Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 30

Muốn ư?

Yêu nhau thì có thể làm cái gì?

Thân mật.

Trước khi gặp Lâm Nguyệt, Chu Lẫm cũng không quan tâm về phụ nữ lắm, nhưng là đàn ông, bản năng tối thiểu cũng cần đến nhu cầu, từ lúc anh cõng cô leo lên cầu thang lần đó, cơ thể anh đã có chút nhạy cảm với cô rồi. Hiện tại cô bị anh áp trên cây, ngọn lửa trong người dường như thiêu đốt, thân hình vạm vỡ gí sát vào môi cô.

Đôi mắt Lâm Nguyệt vẫn nhắm, trong lòng cũng không rõ ý đồ của anh, nhưng kỳ thực cô đã chuẩn bị tinh thần, anh tiến gần như vậy…

Đột nhiên, một chùm pháo hoa bay lên, sắc màu trên trời đủ màu đủ dạng.

Lâm Nguyệt không kịp ngửa đầu nhìn, nhớ không rõ lần cuối cùng nhìn thấy pháo hoa là khi nào.

“Hôm nay là tết Trùng Cửu(1).” Chu Lẫm mặt không biểu cảm giải thích, ánh sáng lộng lẫy rọi lên mặt anh, trong tròng mắt kia dường như không vui.

(1) Theo phong tục tập quán thì ngày mùng 9 tháng 9 Âm lịch hàng năm là ngày Tết cổ xưa của người Việt, gọi là Tết Trùng Cửu, ngày tết hoa Cúc. Tết Trùng Cửu lấy sự lặp lại của hai số 9 để nói về sự trường thọ. Tết Trùng Cửu ở Việt Nam ngày nay ít người còn biết đến về một khá phổ biến xưa kia, mang nhiều nét đẹp về văn hóa.

Anh mới mở miệng, cô nhất thời nhớ lại tình cảnh vừa rồi, bên hồ gió lớn, tóc cô hơi rối, nghiêng đầu qua trái, mượn động tác quay đầu che giấu biểu cảm khẩn trương. Đã sớm thích anh rồi, nhưng lúc này cô không biết làm sao.

“Đi thôi, phía trước có một vài tiệm cửa hàng đồ sứ, em có thể chọn quà cho Phó Nam.”

Lâm Nguyệt gật đầu đi theo, khoảng cách hai người bỗng chốc ngắn lại. Đây là sự khác biệt giữa bạn bè bình thường và người yêu chăng, phải không?

Trong lòng ngọt lịm, đột nhiên cô ngoài ý muốn đụng tới cái gì, cúi đầu vừa đúng lúc nhìn thấy tay anh đưa tới, bàn tay to ấm áp hữu lực, dường như không có việc gì bình tĩnh chạm vào ngón tay cô, sau đó lập tức nắm giữ.

Lâm Nguyệt chậm rãi thu hồi tầm mắt, anh không nói chuyện, cô cũng không biết phải làm gì.

Mặc dù anh không nói, nhưng anh làm hành động này rõ ràng là anh cũng thích cô, cho nên anh mới nắm chặt tay cô như vậy.

Cho đến thời điểm này cô mới chính thức nhận ra, cô và anh đã thật sự ở bên nhau rồi.

Chợ đêm phồn hoa hữu hạn, Lâm Nguyệt đi dạo một vòng cũng không phát hiện được thứ gì thu hút, thứ mà cô mua được duy nhất là một con khủng long bạo chúa bằng đất sét chỉ vỏn vẹn 20 đồng tiền.

Trên đường trở về hai người tiếp tục tay trong tay, càng tới gần nhà họ Chu mặt hồ càng tĩnh lặng, dần dần chỉ còn bọn họ ở trên đường cái, mặt trăng lưỡi liềm rọi trên mặt hồ.

“Chúng ta ngồi đây ngắm trăng.” Đột nhiên Chu Lẫm dừng bước, nắm tay Lâm Nguyệt dẫn đến chiếc ghế ven đường.

Một tay cô bị anh nắm chặt, một tay cô cầm hộp quà khủng long bạo chúa của Phó Nam, ánh trăng trên mặt hồ dập dờn gợn sóng, lòng cô cũng lảo đảo theo. Anh thật sự muốn ngắm trăng sao, sao cô lại cảm giác khác nhỉ?

“Tóc em rối rồi.” Chu Lẫm xoay người, miệng vừa nói xong đồng thời nâng tay giúp cô vuốt tóc.

Lâm Nguyệt cúi đầu, trái tim nhảy loạn.

“Em hiền như vậy, không sợ bị người khác bắt nạt sao?” Thói quen giao tiếp thường xuyên với tội phạm khiến cho Chu Lẫm ngược lại không thể không hỏi, không biết là cô thật sự nguyện ý, hay là tối nay cô bị biểu hiện của anh áp đảo?

Chu Lẫm cúi đầu quan sát Lâm Nguyệt.

Da mặt cô giống như bị thiêu cháy, cảm thấy anh thật vô lại, anh muốn hôn cô, cô đồng ý, thế mà bây giờ anh còn khiến cô ngại ngùng.

Cô quay đầu nói: “Sợ chứ ạ.”

Chu Lẫm bị sốc, sau đó anh chỉ thấy cô tủm tỉm cười, cười xong liền muốn bỏ đi. Cổ họng anh căng thẳng, không chút nghĩ ngợi liền túm chặt tay cô kéo về, sức lực quá lớn, Lâm Nguyệt lảo đảo ngã vào lòng anh.

“Anh…”

Anh cái gì?

Cũng không thể nói ra được, môi anh nóng bỏng áp xuống, vừa vội vàng vừa cuồng dã.

Lâm Nguyệt bỗng chốc bất động, trong đầu trống rỗng, chỉ có trái tim cô là đập liên hồi. Cô từng xem qua phim thần tượng, cũng từng đọc tiểu thuyết, nụ hôn đầu tiên trên phim vô cùng lãng mạn, còn trong tiểu thuyết cũng miêu tả rất lạ. Đây là nụ hôn đầu tiên, so với những gì cô tưởng tượng thật khác xa quá, thần kinh căng thẳng, môi có chút đau, anh hôn quá nhanh, răng của hai người đụng nhau vài lần.

Lâm Nguyệt thử đánh nhẹ anh.

Chu Lẫm nắm chặt tay cô, còn muốn hôn tiếp, ý thức được cô không đồng ý, anh liền khắc chế dừng lại, đôi mắt tối đen nặng nề nhìn cô.

Cô không dám nhìn anh, thẹn thùng sờ môi, nói: “Đau ạ.”

Chu Lẫm trầm mặc.

Cô không nói đến anh cũng không nghĩ ra, cô nhắc tới, anh liền nhớ rồi, hình như là hàm răng bọn họ đụng nhau vài lần, anh cũng đau nhưng không tính toán, so với cảm giác kia kích thích hơn nhiều.

“Đau sao?” Chu Lẫm hơi nhích người ra, tiếp theo kiểm tra môi cô.

Lâm Nguyệt không biết xấu hổ để cho anh nhìn, thừa dịp anh không chú ý liền cầm theo hộp quà của Phó Nam bỏ chạy. Chạy được vài bước cũng không thấy phía sau có động tĩnh gì, cô chậm rãi dừng lại, nghi hoặc quay đầu. Gió đêm lạnh giá, đôi mắt đen tối ở dưới ánh trăng càng lãnh đạm hơn.

Cơ thể Chu Lẫm bắt đầu thả lỏng, còn tưởng rằng cô ngại thân mật với anh chứ.

Anh đứng dậy xoay người chậm rãi đi về phía trước.

“Chúng ta luyện tập.” Chu Lẫm đuổi theo vài bước, giữ chặt tay cô, ôm cô vào lòng, cúi đầu nói: “Lần này khẳng định đủ tư cách.”

Lâm Nguyệt quay đầu không hiểu anh nói.

Chu Lẫm cười cười hôn lên mặt cô.

Trở lại phòng ngủ, Lâm Nguyệt nằm ở trong chăn nhịn không được nhớ tới buổi hẹn tối nay, tay anh bá đạo theo đuổi cùng với nụ hôn ngốc nghếch đầu tiên.

Cách vách, Chu Lẫm tựa vào đầu giường, một tay đặt sau gáy, một tay cầm điện thoại gõ gõ trong mục tìm kiếm, hướng dẫn cách hôn môi, sau đó lập tức có nhiều thứ hiện lên.

Văn tự chỉ là lý thuyết, hành động mới là thực tiễn, anh chăm chú quan sát bài hướng dẫn, trong đầu tưởng tượng sẽ sử dụng trong trường hợp của mình.

Chu Lẫm để điện thoại xuống tủ đầu giường, mắt nhìn trần nhà, cô trú cách vách, hiện tại mới hơn chín giờ…

Haiz, ba mươi năm đều sống một mình, cũng không vội.

Nghịch di động một lát, Chu Lẫm đi vào phòng tắm, sau khi tắm xong liền bình tĩnh trở lại, nghĩ đến cô, ngẫm lại tình hình trong cục, ngủ.

Năm giờ sáng, Chu Lẫm tự nhiên tỉnh dậy, rửa mặt đánh răng, hai phòng kế bên cũng không có động tĩnh, Chu Lẫm đứng trước cửa phòng Lâm Nguyệt một lát, xoay người đi đến xưởng gốm. Chiếc cốc anh làm vẫn để chỗ cũ, Chu Lẫm xoay người xem xét, xác nhận không bị lỗi, dạo một vòng, nhàn nhã rời đi.

Bước ra cửa, gặp phải Chu lão gia đang tập thể dục.

Chu Lẫm mím môi không nói, cho rằng như cũ không ai nhìn thấy ai.

“Đứng lại.” Chu lão gia phá lệ chủ động lên tiếng.

Chu Lẫm bất động, hai tay đút túi quần, mắt nhìn cây hoa quế trong viện.

“Con đối với Lâm Nguyệt là nghiêm túc?” Chu lão gia nhìn chằm chằm thân hình cao to hỏi.

Chu Lẫm nhìn cha mình nhưng vẫn chưa nói chuyện.

Chu lão gia hừ lạnh một tiếng, răn đe: “Cô bé kia nhìn qua rất ngoan hiền, nếu con không có ý định kia, ngừng hành động thiếu suy nghĩ, cái gì cũng phải rõ ràng, đừng tùy tùy tiện quá.”

Chu Lẫm nhìn vào mắt ông, xoay người đến cạnh bồn hoa, hỏi: “Cô ấy từ xa đến thăm, chẳng lẽ ba không định tặng quà gặp mặt?”

Quà gặp mặt cơ bản là chỉ tặng cho con dâu hoặc con rể mới có đãi ngộ đó.

Trong lòng Chu lão gia vui vẻ, sợ con trai đắc ý liền kịp thời xụ mắt giáo huấn: “Đó là chuyện của ba, không cần con quan tâm, thế chừng nào thì con mới đăng ký kết hôn?” Hai đứa con trai đều làm cảnh sát hình sự, Chu lão gia bây giờ chỉ còn trông mong vào cháu nội để nối nghiệp tổ tông mà thôi.

Chu Lẫm không nói gì, tối hôm qua vừa xác nhận quan hệ, hôm nay đã nghĩ đến đăng ký kết hôn? Anh đương nhiên hy vọng càng sớm càng tốt, nhưng mà Lâm Nguyệt khẳng định sẽ không đồng ý, còn chưa gặp qua ba mẹ người ta, thúc giục quá, có lẽ cô sẽ nghĩ rằng anh điên rồi.

“Cô ấy chỉ vừa mới tốt nghiệp, chuyện đó sau này hãy nói ạ.”

“Không đăng ký kết hôn thì đừng tùy tiện nghĩ đến việc làm hại đời con người ta.” Chu lão gia thấp giọng giáo huấn, đưa lưng về phía Chu Lẫm: “Công tác bận rộn… Đừng trì hoãn nữa.”

Trả lời ông chỉ có tiếng bước chân rời đi.

Chu lão gia nhắm mắt lại, đứng một lát, xoay người đi đến thư phòng.

Sáng sớm Phó Nam nhận được món quà từ cô giáo Lâm, khủng long bạo chúa uy phong lẫm liệt, cậu nhóc đặc biệt rất thích. Lâm Nguyệt đang ngồi chới với Phó Nam, Chu lão gia mang theo một hộp quà bước vào.

Chu Lẫm liếc mắt liền nhìn thấy trong tay ba mình đang cầm thứ gì đó, sắc mặt rất tốt.

Biết được hộp quà kia là dành cho mình, Lâm Nguyệt vô cùng hãnh diện.

Chu lão gia khoát tay: “Đây là quà gặp mặt, cháu cứ nhận lấy, sau này nếu thằng nhóc kia mà dám bắt nạt cháu, cháu cứ trực tiếp nói với tôi.”

Trưởng bối tặng quà, cô theo bản năng tiếp nhận, nhận xong mới bỗng nhiên phản ứng, quà gặp mặt?

Mặt đỏ bừng, Lâm Nguyệt quay đầu nhìn Chu Lẫm.

Chu Lẫm tựa lưng vào ghế ngồi, khuôn mặt tuấn tú cười cười với cô.

Chấp nhận lễ vật, chính là trở thành con dâu của nhà họ Chu, muốn đổi ý cũng không kịp rồi.