Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 31

Sau khi nhận xong món quà gặp mặt, xem như hai người đã khẳng định quan hệ yêu đương, ăn xong Chu Lẫm liền đề nghị dẫn Lâm Nguyệt đi dạo quanh nhà, đó cũng là vấn đề tất nhiên.

Phó Nam là khách quen, đương nhiên đã quen thuộc với từng ngõ ngóc, vì vậy cậu nhóc không hề cảm thấy hứng thú, tiếp tục nghịch đất sét cùng Chu lão gia. Tâm tư học sinh tiểu học đơn giản, chỉ thấy vui mừng khi cô giáo Lâm đã tặng quà cho mình, từ đầu cũng không nghĩ tới món quà ấy từ đâu ra.

Nhà họ Chu xây theo mô hình xưa cũ, xung quanh có thể nhìn thấy được hành lang dài, hoa viên lối nhỏ vào chốn vắng. Xưởng gốm ở sườn tây, ở giữa là một khu vườn tú lệ, phía đông mới là nhà ở. Cầm theo quà tặng của Chu lão gia, Lâm Nguyệt đi bên cạnh Chu Lẫm, nhỏ giọng hỏi: “Rốt cuộc là anh nói gì với bác?”

“Nói cái gì cơ?” Chu Lẫm cúi đầu nhìn cô.

Lâm Nguyệt nóng mặt giơ món quà lên.

Trong mắt Chu Lẫm không còn nhìn thấy hộp quà, bây giờ anh chỉ nhìn thấy gương mặt ửng đỏ của cô. Da mặt cô rất mỏng, lại thẹn thùng nhút nhát, biểu cảm lại giống hoa đào chớm nở, Chu Lẫm lớn như vậy rồi, lần đầu tiên tiếp xúc với một cô gái thế này.

Càng nhìn càng đẹp.

“Anh chưa nói gì cả, sáng nay anh đi dạo xung quanh, ông chủ động nói chuyện, cảnh cáo anh không được động thủ động cước với em.” Chu Lẫm cúi đầu nhìn cô, ngữ khí bình tĩnh, ánh mắt không nhìn nơi khác.

Thân thể Lâm Nguyệt cứng đờ, hai tai đỏ bừng, động thủ động cước, có phải là tối hôm qua Chu lão gia đã nhìn thấy Chu Lẫm hôn cô rồi không?

Cô ảo não xấu hổ, anh nở nụ cười, một phen nắm giữ tay cô, thấp giọng dỗ dành: “Yên tâm, trời tối như vậy, không nhìn rõ đâu.”

Da mặt anh dày thật, cả người cô không được tự nhiên, vụng trộm nhìn trái nhìn phải, rút tay về, sợ lại bị Chu lão gia bắt gặp.

Chu Lẫm cũng không buông ra, bá đạo nắm chặt.

Lâm Nguyệt đành phải cầu xin: “Buông em ra đi.”

Chu Lẫm buông tay.

Cô lập tức giữ khoảng cách với anh, Chu Lẫm không chút để ý liếc nhìn xung quanh, ngay lúc này, tha cho cô.

“Đây là phòng ngủ chính mà ba anh đang trú.” Đi ngang qua một tiểu viện, Chu Lẫm giới thiệu: “Muốn vào xem thử không?”

Lâm Nguyệt thoáng nhìn, bên trong có hai cây hoa quế, ở giữa treo tấm biển lớn, rất có khí thế. Lâm Nguyệt nhịn không được cảm thán: “Nhìn đồ sộ thật.”

“Nếu em gả cho anh, sau này sẽ là người quán xuyến.” Chu Lẫm sải bước lên bậc thềm, từ trên cao nhìn xuống, ý vị thâm trường.

Bây giờ Lâm Nguyệt mới ý thức được, chủ nhà cao lãnh ổn trọng, bạn trai cô vô lại mười phần.

Không tiếp lời anh, Lâm Nguyệt xoay người, anh muốn đi vào, cô cố ý hướng nơi khác đi.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, đảo mắt một cái cô liền bị anh dẫn sang phía đông bắc. Lâm Nguyệt ngọt ngào bước theo sau, tay phải cầm hộp quà nhẹ nhàng lắc lư.

Nơi Chu Lẫm ở cũng có ba phòng, phía trước là phòng khách, ở giữa là phòng ngủ, phía tây làm thư phòng. Trước khi vào tham quan, Chu Lẫm chỉ vào những căn phòng khác ở hậu viện, nghiêm trang giới thiệu: “Đó là chỗ ở của chúng ta và con cái, sau này anh sẽ đưa em tới xem.”

Lâm Nguyệt chỉ làm như không nghe thấy, tò mò đẩy cửa thư phòng.

Đối diện là một kệ sách dày đặc, dưới cửa sổ còn có bàn học và ghế dựa bằng gỗ lim. Lâm Nguyệt lại bị sốc, quay đầu hỏi: “Hồi nhỏ anh học tập ở trong này ạ?”

Chu Lẫm cười nhạo: “Làm sao có thể? Chẳng qua là ba làm cho anh thôi.”

Anh im lặng dựa vào tủ sách, nhìn Lâm Nguyệt tựa hồ rất hứng thú với mớ sách kia, Chu Lẫm bước qua.

Lâm Nguyệt quan sát một lát, toàn bộ là sách về lịch sử đồ gốm.

“Nếu em thích thì có thể mang về nhà.” Chu Lẫm nói.

Lâm Nguyệt hơi mím môi, dạ một tiếng xem như đồng ý.

“Không hiếu kỳ ba anh tặng em cái gì sao?” Chu Lẫm liếc mắt nhìn hộp quà trên tay cô, nhíu mày hỏi.

Lâm Nguyệt đương nhiên rất tò mò, chỉ là dè dặt không dám xem, may mắn là Chu Lẫm gợi ý rồi, cô cầm món quà đi đến trước bàn học, trên hôp quà có ghi rõ ba chữ: “Thanh Ngọc Đường”, lần trước Phó Nam tặng cho cô bình hoa cũng là loại giấy gói này, nhưng hộp quà kỳ này được gói khéo léo hơn, bên trong là một hộp gỗ tối màu, không biết là vật liệu gì, giống như hộp trang sức.

Lâm Nguyệt không hiểu, khẩn trương nhìn về phía Chu Lẫm.

Chu Lẫm nhìn chằm chằm hộp trang sức, tròng mắt có nhiều cảm xúc hơn. Năm đó anh trai dẫn cô gái kia về nhà, ba anh tựa hồ không hài lòng nhưng vẫn tặng cho chị ta một món quà trị giá năm chữ số, món quà của Lâm Nguyệt tuy nhỏ, nhưng hẳn là không kém bao nhiêu?

“Em mở ra xem thử đi.” Chu Lẫm một bên thúc giục.

Lâm Nguyệt cúi đầu nhìn hộp gỗ cổ xưa tinh xảo trong tay, chỉ cần nhìn thôi cũng biết rằng nguồn gốc quý giá. Một tay nắm chặt hộp gỗ, Lâm Nguyệt chậm rãi mở nắp, bên trong có một vòng tay trong trẻo sáng bóng, xem kết cấu, là ngọc Phỉ Thúy(1) sao?

(1) Phỉ thúy là loại ngọc được nhắc tới nhiều trong nhiều bộ phim dã sử. Nó được coi như những báu vật mà chỉ bậc vua chúa hay các gia đình đại quyền quý mới có cơ hội sở hữu.

Lâm Nguyệt không hiểu biết nhiều về ngọc bích, nhưng chiếc vòng tay này rất đẹp, vừa nhìn đã biết có giá trị. Kinh ngạc qua đi, Lâm Nguyệt bắt đầu do dự, cô lo lắng nhìn Chu Lẫm, nói: “Món quà này không phải rất quý sao?” Cô và Chu Lẫm chỉ mới quen nhau, Chu lão lão quá trịnh trọng rồi.

Chu Lẫm cầm lấy vòng tay, nhìn ngoài cửa sổ, nở nụ cười: “Đúng là hơi đắt, nhưng mà do chính nhà anh tự tay sản xuất, đừng quá để ý.”

Tự tay sản xuất?

Chẳng lẽ vòng tay này là gốm sứ của nhà họ Chu?

“Đưa tay cho anh.” Chu Lẫm nói.

Lâm Nguyệt vẫn chưa hoàn hồn, thất thần đưa tay qua.

Chu Lẫm nắm bàn tay trắng noãn giơ lên, chậm rãi đeo vòng tay vào cổ tay cô. Kết cấu ngọc bích mát mẻ kéo theo cảm xúc lành lạnh, Lâm Nguyệt theo bản năng khép lại năm ngón tay. Cỗ tay cô rất mảnh mai, thuận lợi xỏ vòng tay vào, vòng tay xanh biếc đeo trên cổ tay trắng ngần, xinh đẹp tao nhã.

Đột nhiên, Chu Lẫm dùng sức một chút, kéo cô ngồi xuống đùi anh.

Gương mặt Lâm Nguyệt đỏ lên, hơi giương mắt, bên cạnh chính là cửa sổ, cô lại càng không dám hồ đồ, ý muốn trốn tránh anh.

Chu Lẫm nghiêng đầu nhìn, không thả người, chồm người tới đóng cửa sổ.

Lâm Nguyệt cắn môi, không né, cả người cứng ngắc tựa vào đầu vai anh.

“Cái này gọi là men celadon(2).” Chu Lẫm nâng tay cô lên, giảng giải về celadon. Chiếc vòng tay này anh chưa từng nhìn thấy, hẳn là ba của anh đã cất giữ rất kỹ, xem ra ông ấy rất hài lòng với em.”

(2) Celadon là dạng phổ biến nhất trong số các loại đồ sứ cổ điển Trung Hoa. Một loại men là kết quả của quá trình nung gốm với một phức hợp của nhiều loại oxid sắt. Đặc tính tông màu xanh lá cây của Celadon có được là do sự hiện diện của sắt trong đất sét. Được gọi đơn giản là “đồ gốm xanh lá cây”. Nhiều lò gốm sản xuất cho triều đình đã sản xuất ra celadon cực kỳ thuần khiết và thanh tao.

Thật sự hài lòng sao?

Nhìn chiếc vòng tay đặc biệt này, Lâm Nguyệt không còn cách nào hình dung cảm giác trong lòng, trưởng bối đặc biệt thích cô, đồng thời cũng tạo cho cô nhiều áp lực. Mới quen anh chỉ có một ngày mà ba của anh đã tặng cho cô một món quà vô cùng quý giá, chẳng lẽ ông không sợ con dâu tương lai sẽ chạy trốn sao? Đúng là cô thích Chu Lẫm, nhưng cô vẫn chưa nghĩ tới kế hoạch lâu dài, hiện tại quà gặp mặt đắt xắt ra miếng, giống như cuộc đời này cô nhất định phải gắn liền với anh rồi.

“Hay là cất đi, em sợ vỡ mất.” Hoang mang rối loạn, Lâm Nguyệt vội vàng lấy xuống vòng tay.

Chu Lẫm cũng không phản đối: “Ừ, thỉnh thoảng hãy đeo.”

Chiếc vòng quý giá lần nữa được bỏ vào hộp trang sức, Lâm Nguyệt nhẹ nhàng thở phào, vừa nghiêng đầu lại nhìn thấy cặp mắt tối tăm của anh, tầm mắt giao nhau, không đợi cô lảng tránh, anh đã chậm rãi cúi đầu xuống, môi dừng trên môi cô. Trong đầu ong lên một tiếng, nụ hôn ngắn ngủi thô lỗ tối hôm qua lại hiện lên, tim cô đập nhanh, theo bản năng nghiêng đầu một bên.

Bàn tay to đưa tới, thong thả kéo gương mặt cô trở về.

Lâm Nguyệt gắt gao nhắm mắt.

Bàn tay anh không nhúc nhích, ngón cái chà sát môi cô.

Cô gái ở trước mặt anh chỉ mới vừa tốt nghiệp đại học, hai mươi hai tuổi, đơn thuần giống như học sinh, còn anh lúc này đã hành nghề được tám năm rồi.

“Muốn không?” Anh  nghiêng người dán sát tai cô hỏi. Thật sự rất ngoan, không hỏi rõ ràng anh cũng không hạ thủ được, cảm thấy nếu tự ý thì khác nào anh bắt nạt cô.

Bả vai anh rộng lớn, cánh tay rắn chắc, hơi thở nóng như lửa đốt thổi vào tai cô, Lâm Nguyệt khống chế không nổi run lên, dáng người nhỏ nhắn núp trong lòng anh, càng bé bỏng càng không thể nhịn nổi. Chu Lẫm siết chặt cánh tay, cuối cùng cho cô cơ hội: “Không muốn thì cứ lắc đầu, em là người phụ nữ của anh, anh tôn trọng em.”

Cô nắm chặt vạt áo sơmi của anh, lòng bàn tay vừa vặn để trên ngực anh, nhịp tim anh đập mạnh mẽ khiến trong lòng cô hoảng hốt hơn rồi.

Muốn cùng anh hôn môi không?

Muốn chứ.

Lâm Nguyệt nói không nên lời, nhưng cũng không lắc đầu.

Chu Lẫm hiểu rồi, anh nâng mặt cô lên.

Tối hôm qua cả đêm xem cách thức hôn môi, ghi nhớ được một số chiêu thức, trên đường dẫn cô tới đây anh liền bắt đầu ảo tưởng muốn diễn luyện, cũng muốn ôm lấy cô thật chặt, Chu Lẫm trực tiếp hôn xuống, nụ hôn nóng bỏng cuồng dã.

Lâm Nguyệt đầu váng mắt hoa, tối hôm qua còn có thể thất thần ngại anh thô bạo, lúc này bị anh khiến cho toàn thân mềm nhũn rồi. Nụ hôn kéo dài làm cho cô không thở được, cô không ngừng đẩy đẩy người anh, anh ngẩng đầu nhìn thấy mặt cô đỏ rực, tròng mắt ẩm ướt mông lung.

“Lại đau?” Anh nuốt nước miếng, khàn khàn hỏi, chú ý tới môi cô hơi sưng, thật sự là không khỏi chạm vào.

Cằm cô gục lên vai anh, chỉ lo thở, miệng nhỏ đỏ bừng nhếch đuôi lông mày, ôm lấy người anh.

Cô như vậy, không còn một chút bóng dáng của giáo viên tiểu học rồi.

Đúng vậy, là biểu cảm của yêu quái quỷ mị muốn quyến rũ muốn hại chết người ta.

Anh đứng dậy đặt cô ngồi xuống ghế tựa, nhanh như một cơn gió đổi lại tư thế tiếp tục ôm, anh sợ bản thân anh không nhịn được.