Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 25

Lâm Nguyệt đặt quyển sách trở về tủ, bên tai còn lặp lại lời Chu Lẫm, “Sách của người khác”, người khác này có phải là anh trai của anh không?

Tâm tình bỗng chốc bức bối.

“Cô giáo Lâm, đó là sách gì vậy?” Trên sofa, Phó Nam đột nhiên hỏi.

Lâm Nguyệt gượng cười, đang muốn trả lời, Chu Lẫm ngồi xuống cạnh Phó Nam, giọng khinh thường: “Sách phụ nữ thường xem, cháu ít tò mò đi.”

Phó Nam không phục: “Vì sao chú Chu lại có sách của phụ nữ?”

Chu Lẫm sửng sốt, theo bản năng nhìn người bên kia.

Lâm Nguyệt giả vờ không để ý, nhìn một lớn một nhỏ cười cười: “Hai người cứ tán gẫu nha, em đi soạn bài.” Nói xong liền không nhanh không chậm vào phòng ngủ chính.

Chu Lẫm sờ sờ mũi, cảm thấy có gì không đúng, phòng ngủ chính truyền đến tiếng đóng cửa, anh lập tức rời sofa, đi tới tủ sách lấy quyển tiểu thuyết ngôn tình mà Lâm Nguyệt vừa cầm, trên sách còn có chữ viết của phụ nữ. Cảnh sát Chu, có thể Lâm Nguyệt đã nhìn thấy hàng chữ này, vì vậy cô mới hiểu lầm anh?

Chu Lẫm không có kinh nghiệm yêu đương, cho nên anh muốn làm sáng tỏ mọi việc.

Thổi đi một mớ bụi trên sách, Chu Lẫm cầm sách đi đến phòng ngủ chính, gõ cửa.

Lâm Nguyệt vừa ngồi xuống liền nghe được tiếng động lại đứng lên, đi qua mở cửa, là Chu Lẫm, cô lộ vẻ mặt nghi hoặc.

“Thích xem loại này?” Chu Lẫm nâng sách lên, nhìn cô hỏi.

Lúc nói chuyện có chút hàm xúc chế nhạo, Lâm Nguyệt đỏ mặt: “Thỉnh thoảng mới xem.”

Vừa nói xong đột nhiên cô thấy anh đưa sách tới, Lâm Nguyệt kinh ngạc ngẩng đầu, không rõ thế nào.

Chu Lẫm quay đầu nhìn phòng khách, nhàn nhạt nói: “Loại sách này do bạn gái của anh trai tôi gửi tặng, anh ấy luôn xem là báu vật, tôi liền giữ lại không ném.”

Lâm Nguyệt rũ mắt.

Không phải là bạn gái của Chu Lẫm, cô yên tâm rồi, cô mệt mỏi nhỏ giọng: “Kỳ thực tôi cũng không phải muốn xem, hay là để lại chỗ cũ đi ạ.”

Chu Lẫm nhìn cô, đột nhiên cảm thấy kỳ quái, hỏi: “Chẳng lẽ em không hiếu kỳ tại sao sách của anh trai tôi lại để đây sao?”

Vẻ mặt của cô dường như biết tất cả.

Người thân qua đời, anh có thể bình tĩnh đề cập tới, còn cô, cô lại cảm động đến đau lòng, khi nước mắt sắp chực trào, cô kịp thời đóng cửa. Như vậy thật là bất lịch sự, Lâm Nguyệt khịt khịt mũi, gửi tin nhắn cho Chu Lẫm: “Chiều nay tôi có nghe thầy giáo Cao kể, thật ngại quá, tôi không nên động vào đồ của anh trai anh.”

Cô cũng không rõ trong lòng mình rốt cuộc cảm động cái gì, là anh trai của anh hy sinh vì nhiệm vụ, hay là anh trai anh không có kết quả trong tình yêu.

Phụ nữ đa sầu đa cảm, hồi tưởng lại đã muốn khóc rồi, Chu Lẫm thầm cười, khóe miệng vừa mới nhếch lên liền thu hồi lại, hỏi: “Thầy giáo Cao? Em và anh ta rất thân?”

“Không ạ, Nam Nam viết bài tập làm văn có nhắc đến chúng ta, anh ta chỉ hàn huyên vài câu.”

Chu Lẫm nhíu mày, gõ: “Anh ta từng ở chung với chúng tôi, nhân phẩm không ra gì, em nên giữ khoảng cách và tránh tiếp xúc nhiều với anh ta.”

Lâm Nguyệt: “Em biết rồi ạ.” Bất kính với một người hy sinh vì tổ quốc, thầy giáo Cao đúng là tàn nhẫn.

Cô điều chỉnh cảm xúc tiếp tục soạn bài, Chu Lẫm gọi Phó Nam vào phòng, kiểm tra bài văn.

“Thầy giáo khen cháu viết rất hay.” Phó Nam kiêu ngạo nói.

Chu Lẫm cấp tốc xem, khen ngợi qua loa: “Tạm ổn, nhưng mà sau này viết văn không được nhắc tới cô giáo Lâm, nếu chủ nhiệm lớp đoán được cô giáo Lâm ở cùng chúng ta, thầy ấy khẳng định sẽ chê cười cô giáo Lâm.”

Phó Nam ngây thơ hỏi: “Vì sao ạ?”

Không đợi Chu Lẫm trả lời, Phó Nam đột nhiên nghĩ tới, che mặt nói: “Chủ nhiệm lớp sẽ cho rằng cô giáo Lâm yêu chú Chu đúng không?” Cô giáo Lâm đã sớm nhắc chuyện này với cậu, nhưng mà lúc viết văn cậu lại quên mất.

“Vậy thì phải xé nó thôi!” Phó Nam đoạt lại bài tập làm văn.

Khóe miệng Chu Lẫm giật giật, Phó Nam có ý gì chứ? Chẳng lẽ thằng bé cảm thấy có người hiểu lầm anh và Lâm Nguyệt yêu nhau là đáng xấu hổ?

Phó Nam đúng là nghĩ như vậy, cô giáo Lâm không thích bác sĩ Từ, còn có thầy giáo Trình nữa, nếu thấy giáo Trình hiểu lầm thì thầy ấy sẽ không theo đuổi cô giáo Lâm nữa.

Cậu nhóc hối hận vì đã phạm sai lầm, dùng sức vò tờ giấy thành một cục, chờ khi Chu Lẫm phản ứng, tờ giấy kia đã bị ném vào thùng rác rồi.

“Được rồi, ngủ đi.” Chu Lẫm tức giận đuổi người.

Phó Nam ôm sách bài tập bỏ đi, Chu Lẫm đóng cửa, nhìn chằm chằm thùng rác một lát, sau đó anh cầm tờ giấy lên tùy tiện bỏ vào trong một quyển sách.

Thứ sáu, đội cảnh sát hình sự không có việc gì làm, Đường Hiên dẫn cả đoàn vào văn phòng Chu Lẫm, cẩn thận hỏi về tiến độ tình cảm của đại ca.

“Đại ca, dựa vào tư sắc của anh, chỉ cần anh ra tay há gì không tóm được chị dâu nhỏ? Anh đừng sợ, chuyện này mà có thất bại, lỡ như có truyền ra ngoài thì cũng không ai chê cười anh đâu.” Đường Hiên nói.

Chu Lẫm nhìn báo cáo, mí mắt không nâng.

Lưu Nhãn hừ lạnh một tiếng, gõ mặt bàn, hỏi: “Đại ca à, cuối cùng là anh có thích người ta hay không? Thích thì phải hành động chứ, còn không thì bọn em sẽ lập kế hoạch tấn công.”

Chu Lẫm không nói gì.

Thiết Lý chịu hết nổi, túm chặt cánh tay Đường Hiên kéo ra ngoài: “Đại ca không theo đuổi, chúng ta cũng không thể để mỹ nữ cho người khác, Đường đẹp trai à Đường đẹp trai, nhiệm vụ cao cả này phải giao cho cậu rồi!”

Lông mày Triệu Cữu khẽ chớp, kéo Đường Hiên về: “Dựa vào cái gì, nếu bàn về tư sắc, tôi đánh gục cả một cái phố được không?”

Bốn người nhốn nháo hò hét, di động của Chu Lẫm đột nhiên vang lên, vừa muốn cầm lấy liền bị Lưu Nhãn đoạt đi. Tuy rằng màn hình không mở khóa nhưng nội dung vẫn hiện ra, Lưu Nhãn vừa đi vừa đọc: “Người gửi: Ánh trăng sáng soi màn đêm.”

Chu Lẫm trực tiếp nhảy qua cái bàn, dùng tốc độ chớp nhoáng để lấy lại điện thoại, cũng nắm chặt cánh tay Lưu Nhãn. Lưu Nhãn gào khóc kêu: “Đại ca, đại ca, em sai rồi, tha mạng, tha mạng cho em, em không dám nữa rồi!”

“Đi ra ngoài!” Chu Lẫm trầm mặt đuổi người.

Lưu Nhãn sợ hãi chạy ra ngoài, Triệu Cữu, Thiết Lý theo sát phía sau, Đường Hiên mắc kẹt ở cửa, nhìn Chu Lẫm cười ha ha: “Ánh trăng sáng soi màn đêm, má ơi, tôi nổi da gà hết rồi, ha ha ha…”

Nói đến một nửa liền thấy Chu Lẫm muốn động thủ, Đường Hiên tức tốc chạy trốn, ở trong văn phòng hét to: “Ôi, ôi, Ánh trăng sáng soi màn đêm là của đại ca chúng ta!”

Chu Lẫm giận đến nổi gân xanh, một đám đàn em mắc dại, chờ đấy!

Cúi đầu nhìn tin nhắn, cô nói hôm nay cô có một cuộc hẹn với phụ huynh học sinh, hỏi anh có thể tan tầm sớm hay không, nếu sớm thì tới đón Phó Nam.

Chu Lẫm: “Ừ.”

Vài giây sau: “Vâng ạ, tôi sẽ nói với Nam Nam một tiếng.”

Cả bốn người kia lớn tiếng ca hát ở bên ngoài, Chu Lẫm nắm chặt di động, nhìn ảnh avatar của cô, yết hầu lại càng lúc càng khô. Nếu không, thử xem? Cô không thích người chạy chiếc Cayenne kia, biết đâu anh cố gắng thì sẽ được?

Một người đàn ông từng tuổi này rồi, còn sợ gì cô gái nhỏ bé kia?

Châm thuốc, Chu Lẫm lại gõ: “Đại khái em bận trong bao lâu? Không thì tôi và Phó Nam sẽ đợi.”

Lâm Nguyệt: “Chắc là hơi lâu anh ạ, hai người cứ về trước đi.”

A, bị cự tuyệt rồi.

Chu Lẫm đặt điện thoại xuống bàn, đi ra ngoài đánh bọn đàn em mắc dại.

Chuông tan học vừa vang lên, chị Vương, Hà Tiểu Nhã, Tưởng Tư Di liền bước đi, Lâm Nguyệt cúi đầu sữa bài tập, nghe thấy Trình Cẩn Ngôn gọi điện thoại mới chú ý tới việc anh ta vẫn chưa về.

“Tổ trưởng có việc?” Lâm Nguyệt tò mò hỏi.

Trình Cẩn Ngôn: “Ừ, anh bận chút việc.”

“Vâng ạ.”

Khoảng một giờ trôi qua, phụ huynh học sinh mới xuất hiện. Không muốn quấy rầy Trình Cẩn Ngôn soạn bài, Lâm Nguyệt đứng ngoài hành lang nói chuyện cùng phụ huynh học sinh.

Sau khi xong việc, Lâm Nguyệt trở lại văn phòng thì nhìn thấy Trình Cẩn Ngôn đang dọn dẹp.

“Hết bận rồi?” Trình Cẩn Ngôn cười hỏi.

Lâm Nguyệt gật đầu, sửa sang lại bàn làm việc của mình.

“Cùng nhau ăn một bữa đi, anh có một phiếu giảm giá sắp hết thời hạn, không dùng thì quá uổng phí.” Trình Cẩn Ngôn nhìn di động, thần sắc tự nhiên nói: “Quán lẩu, một người ăn thì vô nghĩa quá.”

“Được ạ, nhưng chia đều nhé.” Lâm Nguyệt hào phóng nói.

Trình Cẩn Ngôn cười: “Ok.”

Hai người sóng vai bước ra, Trình Cẩn Ngôn đi lấy xe, Lâm Nguyệt đứng chờ bên ngoài. Chuông điện thoại vang lên, Phó Nam gọi tới hỏi cô khi nào về nhà.

“Một giờ nữa nha, cô phải đi ăn tối.”

Phó Nam “Ồ” lên, bản thân truy vấn: “Cô đi ăn món gì ạ?”

Lâm Nguyệt: “Ăn lẩu.”

Phó Nam không hỏi nữa, chuẩn bị gác điện thoại, Chu Lẫm nháy mắt với Phó Nam, hạ giọng nói, Phó Nam vội vàng lại hỏi thêm một câu: “Cô đi ăn một mình ạ?”

Lâm Nguyệt do dự nhìn xe Trình Cẩn Ngôn lái tới, nhớ đến việc Phó Nam đã từng hiểu lầm cô và Trình Cẩn Ngôn, Lâm Nguyệt nói dối: “Đúng vậy.”

Phó Nam nháy mắt nhìn chú Chu.

Chu Lẫm đoạt lấy di động, cúp máy.

Thật ra là anh muốn để cho Phó Nam mở miệng mời cô đi ăn chung, nhưng Phó Nam bây giờ quá tinh tế, Chu Lẫm sợ Phó Nam phát hiện.

Không thể ăn lẩu, Chu Lẫm dẫn Phó Nam đi chơi game, bọn họ đi chơi đến bảy giờ rưỡi tối mới về nhà, Chu Lẫm hỏi Phó Nam muốn ăn trái cây gì để anh xuống lầu mua, Phó Nam nghiêm cẩn nghĩ nghĩ bảo muốn ăn kiwi, Chu Lẫm liền cầm di động rời khỏi.

Đi đến cửa chính của tiểu khu, một chiếc Land Rover tiến vào, đèn xe chói mắt, Chu Lẫm né sang bên cạnh, tùy ý lườm cửa sổ xe một cái.

Ngồi ở tay lái phụ là Lâm Nguyệt đang kinh ngạc nhìn anh.

Chu Lẫm chỉ nhìn Lâm Nguyệt khoảng một hai giây, lập tức di chuyển tầm mắt qua chỗ tay lái, Trình Cẩn Ngôn cũng nhận ra Chu Lẫm, khẽ gật đầu.

Trong chớp mắt, chiếc Land Rover chạy qua, Chu Lẫm đứng tại chỗ một phút đồng hồ, cười cười, đi mua kiwi cho Phó Nam.

Lúc tính tiền lại có người tag tên anh trong kênh chat: “Đại ca à, chủ nhật này nhớ nắm bắt cơ hội, tuần sau đến anh trực ban, muốn theo đuổi cũng không có thời gian.”

Không biết vì sao trên màn hình điện thoại lại giống như xuất hiện khuôn mặt của Trình Cẩn Ngôn.

Chu Lẫm cười lạnh, đám đàn em kia đều đã gọi cô là chị dâu nhỏ, nếu để cho người khác cướp mất, anh còn mặt mũi sao?