Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 26

Lúc Chu Lẫm trở về, Lâm Nguyệt đang ngồi xem hoạt hình cùng Phó Nam, nghe được tiếng mở cửa, Phó Nam cao hứng bật dậy, vui mừng rạo rực nhìn kiwi trong tay chú Chu.

Chu Lẫm đã trở lại, Lâm Nguyệt toan tính về phòng.

“Cùng nhau ăn đi.” Anh giơ cao túi hoa quả, nói xong cũng không cho cô cơ hội từ chối, trực tiếp đi vào phòng bếp.

Cô và Trình Cẩn Ngôn chỉ là đồng nghiệp, không biết Chu Lẫm có hiểu lầm gì không?

Phim hoạt hình chiếu xong, vừa đúng lúc anh bưng mâm hoa quả tới.

“Của em.” Anh đưa một cái nĩa tới.

Lâm Nguyệt tiếp nhận, nhỏ giọng cám ơn.

Phó Nam ngồi giữa hai người, đột nhiên ôm bụng chạy vào toilet, bỏ lại hai người lớn đang ngồi bơ vơ.

Lâm Nguyệt nhìn kiwi, không biết vì sao cảm thấy khẩn trương.

“Tối nay hẹn hò?” Chu Lẫm ghim một miếng kiwi, nhìn màn hình TV, hỏi.

Tay cô căng thẳng, nhỏ giọng giải thích: “Không ạ, tổ trưởng có phiếu giảm giá, vừa khéo tôi chưa ăn tối nên đi cùng, không nói sự thật cho Nam Nam biết là sợ thằng bé lại đoán bậy, lần trước xem phim, Nam Nam…”

Chu Lẫm vừa ăn vừa ậm ừ: “Trẻ con cái gì cũng không hiểu.”

Vừa dứt lời, toilet truyền đến tiếng xả nước, Chu Lẫm quay đầu nhìn, thật là thiêng, vừa nhắc tào tháo tào tháo xuất hiện.

“Ăn đi, đừng khách sáo.” Cô nắm chặt nĩa bất động, anh đẩy mâm đựng hoa quả hướng về phía cô.

Lâm Nguyệt gật đầu, giải thích rõ ràng, không cần lo lắng nữa.

Phó Nam rửa tay, một lần nữa ngồi giữa cô giáo Lâm và chú Chu.

“Tuần này có phải viết văn không?” Chu Lẫm thuận miệng hỏi.

Phó Nam lắc đầu: “Không ạ.”

Chu Lẫm lại hỏi: “Thế cháu có nuốn đi đâu chơi không?”

Phó Nam quay đầu nhìn Lâm Nguyệt, cậu không có ý tưởng đặc biệt, vì vậy muốn hỏi ý kiến của cô giáo Lâm.

Tròng mắt cậu tràn ngập ỷ lại, Lâm Nguyệt gượng cười ăn trái cây.

Phó Nam cực kỳ vui vẻ chuyển vấn đề sang cho chú Chu.

Chu Lẫm cảm thấy mệt mỏi, lúc anh muốn ngủ nướng thì Phó Nam đòi leo núi, hiện tại anh muốn đi dạo, đứa nhỏ này cũng không nói gì, trời sinh bọn họ tương khắc phải không?

Anh buồn bực tiếp tục ăn hoa quả, Phó Nam xem phim hoạt hình, nhìn thấy một ông lão râu tóc bạc phơ, đột nhiên lớn tiếng nói: “Lần trước cháu có hứa với ông nội là sẽ thường xuyên đến thăm ông, mà lâu rồi cháu không đến…”

Chu Lẫm lập tức nảy ra sáng kiến, nói: “Ngày mai chú dẫn cháu đi.”

Phó Nam gật đầu, thói quen sau đó là mời cô giáo Lâm.

Lâm Nguyệt đối với xưởng gốm của nhà họ Chu luôn tràn ngập tò mò, cô muốn biết làm thế nào để có thể chế tác thành phẩm tinh xảo như vậy, nhưng mà cô không thân quen, Phó Nam cũng không phải là người họ Chu.

“Em bận việc?” Chu Lẫm nghiêng người tới trước, tay gắp hoa quả, mắt liếc Lâm Nguyệt.

Lâm Nguyệt lắc đầu: “Em…”

“Vậy thì cùng đi, cảnh quan gần xưởng gốm cũng rất đẹp, xem như đi giải sầu.” Chu Lẫm gọn gàng dứt khoát.

Lâm Nguyệt gật đầu, có lẽ Chu Lẫm chỉ vì Phó Nam nên mới mời cô, nhưng nghĩ đến Chủ nhật này lại có thể ở cùng anh, còn có thể tham quan xưởng gốm, Lâm Nguyệt cũng rất hạnh phúc.

“Chúng ta có nên gọi điện thoại báo trước không? Vạn nhất xưởng gốm có việc, sẽ không thuận tiện cho chúng ta.” Lâm Nguyệt nhắc nhở Chu Lẫm, mạo muội ghé thăm, không lịch sự lắm.

Chu Lẫm là người tự do phóng khoáng, muốn về khi nào thì về cũng không cần chào hỏi, nhưng lần đầu tiên mang theo phụ nữ về nhà…

Anh liền nháy mắt với Phó Nam.

Phó Nam cười hắc hắc, lấy điện thoại ra gọi cho ông Chu: “… Ông nội, ngày mai cháu đến thăm ông, cô giáo Lâm có thể đi cùng không ạ? Cô giáo của cháu rất thích bình hoa mà cháu đã làm cho cô ấy.”

Lâm Nguyệt cười, đứa nhỏ này thật khéo ăn nói.

Giọng của đối phương rất nhỏ, cô ngồi bên cạnh nhưng không nghe rõ, nhìn Phó Nam cứ tủm tỉm cười, cũng đóan được ông Chu không phản đối.

Thương lượng xong, Lâm Nguyệt trở về phòng, đứng trước tủ quần áo chọn bộ quần áo sẽ mặc vào ngày mai.

Chọn xong quần áo, cô bỗng nhiên nghĩ đến một điều quan trọng hơn, vội vàng nhắn tin cho Chu Lẫm: “Tôi đường đột đến thăm, không biết phải mang theo quà gì thì mới thích hợp? Bác thích ăn hoa quả không ạ?” Không thể đi tay không được.

Chu Lẫm vừa cõng Phó Nam trở về phòng liền nhận được tin nhắn của Lâm Nguyệt, khóe miệng giật nhẹ, trả lời: “Không cần mang theo gì hết.”

Anh cứ như vậy dẫn con dâu tương lai trở về nhà, ba của anh không hạnh phúc thì thôi, còn muốn quà gì nữa.

Sau khi suy nghĩ cặn kẽ, Lâm Nguyệt thở dài lên mạng tìm kiếm thông tin.