Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 24

“Chị dâu nhỏ” ngắm đoàn bốn người, Chu Lẫm đứng gần với Lưu Nhãn nhất, anh tiến lên một bước, lợi dụng thân thể cao lớn ngăn trở tầm mắt của Lâm Nguyệt, sau đó siết chặt cổ tay Lưu Nhãn. Lưu Nhãn thuộc tổ pháp y, bộ dạng cao cao gầy gầy, lúc này nhe răng nhếch miệng cắn răng gắng gượng, liên tiếp nháy mắt với Đường Hiên.

Đường Hiên tự nhận không phải là đối thủ của Chu Lẫm, phát hiện đồng đội gặp nạn, lập tức bảo Triệu Cữu và Thiết Lý đi cùng, nhiệt tình chào hỏi: “Cô giáo Lâm còn nhớ tôi không? Tôi là Đường Hiên, ngày hôm qua chúng ta gặp ở trường học.”

Anh ta đứng gần phía trước, Thiết Lý và Triệu Cữu sóng vai đứng sau. Đội cảnh sát hình sự toàn người độc thân, đại ca nay đã có phụ nữ bên cạnh, bọn họ hạnh phúc vô cùng.

Lâm Nguyệt lịch sự gật đầu, đối mặt với ba người xa lạ, cô theo bản năng  nhìn về phía Chu Lẫm.

Bọn họ chú ý tới biểu cảm của chị dâu nhỏ, giả vờ hỏi: “Các người đến bái Phật?” Nới Lưu Nhãn ra, Chu Lẫm ngăn trở Lâm Nguyệt, mắt lạnh hỏi bốn người kia.

Đường Hiên cười: “Đúng vậy, năm nay là năm xui của em, mẹ em luôn nhắc nhở em đến đây thắp hương.”

“Đúng đúng đúng, mẹ em cũng thúc giục em.” Lưu Nhãn phụ họa.

Chu Lẫm cười lạnh, chỉ về cái đền phía trước: “Vậy thì nhanh đi.”

Đường Hiên ngây ngẩn cả người, mắt nhìn Phó Nam: “Mọi người không đi?”

Phó Nam lớn tiếng nói: “Mọi người vừa mới lạy rồi ạ!”

Đường Hiên té xỉu, mình tính không bằng trời tính, vẫn là tính nhầm thời điểm rồi, sớm biết thế thì nên viện lý do khác rồi.

“Biến.” Chu Lẫm nhỏ giọng quát.

Đường Hiên lập tức quay đầu hét lên: “A, chúng ta mau đi bái Phật, không quấy rầy đại ca…  Hẹn hò!”

Vừa nói vừa chạy thẳng cẳng, cách xa mười bước, Đường Hiên mới quay đầu lại huýt sáo. Lưu Nhãn, Triệu Cữu, Thiết Lý ha ha cười, sợ đại ca đuổi theo đánh người.

Một đám đàn em mắc dại, Chu Lẫm nghiến răng ken két, mắt liếc một bên liền nhìn thấy mặt Lâm Nguyệt ửng hồng, hơi hơi cúi đầu không biết làm sao.

“Đừng nghe bọn họ nói bừa.” Chu Lẫm nhìn chằm chằm bóng lưng Đường Hiên, nói.

Lâm Nguyệt không khỏi xấu hổ, gượng cười.

Bọn họ đi dạo một lát, sau đó về nhà.

Thứ hai, Chu Lẫm đến sớm, ngồi trong văn phòng nhìn chằm chằm ra ngoài.

Cả đoàn bốn người không phải là ngốc, khẳng định hôm nay đại ca sẽ xử lý bọn họ, cả bốn liên thủ thương lượng tập hợp bên ngoài, cùng nhau hành động, vạn nhất đại ca mà có xuất hiện đánh người, bốn người chung sức còn có khả năng chiến thắng.

Chu Lẫm không phải là người nhàm chán đến vậy, sau khi bốn người kia xuất hiện đông đủ, anh dẫn bọn họ tới sân huấn luyện, ra lệnh chạy bộ quanh sân.

Thiết Lý không phục: “Đại ca, anh lấy lý do gì trừng phạt chúng tôi, hả, hả, hả?”

Chu Lẫm bật mở bật lửa hai lần, nhàn nhạt nói: “Chạy bộ để rèn luyện thân thể.”

Thiết Lý: …

Đường Hiên đuổi kịp ba người kia.

Chu Lẫm về văn phòng trước.

Nửa giờ sau, cả đoàn bốn người thở hổn hển xếp hàng đi vào văn phòng của Chu Lẫm, uống nước uống nước, tìm ghế dựa tìm ghế dựa. Chu Lẫm cúi đầu xem án tử, mặt không biểu cảm.

“Đại ca à, đại ca đừng giả vờ nữa, đại ca thích người ta, chúng em đều đã nhìn ra.” Đường Hiên kéo ghế dựa ngồi đối diện, miệng luyên thuyên.

“Đúng vậy, thích người ta thì phải theo đuổi, anh không theo đuổi thì làm sao biết chị dâu nhỏ không thích anh?” Lưu Nhãn nghiêm trang nói.

Thiết Lý gia nhập chiến đoàn: “Đại ca của chúng ta muốn diện mạo có diện mạo, muốn cơ bắp có cơ bắp, so với tiểu minh tinh trên tivi đẹp trai hơn nhiều, không thấy bác gái ở căn tin mỗi lần đưa đồ ăn cho đại ca đều so sánh với chúng ta sao? Đại ca à anh phải tự tin lên chứ, ngạn ngữ có câu, hái hoa phải hái liền tay, anh kì kèo mè nheo, chị dâu nhỏ bị người khác đoạt đi mất, đến lúc đó thì phải làm sao?”

Triệu Cữu cuối cùng cũng lên tiếng: “Đại ca, tuy rằng em chỉ mới gặp qua chị dâu nhỏ có một lần, nhưng em cảm thấy hai người rất xứng đôi. Anh xem, hai người các người chưa ai kết hôn, lại có tướng phu thê, dẫn theo Nam Nam rất giống với hình tượng cả nhà ba người, đại ca à, năm nay anh cũng 30 tuổi rồi, trưởng thành rồi, nhanh nhanh ra tay đi, kết hôn sớm một chút để chúng tôi còn được bồng tiểu đội trưởng.”

Triệu Cữu là người trẻ tuổi nhất, vừa tốt nghiệp đại học nhưng rất thích trẻ con, năm trước được lên chức chú, mỗi ngày đều khoe khoang với đồng nghiệp.

Bốn người nhìn chằm chằm Chu Lẫm, chờ đáp lại.

Chu Lẫm ngẩng đầu, lạnh lùng đảo mắt qua bốn người kia, hỏi: “Nói xong chưa?”

Cả đoàn gật đầu.

Chu Lẫm đem văn kiện trong tay ném trước mặt, trầm xuống nói: “Nói xong rồi thì làm việc chính sự.”

Bốn người: …

Giữa trưa, căn tin trường học.

Sau khi đặt món xong Lâm Nguyệt liền bưng khay đi đến bàn ăn, cô nhìn thấy thầy giáo chủ nhiệm của Phó Nam cười thần bí với mình.

Trong lòng cảm thấy kỳ quái, đối phương không nói gì nên cô cũng không hỏi.

Buổi chiều Lâm Nguyệt có tiết, đi được một đoạn chợt nghe phía sau có người gọi. Cô quay đầu liền nhìn thấy thầy giáo Cao đang tươi cười, anh ta năm nay đã hơn ba mươi tuổi, bụng bia, mắt nhỏ. Cô không có ấn tượng đối với anh ta, cảm thấy ánh mắt của anh ta có gì mờ ám, đương nhiên, cũng có thể là ảo giác của cô.

“Anh cũng có tiết ạ?” Nghĩ đến nụ cười kỳ lạ ở trong căn tin, Lâm Nguyệt khách sáo hỏi.

Thầy giáo Cao vỗ vỗ chồng sách trên tay, nói: “Ừ.”

Lâm Nguyệt à lên một cái, mắt nhìn về phía trước.

Thầy  giáo Cao cao hơn cô nửa cái đầu, liếc mắt một cái là có thể nhìn được cổ áo của cô, đáng tiếc cô mặc áo sơmi bảo thủ, ngoại trừ chiếc cổ thon dài ra anh ta không thể nhìn thấy được gì. Cô không chủ động bắt chuyện cùng anh ta, anh ta có cảm giác thất bại, nhưng nghĩ đến bài viết văn của Phó Nam, trong mắt anh ta hiện lên đạo đức hèn mọn.

“Cô và cảnh sát Chu có phải đang yêu nhau không?” Đột nhiên anh ta cười hỏi. Anh ta là chủ nhiệm lớp của Phó Nam, đương nhiên lai lịch của Phó Nam anh ta hiểu rõ, biết ba của Phó Nam đi công tác, hiện tại sống nhờ nhà Chu Lẫm.

Lâm Nguyệt biến sắc, kinh ngạc hỏi: “Vì sao thầy lại nói như vậy?”

Thầy giáo Cao cười tủm tỉm, nói: “Phó Nam có viết một bài văn, nói cuối tuần trước cô và cảnh sát Chu cùng nhau dẫn thằng bé đi xem mặt trời mọc, còn viết rằng cảnh sát Chu đã mở chai nước khoáng giúp cô, quan tâm chăm sóc cô như vậy, không phải yêu thì là gì?”

Ra là Phó Nam.

Nếu là một giáo viên khác nói như vậy, Lâm Nguyệt chắc chắn đỏ mặt, nhưng cô có cảm giác không tốt với thầy giáo Cao, đương nhiên cô không muốn tán gẫu, nửa thật nửa giả nói: “Chúng em sống cùng một tiểu khu, Nam Nam hẹn em leo núi, buổi sáng không đón được xe nên mới nhờ Chu tiên sinh đưa đi, tất cả mọi việc  không phải như thầy tưởng đâu ạ.”

Thầy giáo Cao không tin, sắp tới giờ lên tiết, anh ta liền nhân cơ hội, nói: “Cũng tốt, yêu nhau với cảnh sát rất mệt, Chu Lẫm thì tôi không quen, nhưng anh trai của Chu Lẫm thì tôi có nghe nói, năm đó cậu ta cũng là một cảnh sát hình sự có ngoại hình, quen với một người bạn gái xinh đẹp đã nhiều năm, tan hợp nhiều lần, kết quả người bạn gái đó vẫn rời đi, không bao lâu sau thì anh ta cũng hy sinh vì nhiệm vụ… Bây giờ ngẫm lại, may mắn là người phụ nữ kia đã  bứt ra sớm, không thì…”

Lời còn chưa dứt, tiếng chuông vào lớp đã ngắt ngang.

Gương mặt Lâm Nguyệt tái nhợt, thầy giáo Cao mỉm cười bỏ đi.

Cô đứng sững sờ ở ngoài phòng học, trong đầu đều nghĩ đến chuyện của anh trai Chu Lẫm…

Buổi chiều trước khi tan học, Chu Lẫm gửi một tin nhắn cho cô, hôm nay có việc, không thể tới đón hai người.

Lâm Nguyệt gõ “Được”, lại nhớ đến lời của thầy giao Cao, mím môi, ghi thêm một câu: “Anh cẩn thận một chút.”

Cô biết nghề cảnh sát hình sự là một nghề nguy hiểm, nhưng cảm giác này cô chỉ nhìn thấy ở trong phim, còn trong sinh hoạt, Chu Lẫm mà cô tiếp xúc là một vị cảnh sát hình sự cao to tráng kiện, tuy rằng anh thường tăng ca về trễ, tuy rằng thỉnh thoảng bị thương, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ tới, trong quá trình phá án, Chu Lẫm sẽ gặp nguy hiểm.

“Cô ơi, cô không vui hả?”

Ngồi trên tàu điện ngầm, Phó Nam quan sát cô giáo Lâm thật lâu, nhìn cô giáo Lâm ngơ ngác thần thất, Phó Nam nhỏ giọng hỏi.

Lâm Nguyệt theo bản năng nói dối: “Không có, cô đang suy nghĩ không biết tối nay nên ăn gì.” Không muốn Phó Nam lo lắng.

Phó Nam tiếp tục nhìn cô giáo Lâm.

Lâm Nguyệt cười cười, không nghĩ nữa rồi.

Ăn xong cơm tối, Lâm Nguyệt xem phim hoạt hình cùng Phó Nam, tầm mắt cô đột nhiên nhìn tủ sách bên cạnh, nơi đó có một vài quyển tiểu thuyết ngôn tình, phía dưới là sách tâm lý tội phạm. Lâm Nguyệt từng cho rằng Chu Lẫm đọc sách là để thư giãn đầu óc, hiện tại, cô đã suy nghĩ khác rồi.

Lâm Nguyệt đứng dậy, biết sai, nhưng không thể kiểm soát sự tò mò của mình.

Đi đến trước tủ sách, cô rút ra một quyển tiểu thuyết ngôn tình. Cuốn sách còn rất mới, Lâm Nguyệt mở ra, trang đầu tiên là một hàng chữ rất đẹp: “Gửi cảnh sát Chu của em, lần sau nếu anh lại chọc giận em, mời anh học hỏi tổng tài bá đạo.”

Câu văn vô cùng gần gũi, hình ảnh yêu thương của một đôi nam nữ hiện lên.

Đây là, cảnh sát Chu, là người đó sao?

Trái tim Lâm Nguyệt bồn chồn.

Đột nhiên tiếng mở cửa truyền đến, Lâm Nguyệt kinh hãi nâng tay nhét sách trở về.

Khẳng định là đã bị Chu Lẫm nhìn thấy rồi, Lâm Nguyệt ảo não cắn môi, trấn định một lát, xoay người.

Chu Lẫm đứng ở trước cửa, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm cô.

Lâm Nguyệt xấu hổ cười: “Quyển sách này tôi có thể xem không ạ? Tiêu đề tựa hồ rất hay.”

Tiêu đề? Tổng tài bá đạo?

Quả nhiên phụ nữ đều thích thể loại này.

Chu Lẫm đóng cửa, cau mày, nói: “Sách của người khác, tôi không thể tự làm chủ.”

Khi người nọ còn sống, anh muốn ném hết những thứ này, hai anh em đánh nhau một trận, về sau không có người quản anh, anh cũng lười ném rồi.