẽ ngồi xem tivi với Phó Nam, hiện tại quan hệ đã khác, anh nghênh ngang tiến đến cạnh cô, nói: “Anh giúp em rửa rau.”

Anh đứng gần cô quá, ánh mắt ái muội cùng ngữ khí chế nhạo càng giống như tới quấy rối, Lâm Nguyệt tránh xa một bước, nói không cần.

Chu Lẫm không nghe, cầm lấy rổ rau đi rửa.

“Anh nhớ phải rửa vài lần.” Đuổi không đi, Lâm Nguyệt đành phải nhắc nhở.

Đột nhiên, Phó Nam ngây thơ quay đầu, thấy Chú Chu đứng cạnh lavabo, thân hình cao lớn xoay người rửa rau, cô giáo Lâm thì mặc tạp dề cắt thịt. Hoàng hôn chói lọi chiếu vào người bọn họ, cảnh tượng này rất giống như ba mẹ cậu.

Phó Nam không muốn xem phim hoạt hình nữa, buông remote chạy tới xem cô giáo Lâm thái thịt. Phó Nam tới gần, Chu Lẫm khôi phục lại thái độ đứng đắn.

Cơm nước xong, Lâm Nguyệt ngồi chơi cờ với Phó Nam, sau đó cô giao Phó Nam cho Chu Lẫm, trở về phòng soạn bài.

Tám giờ tối, Chu Lẫm tắt tivi, muốn đưa Phó Nam đi ngủ.

Phó Nam không phối hợp, cầm chặt tay ghế sofa không chịu đi: “Không phải chín giờ mới ngủ sao?”

Chu Lẫm mặt không biểu cảm, nói: “Chú mệt rồi.”

Phó Nam chu miệng: “Vậy chú đi ngủ trước đi, cháu xem một lát.”

Cậu nhóc ngưỡng đầu nói, đôi mắt trong suốt trừng to, tinh thần sảng khoái mười phần, quả thật không hề bối rối.

Chu Lẫm không còn cách nào khác, cầm remote ném cho Phó Nam, anh ngồi vào một đầu khác của sofa, nghịch di động.

Ban ngày mỗi người đều có việc riêng, tối đến lại có bạn gái lo chuyện bếp núc, người đàn ông độc thân rảnh rỗi mở kênh chat, Triệu Cữu vừa khéo gửi hình lên: hôm nay cháu trai của tôi đi thảo cầm viên, thằng bé nhìn chim Khổng Tước đến mê mẩn, các người đoán xem lúc đó tôi nghĩ tới ai?

Đường đẹp trai: ai hả?

Triệu Cữu: là đại ca đó, động vật giống đực thường rất nỗ lực tìm phối ngẫu, đại ca cũng nên học hỏi.

Đường đẹp trai: có lý, @ Chu Lẫm

Thiết Lý: ha ha ha.

Lưu Nhãn: đại ca à, họ Triệu troll anh thôi, đừng tự mình đa tình!

Chu Lẫm nheo mắt.

Đường đẹp trai: hôm nào đại ca cứ giả vờ tắm xong không mặc áo bước ra, chị dâu mà nhìn thấy cơ bụng của đại ca sẽ chảy máu mũi mất thôi.

Triệu Cữu: @ Chu Lẫm

Thiết Lý: ha ha ha.

Lưu Nhãn im lặng gửi một vài ảnh chụp cũ, trong tấm ảnh, Đường đẹp trai thấp đầu tập hít đất, mồ hôi ướt đẫm, tuy rằng không lộ ra chính mặt, nhưng mà có thể tưởng tượng ra anh ta đang nhe răng nhếch miệng thống khổ. Phía sau là Chu Lẫm đang ngồi trên ghế hút thuốc.

Thiết Lý: fuck, đại ca quả thật đẹp trai!

Triệu Cữu: lưu lại liền, chờ gặp mặt chị dâu nhỏ, gửi cho chị dâu nhỏ xem.

Đường đẹp trai: chính xác!

Chu Lẫm khinh thường hành động trẻ con của bọn họ, liếc mắt một cái liền thấy nick chat của cô đang online. Chu Lẫm gõ: còn soạn bài sao?

Lâm Nguyệt: Vâng ạ, sao vậy?

Chu Lẫm nhíu mày: mỗi ngày đều soạn bài, có tăng tiền lương không?

Lâm Nguyệt: không ạ, đây là chức trách của giáo viên thôi.

Chu Lẫm không hiểu: giáo viên tiểu học lớp một, cần thiết phải soạn bài sao?

Lâm Nguyệt: có thể mọi người cảm thấy đơn giản, nhưng lớp một là lớp căn bản ạ.

Nhìn những dòng chữ này giống như anh đang nhìn thấy gương mặt nghiêm cẩn của cô, Chu Lẫm cười cười, không quấy rầy cô nữa: ngủ sớm một chút.

Lâm Nguyệt: Vâng ạ, anh cũng vậy.

Trên kênh chat, Đường đẹp trai: đại ca không ra tay, em sẽ chính thức theo đuổi chị dâu nhỏ!

Lưu Nhãn: chúng ta là đội cảnh sát hình sự chân chính! @ Chu Lẫm

Chu Lẫm: vừa tắm rửa xong, nói xấu gì tôi đấy?

Đường đẹp trai lập tức ngừng chat.

Chu Lẫm: không có việc gì thì đừng quấy rầy.

Đường đẹp trai: đừng, đại ca à, tiến trình anh theo đuổi chị dâu nhỏ ra sao rồi?

Chu Lẫm không nói gì.

Lưu Nhãn đột nhiên gửi một tấm hình, gõ: nhìn xem, đại ca mới đổi ảnh avatar kìa, có hình ánh trăng!

Đường đẹp trai: ai da, thì ra đại ca đã ra tay rồi sao?

Thiết Lý: haiz.

Triệu Cữu: thiên lý ở đâu, đại ca đã có bạn gái, tôi còn độc thân đây nè!

Lưu Nhãn: chờ đi, tôi cũng thay avatar có hình ánh trăng.

Chưa tới 2 phút, bốn người kia đã thay đổi avatar cá nhân.

Chu Lẫm gửi một tin nhắn cho Lâm Nguyệt: khi nào soạn xong bài vở, báo anh một tiếng.

Lâm Nguyệt: Vâng ạ.

Tốc độ trả lời tin nhắn chậm hơn so với ban nãy, không biết là cô phát hiện anh thay avatar, hay là cô quá mệt mỏi sau khi kết thúc quá trình soạn bài.