Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 3

“Cô ơi, chẳng lẽ cô không muốn ở cùng với Phó Nam?”

Chu Lẫm vừa rời khỏi, Phó Nam ngửa đầu hỏi Lâm Nguyệt, ánh mắt vừa khẩn trương vừa bất an vì nhìn thấy cô giáo Lâm do dự.

Suy nghĩ của một đứa trẻ luôn luôn bộc trực, nghĩ đến thân thế của Phó Nam, Lâm Nguyệt cảm thấy đau lòng, cô sờ đầu cậu nhóc, nhẹ nhàng giải thích: “Làm gì có, Nam Nam ngoan như vậy đương nhiên là cô rất muốn dọn tới ở chung. Cô không thuê phòng trọ của chú Chu là vì cô và chú Chu vẫn còn độc thân, ở cùng một chỗ người khác sẽ hiểu lầm mất.”

Phó Nam không hiểu: “Hiểu lầm cái gì?”

Lâm Nguyệt ngước mắt nhìn cửa phòng, nhỏ giọng cười: “Hiểu lầm chú Chu là bạn trai của cô, nếu như vậy thì sau này sẽ không có ai giới thiệu bạn trai cho cô nữa.”

Chuyện này Phó Nam biết, mắt to mếu máo nhìn Lâm Nguyệt, sau đó ỉu xìu  cúi đầu. Chú Chu cao to nóng nảy, bận công tác tối ngày, còn không biết nấu ăn, căn bản không xứng với cô giáo Lâm. Đừng tưởng Phó Nam còn nhỏ mà không hiểu chuyện, cậu rất thích cô giáo Lâm, đương nhiên cũng muốn cô giáo Lâm tìm được một người bạn trai tốt.

Cậu nhóc ngoan ngoãn chấp nhận lời từ chối, không khóc cũng không náo, Lâm Nguyệt áy náy vô cùng. Kỳ thực đề xuất của Chu Lẫm rất hấp dẫn, nhưng Lâm Nguyệt không thể liều lĩnh đến ở nhà của một người lạ mặt. Phó Nam còn nhỏ, cô và Chu Lẫm lại là cô nam quả nữ, Chu Lẫm là cảnh sát hình sự nhưng cơ thể quá cường tráng, hơi thở đàn ông áp bách…

Lâm Nguyệt muốn cẩn thận một chút.

Chu Lẫm đã quay trở lại, nghe tiếng đẩy cửa thì Lâm Nguyệt nhìn về phía khác, Phó Nam thất vọng  nhìn anh.

Anh quan sát gương mặt của hai người kia liền biết được đáp án, cô cự tuyệt anh, chuyện này cũng không có gì kỳ quái.

“Không muốn thuê sao?” Ngồi xuống ổn định, Chu Lẫm nhàn nhạt hỏi.

Lâm Nguyệt mím môi gật đầu nói dối: “Ngại quá, vừa rồi bạn học bảo tôi chuyển qua ở chung.”

“Tốt rồi.” Chu Lẫm tươi cười chúc mừng, sau đó anh trêu Phó Nam: “Cô giáo của cháu đã thuê được phòng trọ rồi, ngày mai chú sẽ tìm bảo mẫu chăm nom cháu.”

Phó Nam nháy mắt cũng không thèm nhìn Chu Lẫm, mắt rơi đầy lệ, cậu nhóc quay đầu, vụng trộm lau nước mắt trên mặt, bàn tay mủm mỉm lau tới lau lui.

Chu Lẫm nhàn nhạt cười, vẫn như cũ lười nhác dựa lưng vào ghế, ánh mắt lại dời về phía người đối diện.

Lâm Nguyệt nhìn thấy Phó Nam khóc thì trong lòng khó chịu, từ chối một đứa trẻ ngây thơ hồn nhiên so với từ chối những kẻ theo đuổi mình khó hơn nhiều.

“Tôi…”

“Tôi…”

Cậu nhóc âm thầm khóc, hai người lớn đồng thời mở miệng, Lâm Nguyệt ngoài ý muốn nhìn về phía Chu Lẫm, di động cô đặt trên bàn rung nhẹ, vừa đúng lúc hóa giải chuyện xấu hổ kia. Lâm Nguyệt cầm di động lên xem, số tài khoản trong ngân hàng tăng thêm, là bà Ngô trả lại tiền đặt cọc cho cô, còn ghi chú rằng: đêm mai chuyển đi.

Lâm Nguyệt ngơ ngác cầm chặt di động, đôi mắt âm u.

“Chủ nhà?” Chu Lẫm nhìn chằm chằm cô hỏi.

Lâm Nguyệt khẽ gật đầu.

“Thúc giục em mau mau chuyển nhà sao?”

Mặt Lâm Nguyệt trắng bệch.

“Không phải bạn học mời em qua ở cùng sao?” Chu Lẫm hỏi tiếp.

Lâm Nguyệt: “…”

Cô tựa hồ muốn khóc rồi, Chu Lẫm nhìn Phó Nam, lại hất cằm ra hiệu cho cậu nhóc tới chỗ Lâm Nguyệt. Phó Nam nháy nháy mắt hiểu được, kích động  nhảy xuống ghế chạy lại nắm tay cô giáo Lâm: “Cô ơi hay là cô tới nhà chú ở đi, cô đừng sợ, nếu có người hiểu lầm cô là bạn gái của chú, con sẽ thay cô giải thích mà.”

Chu Lẫm ngồi một bên xoay xoay bật lửa im lặng nhìn Phó Nam diễn kịch, nghe thế đuôi lông mày của anh liền hếch lên: “Bạn gái?”

Phó Nam há mồm đáp: “Cô giáo nói…”

Lâm Nguyệt lập tức che miệng Phó Nam, khuôn mặt trắng nõn sớm sung huyết đỏ bừng, lắp bắp nỗ lực che giấu: “Tôi, tôi sợ là khi tôi dọn qua người khác sẽ hiểu lầm… Mắc công lại phiền toái anh.”

Chu Lẫm nhìn Phó Nam.

Phó Nam nhìn nhìn anh, lại quay qua nhìn cô giáo Lâm, đột nhiên gật đầu phối hợp với cô.

Chu Lẫm thờ ơ nói: “Tôi không quan tâm lắm, chỉ muốn có ai đó chăm sóc cho Phó Nam, công việc của tôi đi sớm về trễ, thật sự không rảnh.” Phó Nam mới dọn qua nhà anh ở một tháng, tháng này trong cục vẫn còn nhàn rỗi, về sau nếu có vụ án, khả năng mấy đêm không về, đến lúc đó cũng phải tìm bảo mẫu.

Anh không truy cứu chuyện “Bạn gái” nữa, Lâm Nguyệt nhẹ nhàng thở phào.

“Cô ơi, cô dọn qua ở chung với con nha, con cam đoan sẽ nghe lời cô mà.” Phó Nam ép cả người vào chân cô làm nũng.

Một bên là tâm ý của học sinh, một bên là bà Ngô lạnh lùng, hai loại này cộng lại, bất tri bất giác Lâm Nguyệt đã vượt qua vấn đề phải cảnh giác với Chu Lẫm.

Anh biết cô kiêng kị cái gì, nâng tay lấy thẻ ngành để lên bàn ăn lần nữa, nhìn chằm chằm cô, con ngươi thanh lãnh: “Tôi đã tuyên thệ sau khi nhậm chức cảnh sát, nếu em từ chối Phó Nam chỉ vì sự an toàn cá nhân thì đó là em đang vũ nhục đạo đức nghề nghiệp của tôi.”

Lâm Nguyệt đột nhiên bối rối, ánh mắt của người này rất độc, nhiều lần đều có thể đoán trúng ý cô, thậm chí cô vô phương phản bác.

Có người gõ cửa, phục vụ mang thức ăn lên rồi.

Thẻ nghành cảnh sát đặt ở trên bàn, phục vụ nhịn không được nghía vài lần, lại nhìn thấy ánh mắt của Lâm Nguyệt thay đổi, chẳng lẽ cô ấy phạm tôi hình sự sao?

“Thuê hay không thuê?” Phục vụ đi rồi, Chu Lẫm cất kỹ giấy tờ, cuối cùng hỏi lại lần nữa.

Lâm Nguyệt dám nói không sao? Nói không chẳng phải là cô đang thừa nhận cô sợ anh, cái gì vũ nhục đạo đức nghề nghiệp chứ?

Bình tĩnh vài giây, Lâm Nguyệt nhìn Phó Nam nói: “Vậy thì rất cám ơn anh, Phó Nam là học sinh của tôi, dù cho anh không ủy thác thì tôi cũng sẽ chăm sóc Phó Nam.”

“Biết nấu ăn không?” Chu Lẫm đột nhiên hỏi.

Lâm Nguyệt cắn môi, gật đầu.

“Được rồi, cô vì Phó Nam cung cấp một ngày hai bữa, tiền lương 2000 tệ.”

Lâm Nguyệt tự đáy lòng nói: “Thật sự là tôi không cần…”

Chu Lẫm không nhìn cô, hỏi Phó Nam: “Cô giáo nấu cơm cho cháu, cháu ăn mà không muốn trả tiền?”

Phó Nam dùng sức lắc đầu, kiên trì bảo chú Chu phải đưa tiền cho cô giáo Lâm.

Chu Lẫm nhìn lướt qua Lâm Nguyệt.

Lâm Nguyệt đành phải đồng ý, nếu Chu Lẫm thật sự tin cậy cô, cô nhất định sẽ làm tốt. Quả thật nằm mơ cô cũng không ngờ, phòng ngủ chính và toalet riêng, lại gần tàu điện ngầm…

“Ăn đi, ăn xong nói tiếp.” Chu Lẫm cầm đũa lên gắp tôm hùm cho Phó Nam.

Nhìn thấy cô giáo Lâm đã đồng ý ở cùng mình, Phó Nam hạnh phúc quá chừng, cậu vui vẻ bắt đầu ăn.

Lâm Nguyệt ngẫu nhiên chăm sóc cho Phó Nam, Lâm Nguyệt dè dặt hay không dè dặt anh, anh cũng không quan tâm.

Phó Nam liên tục gắp đồ ăn cho cô giáo Lâm, thậm chí khi Chu Lẫm cố ý lột tôm cho vào chén của cậu, cậu cũng chia một nửa cho cô giáo Lâm.

Lâm Nguyệt ngượng ngùng xấu hổ muốn gắp trả lại.

Phó Nam ôm bát né tránh, đặc biệt hào phóng: “Cô giáo ăn đi, một lát nữa chú Chu sẽ lột tiếp cho con.”

Chu Lẫm: … Chẳng lẽ bắt đầu từ ngày hôm nay anh phải hầu hạ cả hai người này?

Lâm Nguyệt vụng trộm ngắm Chu Lẫm, vừa đúng lúc anh ngẩng đầu trừng mắt với Phó Nam, cô nhìn biểu cảm này thì hiểu được tâm tư của anh.

Nếu Chu Lẫm đối với cô có ý đồ xấu, khẳng định sẽ không quan tâm đến việc Phó Nam chia tôm cho cô, để ý ngược lại là chuyện tốt.

Nghĩ như vậy, sự đề phòng của Lâm Nguyệt giảm hơn phân nửa, cô chủ động gắp thức ăn qua cho Phó Nam.

Phó Nam vui vẻ là chuyện miễn bàn, phàm là cô giáo Lâm lột tôm cho cậu, cậu đều sẽ ăn hết mà không nghĩ tới việc chia cho chú Chu.

Chu Lẫm thờ ơ lạnh nhạt, rốt cuộc cũng hiểu được một câu nói.

Sinh con trai có lợi ích gì? Có vợ liền quên ngay ba mẹ, xú tiểu tử này chỉ mới sáu tuổi, trong mắt đã không còn trưởng bối.

Sau khi ăn xong Chu Lẫm đi tính tiền, bữa ăn này không hề rẻ, Lâm Nguyệt chỉ biết kinh ngạc há mồm.

“Hành lý nhiều không?” Chu Lẫm đưa cô trở về, trên đường hỏi.

Lâm Nguyệt: “Không nhiều lắm ạ, tự em có thể dọn được.”

“Con giúp cô dọn nha.” Phó Nam cướp lời.

Lâm Nguyệt cười cười sờ đầu cậu nhóc, học sinh tiểu học đúng là tri kỷ.

Xe chạy đến cửa tiểu khu, Lâm Nguyệt muốn xuống xe nhưng Chu Lẫm trực tiếp lái vào: “Đêm nay dọn trước một mớ, ngày mai dọn tiếp.”

Lâm Nguyệt không đủ lý do cự tuyệt.

2 phút sau, xe đậu ở dưới lầu của nhà họ Hàn, Chu Lẫm khóa xe, ba người cùng nhau đi vào. Lâm Nguyệt nắm tay Phó Nam đi trước, Chu Lẫm nhìn lên trên, tầm mắt đảo qua lập tức chú ý tới ban công tầng một, có người đột nhiên rụt đầu về.

Người nọ là Hàn Dương, Lâm Nguyệt liên tục về trễ nên Hàn Dương mới lo lắng chờ trên ban công. Tận mắt nhìn thấy Lâm Nguyệt dẫn theo một người đàn ông cao ráo về nhà, Hàn Dương đứng ngồi không yên, anh ta muốn ra hành lang chặn người.

“Đã trễ thế này còn đi ra ngoài?” Bà Ngô cùng chồng đang xem TV trong phòng khách, nhìn thấy con trai liền cảnh giác hỏi.

“Con đi chạy bộ.” Hàn Dương nói.

Bà Ngô hồ nghi nhìn Hàn Dương bước ra cửa, lập tức bà chạy ra ban công.

Trong hành lang, Lâm Nguyệt vừa đến tầng một chợt nghe có tiếng bước chân, rất nhanh Hàn Dương liền xuất hiện.

Lâm Nguyệt cười hàn huyên: “Anh ra ngoài ạ?”

Hàn Dương gật đầu, tò mò nhìn Phó Nam: “Em trai của em?”Vừa nói xong liền nhìn thấy một người đàn ông ngửa đầu nhìn mình.

Hàn Dương cao 1m8, đàn ông ở thành phố mà cao cỡ này sẽ được liệt vào hàng xuất sắc, Hàn Dương là người kiêu ngạo nhưng lại căng thẳng khi đứng trước Chu Lẫm. Người kia cao hơn anh ta một chút, vừa cao lại vừa cường tráng, bộ dạng tựa như một chú báo nhỏ nhàn nhã tản bộ, sẵn sàng ra tay cắn xé con mồi bất cứ lúc nào.

Hành lang hơi tối nhưng chỉ cần liếc mắt là có thể khiến cho người ta nhớ kỹ bộ dạng của đối phương, gương mặt đó không thể so sánh với những mỹ nam trong làng giải trí, nhưng mà cặp mắt kia sắc bén như chim ưng.

Một người đàn ông như vậy, thậm chí ngay cả Hàn Dương cũng không dám mở miệng hỏi tới thân phận.

Hàn Dương không hỏi nhưng Lâm Nguyệt lại muốn giải thích, hào phóng giới thiệu: “Đây là Phó Nam, học sinh của em, Phó Nam giúp em tìm phòng trọ mới, còn Chu tiên sinh đến giúp em chuyển hành lý.”

Hàn Dương hoảng hốt, hỏi: “Em muốn chuyển đi? Không phải vừa mới dọn tới sao, sao lại đi nhanh như vậy?”

Nói ra thì thật sự xấu hổ, Lâm Nguyệt cười cười không muốn trả lời.

“Cô giáo bị chủ nhà đuổi đi, chủ nhà không muốn để cho cô giáo thuê nữa.” Phó Nam tức giận nói, cậu rất ghét ai đó bắt nạt cô giáo Lâm.

Cùng lúc đó, bà Ngô không nhìn thấy con trai vào nhà, mặt trầm xuống đẩy cửa ra tình cờ nghe được.