Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 29

Kết thúc buổi cơm là khoảng 6 giờ tối, Chu lão gia cũng không thể dẫn Lâm Nguyệt đi dạo giới thiệu quan cảnh xung quanh, để mặc một lớn một nhỏ giao cho Chu Lẫm, còn ông tự mình về phòng.

Chu Lẫm khuyến khích Phó Nam đuổi theo: “Còn không đi theo ông nội?”

Phó Nam nắm tay Lâm Nguyệt, ngưỡng đầu thông minh hỏi lại: “Chú Chu không muốn đi dạo ban đêm sao?”

Hai tay Chu Lẫm đút túi quần, trực tiếp đi về phía phòng khách: “Mệt rồi, chú đi nghỉ đây.”

Phó Nam thất vọng bĩu môi.

Lâm Nguyệt nhìn người đã cất bước đi xa, lại nhìn Phó Nam đang nắm tay mình, trái tim bắt đầu nhảy loạn, tối nay anh có hẹn với cô đi dạo bờ hồ, bây giờ lại nói đi ngủ, chẳng lẽ anh quên rồi sao?

Điện thoại di động vang lên một tiếng, là Chu Lẫm nhắn tin: “Em dỗ thằng bé ngủ đi.”

Đầu cô quay cuồng, cả người nóng ran, trong phút chốc nhớ tới cảnh tượng anh nắm tay mình nặn đất sét, nhớ tới cơ ngực dày rộng kề sát lưng cô, nhớ tới trên núi anh thấp giọng hẹn cô đi tản bộ. Cuộc hẹn tối nay là có tình ý sao?

“Cô ơi, bây giờ chúng ta phải làm gì ạ?” Chú Chu đi rồi, Phó Nam nhìn Lâm Nguyệt hỏi.

Ánh mắt Phó Nam trong suốt đơn thuần, lần đầu tiên Lâm Nguyệt chột dạ, nhưng vẫn ngồi xổm xuống nhẹ giọng hỏi: “Nam Nam vẫn còn muốn đi chơi ở đâu sao?”

Phó Nam gãi đầu: “Chú Chu không đi, không ai lái xe đưa chúng ta đi.” Lúc này, chú Chu ở trong lòng Phó Nam vô cùng quan trọng.

Lâm Nguyệt thương lượng: “Hay là tối nay chúng ta ngủ sớm một chút, lần sau tới đây lại kêu chú Chu dẫn đi, được không?”

Phó Nam ngoan ngoãn gật đầu, sau đó vươn đầu ngón tay muốn ngoéo tay cùng Lâm Nguyệt.

Cô mỉm cười ngoéo tay với cậu một cái.

Năm phút sau, Lâm Nguyệt dẫn Phó Nam vào phòng, mở ti vi, chọn bộ phim hoạt hình mà Phó Nam thích nhất. Ban ngày Phó Nam chơi đùa nhiều quá, mới nằm một tý mà mí mắt đã nặng trĩu rồi.

Lâm Nguyệt sờ sờ người cậu, hỏi: “Nam Nam đánh răng rồi ngủ nha?”

Phó Nam một bên dụi mắt một bên dạ.

Lâm Nguyệt tắt TV, dẫn cậu đi đánh răng rửa mặt.

Phó Nam đắp chăn lưu luyến nhìn cô.

Lâm Nguyệt ngồi cạnh giường, dịu dàng kể chuyện cổ tích cho Phó Nam nghe, sau đó mắt cậu bắt đầu lim dim. Ngọn đèn mờ nhạt, khuôn mặt mủm mỉm trắng hồng của Phó Nam lộ ra, ngũ quan tinh xảo, xinh đẹp phi thường.

Lâm Nguyệt đột nhiên cảm thấy khó chịu, thật không thể hiểu nổi cha mẹ của Phó Nam, thằng bé đáng yêu như vậy, cớ sao lại không ở cùng?

Tiếp tục ngồi khoảng mười phút, Lâm Nguyệt tắt đèn, chậm rãi rời khỏi phòng.

“Ngủ rồi?” Vừa bước ra cửa, trên đỉnh đầu đột nhiên truyền đến giọng đàn ông, Lâm Nguyệt phát hoảng, xoay người chỉ thấy Chu Lẫm thư thái dựa cửa, tay phải anh đút túi quần, tay trái anh cầm điếu thuốc, gió nhẹ thổi phăng mùi khói, cô theo bản năng nghiêng đầu.

Chu Lẫm tùy tay dập thuốc, đợi hơi lâu, bất tri bất giác châm thêm một điếu.

Lâm Nguyệt khẩn trương không biết nên nhìn hướng nào, từ lúc bước ra cửa nghe được giọng anh, liền nhớ lại “Ước hẹn” trong đầu. Anh cư nhiên chờ ở bên ngoài, thật là có ý kia sao?

“Đi được chưa?” Chu Lẫm nhìn đồng hồ, 7 giờ 10 phút.

Lâm Nguyệt sờ sờ cánh tay, nhỏ giọng nói: “Tôi, tôi trở về phòng một chút.”

“Ừ, không vội.” Chu Lẫm tránh đường.

Anh nói không nhiều nhưng xung quanh đều là hơi thở cường thế bá đạo của anh, giống như một mạng tơ dính chặt lấy cô. Không thể giải thích được cảm giác này, Lâm Nguyệt lo lắng bỏ chạy về phòng, đóng cửa lại, lập tức che mặt, nóng quá.

Căng thẳng, rung động, ngọt ngào xen kẽ ấm áp như dòng nước chảy rót vào lòng cô.

Người đàn ông cô thầm thích đang đứng chờ cô bên ngoài.

Lâm Nguyệt mỉm cười càng lúc càng nhiều, chạy đến toilet nhìn gương, cô gái trong gương gò má đỏ bừng, trạng thái lâng lâng giằng co không biết bao lâu, đột nhiên cô chú ý tới mái tóc rối loạn của mình, vội vàng chải đầu lại.

Ngoài cửa, Chu Lẫm đang nhìn kênh chat.

Cả đội cảnh sát hình sự tíu tít.

Đường đẹp trai: đoán xem đại ca có theo đuổi chị dâu nhỏ không?

Thiết Lý: tôi đặt cược 50 tệ, không.

Triệu Cữu: đại kia của chúng ta ngầu như thế, làm sao có thể theo đuổi ai? Tôi cá 100 tệ, đại ca sẽ không quan tâm.

Lưu Nhãn: đang ngồi xem phim với bạn gái, không tham gia.

Đường đẹp trai: ha ha, còn chưa tới tám giờ, cậu nằm mơ à? @ Chu Lẫm, đại ca đâu rồi ấy nhỉ.

Lưu Nhãn: ai da, từ lúc đại ca có chị dâu nhỏ, đại ca càng lúc càng lạnh lùng với chúng ta, lòng người dễ thay đổi thật.

Thiết Lý gõ ra một dòng than thở thật dài, Chu Lẫm do dự muốn trả lời, phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng đẩy cửa, anh nhanh chóng cất di động. Sau đó, nghiêng người nhìn cô đang đứng ngại ngùng đằng kia…

“Đi nào.” Chu Lẫm bước xuống cầu thang.

Lâm Nguyệt im lặng đi theo, ngoài mặt im lặng nhưng trong lòng hoảng loạn miễn bàn, ánh mắt liếc trộm phải trái, lo lắng gặp được người nhà họ Chu. Buổi sáng tới đây còn tỏ ra không phải quan hệ yêu đương, hiện tại cùng nhau ra ngoài, bị người khác bắt gặp sẽ cảm thấy xấu hổ, huống chi, Chu Lẫm nghĩ như thế nào, cô còn chưa rõ.

Có lẽ anh chỉ đơn thuần tiếp đãi cô như một vị khách?

Không có câu trả lời, nhịn không được liền miên man suy nghĩ.

“Bên này thanh tịnh không có gì để ngắm, cảnh hấp dẫn là ở hồ Nam, em muốn lái xe hay là đi bộ?” Bước ra khỏi cửa nhà, Chu Lẫm để Lâm Nguyệt lựa chọn.

Trước cửa nhà chính là bờ hồ, theo lời Chu Lẫm, hồ Bắc u tĩnh ít ai tản bộ, hồ Nam đèn đuốc sáng trưng lại náo nhiệt, trên hồ còn có mấy chiếc du thuyền.

“Đi bộ mất khoảng bao lâu ạ?” Lâm Nguyệt nhìn ra xa, cảm giác không xa lắm.

“Khoảng mười phút.” Chu Lẫm nhìn cô hỏi: “Muốn đi không?”

Lâm Nguyệt cam chịu, sau khi ăn xong tản bộ cũng tốt, hiếm có dịp tản bộ ở địa phương.

Sau khi thống nhất hai người bắt đầu tản bộ. Trong lòng Lâm Nguyệt bồn chồn, lúc thì cảm thấy Chu Lẫm thích cô, lúc thì lại phủ định. Gió hồ mát mẻ, càng đến gần hồ Nam càng trở nên huyên náo, trái tim cô nặng trĩu, bởi vì từ lúc bước ra cửa cho đến giờ anh đều im lặng, căn bản không giống trong trí tưởng tượng của cô.

Chu Lẫm một tay đút túi quần, một tay bật bật lửa không biết bao nhiêu lần, cũng không nghĩ tới nên nói gì.

Đi được nửa đường, phía sau có người huýt sáo, Chu Lẫm quay đầu nhìn thấy một đám học sinh cao trung đang đạp xe đạp tới. Anh cùng cô dựa vào hồ đi, Lâm Nguyệt ở bên sườn trong, học sinh cao trung thức thời chạy theo cạnh ngoài.

Mỹ nữ, bóng lưng đích thị là mỹ nữ, một đám oắt con cố gắng nhìn cho bằng được gương mặt của Lâm Nguyệt.

Vấn đề là, có người cũng không muốn cho bọn chúng nhìn.

Chu Lẫm bước tới gần Lâm Nguyệt, trực tiếp ôm cô vào lòng, thuận thế xoay người dẫn cô đến cạnh cây liễu bên cạnh, nơi này đèn đường không rõ, trừ phi tới gần mới có thể nhìn thấy mặt cô.

Nhóm học sinh cao trung cảm thấy thất vọng, chạy theo ồn ào, huýt sáo la to: “Hôn đi, hôn đi!”

Âm thanh vừa gần vừa xa, đối với Lâm Nguyệt mà nói, bọn nhóc này cô không quan tâm, giờ này khắc này trong thế giới của cô chỉ có một mình Chu Lẫm, anh cường thế dẫn cô vào nơi tăm tối, thân hình cao lớn bao phủ, hô hấp gần trong gang tấc.

Nhịp tim đập nhanh, cánh tay anh còn đang vắt trên eo cô, chỉ cần anh bước về phía trước một chút, cơ thể hai người sát rạt.

“Anh…”

“Ở cùng tôi, chán lắm phải không?”

Hai người trăm miệng một lời, cô vừa định mở miệng liền ngừng lại, lá liễu rủ dưới tàng cây, câu hỏi của người đàn ông kia hàm xúc không rõ. Lâm Nguyệt hoảng sợ không hiểu Chu Lẫm muốn nói đến việc đi bộ chán, hay là “ở cùng anh” chán.

Mặc dù đầu cúi thấp nhưng cô biết anh vẫn đang nhìn cô, lắc đầu, không yên lòng nói: “Không ạ, tại em không biết nên tán gẫu gì.”

Anh ho khù khụ, nhìn chằm chằm cô, hỏi: “Thế có muốn nói về chuyện tình yêu không?”

Gương mặt Lâm Nguyệt nóng bừng, người này đến cùng là muốn nói gì đây?

“Em cảm thấy tôi thế nào?” Tay anh nới lỏng eo cô, hai tay đều chống tàng cây, thân thể đối diện cô. Ánh sáng xa xa khuếch tán, dừng ở trên mặt cô, bóng cây lắc lư, lông mi cô khẽ chớp, đôi mắt trong trẻo lấp lánh như mặt hồ, so với ánh trăng còn động lòng hơn.

“Nói đi.” Chu Lẫm thúc giục, âm cuối khàn khàn.

Tư thế của anh như vậy, cô không có chỗ nào chuyển động, chỉ có thể cúi thấp đầu, đáp lung tung: “Rất tốt.”

Cảnh sát hình sự rất tốt, chú Chu rất tốt, chủ nhà rất tốt…

“Rất tốt là như thế nào, có đúng là tiêu chuẩn đàn ông của em không?”

Vóc người cô nhỏ nhắn, cằm đụng tới ngực anh, anh khẽ cong eo, cũng không muốn mất công, trực tiếp áp sát người cô khiến cô phải ngửa đầu. Hơi thở của cô nặng trĩu, tầm mắt thoáng nhìn gương mặt lạnh lùng, lập tức lại dời đi, khẩn trương đến không dám nhìn anh. Chu Lẫm một tay chống đỡ thân cây, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé, tay cô run run, ngón tay anh thô cứng đan vào: “Tình huống này em đều rõ hơn ai hết, thế nào, không muốn nói sao?”

Hơi thở và tay anh nóng hổi, cả người anh muốn giam cầm cô, như một ngọn lửa thiêu cháy cô rồi.

“Có muốn hay không?” Chu Lẫm đưa mặt tới gần, cái trán vô ý cụng vào trán cô.

Lâm Nguyệt không chịu nổi nữa, mắt khép chặt, run rẩy đáp ứng: “Muốn ạ…”