Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 23

Sau khi đuổi Đường Hiên đi, Chu Lẫm phụ trách rửa hoa quả, Phó Nam đến phòng gọi cô giáo Lâm.

Lâm Nguyệt đeo tai nghe xem phim nên không biết Đường Hiên đã tới, vì vậy cô nghĩ rằng hoa quả là do Chu Lẫm xuống lầu mua.

“Cô ơi, thầy giáo dạy văn có cho một bài tập về nhà, bảo mọi người một tuần nữa nộp ạ.” Ăn một ít nho, Phó Nam phát sầu nói.

Chu Lẫm không chút để ý, Lâm Nguyệt tỏ vẻ hứng thú, hỏi: “Viết về cái gì?”

Phó Nam ngây thơ nói: “Cuối tuần phụ huynh thường dẫn bạn đi đâu, tiểu Vũ nói ba của cậu ấy ngày mai sẽ dẫn cậu ấy đi vườn bách thú, còn chị của Thể Thể sẽ dẫn bạn ấy đi tham quan trường đại học.”

Ngón tay Phó Nam xoay xoay nho, đặc biệt ngưỡng mộ.

Lâm Nguyệt lặng lẽ lườm Chu Lẫm.

Chu Lẫm cầm di động trong tay, không biết đang nhìn cái gì.

Chú Chu là người cẩu thả, không hiểu mong muốn và khát vọng của Phó Nam, Lâm Nguyệt đành phải gánh vác trách nhiệm, nghĩ nghĩ, hỏi phó Nam: “Nam Nam muốn đi chơi ở đâu?”

Phó Nam gật đầu: “Con muốn xem mặt trời mọc.”

Chu Lẫm vừa mới nuốt nho vào liền hóc họng, mạnh mẽ xoay người, dùng sức ho khan một tiếng. Xem mặt trời mọc, sao thằng bé không bảo lên trời luôn? Đi vườn bách thú và đến trường đại học là quá đơn giản, xem mặt trời mọc, bộ không muốn ngủ nướng nữa rồi sao?

Phó Nam nào biết chú Chu đang châm chọc cậu, thân thiện quan tâm: “Chú Chu chú ăn từ từ thôi.”

Lâm Nguyệt cắn môi nín cười, ngay từ đầu cô cũng cho rằng Chu Lẫm đối với đề tài tày sẽ không có hứng thú, nhưng khi Chu Lẫm bị nghẹn vì nghe Phó Nam nói, rõ ràng anh cũng đang quan tâm. Người đàn ông này đúng là ngoài lạnh trong nóng.

Nhưng mà, xem mặt trời mọc…

Gần thành phố có địa điểm nào dễ xem mặt trời mọc nhất không? Lâm Nguyệt học đại học ở đây bốn năm, nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa xem mặt trời mọc.

Cô cầm di động: “Để cô tìm xem nơi nào có thể xem mặt trời mọc.”

Phó Nam ngoan ngoãn chờ.

Chu Lẫm tiếp tục ăn nho.

Lâm Nguyệt tìm được địa điểm, đơn giản tìm kiếm tình huống, nói với Phó Nam: “Đến Bắc Sơn có thể xem được mặt trời mọc, nhưng 4 giờ rưỡi sáng chúng ta phải thức dậy, không có cáp treo, vì vậy chỉ có thể leo núi, muốn lên đến đó phải mất hơn một giờ, à, ngày mai 6 giờ 6 phút mặt trời sẽ mọc. Thế nào, Nam Nam còn muốn đi không?”

Nghé con mới đẻ không sợ hổ, làm sao biết leo núi mệt bao nhiêu? Phó Nam dùng sức gật đầu: “Đi ạ!”

Lâm Nguyệt lại nhìn nhìn Chu Lẫm.

Chu Lẫm không lên tiếng, gọt xoài ăn.

Phó Nam chú ý tới ánh mắt của cô giáo Lâm, lại cho rằng cô giáo Lâm mất hứng khi phải dẫn cậu đi leo núi, Phó Nam cúi thấp đầu, ngón tay mủm mỉm cầm một trái nho, nhỏ giọng hỏi: “Cô giáo Lâm không muốn đi sao?”

Lâm Nguyệt sợ nhất là biểu cảm bất an này của cậu, vội vàng nói: “Cô rất muốn đi, leo núi sẽ tốt cho thân thể, lâu rồi cô không vận động.”

Phó Nam yên tâm nhét một trái nho vào miệng.

Hai cô trò cùng nhau thương lượng cũng không hỏi đến Chu Lẫm, Chu Lẫm đợi qua năm phút đồng hồ, rốt cuộc cũng chủ động mở miệng, không quá bình tĩnh nhìn chằm chằm Phó Nam: “Cần chú đưa đi hay không?”

Phó Nam không chút nghĩ ngợi, nói: “Cần ạ! Chú cùng đi theo nha, nếu cháu bất động, chú còn thể cõng cháu đi!”

“Ồ.” Chu Lẫm thật muốn phun hạt bồ đào đang ăn vào mặt Phó Nam, chuyện tốt không nghĩ đến anh, việc khó thì luôn nhớ kỹ.

Như vậy là kế hoạch leo núi đã định, Lâm Nguyệt giúp Phó Nam chuẩn bị quần áo sáng mai, Chu Lẫm đi siêu thị mua bánh mì sandwich, nước khoáng. Khi dạo siêu thị, kênh chat có người lại tag tên anh, Chu Lẫm nhìn di động, Đường Hiên thêm mắm thêm muối lên án “hành vi” của anh ngày hôm qua.

Chu Lẫm tắt kênh chat, tính tiền.

Tán gẫu vẫn còn tiếp tục.

Thiết Lý: sao sao, đại ca làm cái gì?

Đường đẹp trai: ăn nho của tôi, ăn xoài của tôi cùng với cô giáo Lâm.

Lưu Nhãn: kỳ thực lúc tiểu học tôi học dở nhất là môn toán, hiện tại báo danh cải tạo kỹ năng còn kịp không?

Triệu Cữu: kịp kịp, ngày mai chúng ta cùng đi.

Thiết Lý: ngày mai thứ bảy, trường học không có người.

Lưu Nhãn: có thể đề nghị chị dâu nhỏ phụ đạo, coi như là nâng cao chất lượng toán học cho đội cảnh sát hình sự, thuận tiện giúp chị ấy kiếm thêm thu nhập.

Đường đẹp trai: đúng vậy, đúng vậy, ngày mai chúng ta đi tìm chị dâu nhỏ thảo luận?

Sau khi gửi xong tin tức, Đường đẹp trai ghi ra một bảng kế hoạch chi tiết trên kênh chat riêng.

4 giờ sáng, Lâm Nguyệt tắt chuông báo thức, rời giường rửa mặt. Nhiệt độ tháng mười ban ngày lạnh hơn ban đêm, Lâm Nguyệt khoác thêm chiếc áo len mỏng màu trắng, phía dưới là quần vận động màu đen, đơn giản gọn gàng.

Chu Lẫm thức dậy sớm hơn cô, vừa ôm Phó Nam ra khỏi ổ chăn, tối hôm qua thề son sắt là muốn đi leo núi, lúc này nhắm mắt lại nói bất cứ giá nào cũng không chịu mặc quần áo. Chu Lẫm hù dọa Phó Nam, cố ý hướng ra ngoài kêu “Cô giáo Lâm”, Phó Nam vẫn như cũ khép chặt mắt, Lâm Nguyệt lại tưởng Chu Lẫm gọi mình có việc, nhẹ nhàng gõ cửa, hỏi: “Sao vậy ạ?”

Chu Lẫm chán nản buông Phó Nam xuống, mở cửa nói: “Tôi gọi nó không chịu dậy, em thử xem.”

Nói xong, đi ra ngoài.

Lâm Nguyệt mỉm cười vào phòng dỗ.

Ba phút sau, Phó Nam ngoan ngoãn mặc quần áo đi vào toilet đánh răng, Chu Lẫm lắc đầu lấy sữa đặt lên bàn.

Bọn họ ăn sáng rất nhanh, sau khi ăn xong Chu Lẫm còn vác ba lô leo núi trên lưng, hai lớn một nhỏ khóa cửa xuất phát.

Trời vẫn còn tối đen, lên xe không lâu, Phó Nam lại ngủ, Lâm Nguyệt cũng hơi mệt, tay che miệng vụng trộm ngáp vài lần.

“Còn 15 phút nữa mới đến, em ngủ một chút đi.” Chu Lẫm nói.

Lâm Nguyệt dạ một tiếng, nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, cố gắng tỉnh táo.

Chu Lẫm hơi mím môi, tăng tốc.

Đến chân núi, Lâm Nguyệt đánh thức Phó Nam dậy, dùng giọng điệu nhẹ nhàng lay cậu nhóc, so với ngữ khí nghiêm khắc của Chu Lẫm dễ nghe hơn nhiều. Phó Nam không thể nào kháng cự, dụi dụi mắt vươn vai. Xuống xe, gió sớm khẽ thổi, Phó Nam tràn đầy năng lượng, là người đầu tiên chạy ra ngoài, Lâm Nguyệt cười đi theo, Chu Lẫm im lặng lấy vài thứ.

Không có nhiều người leo núi, bầu không khí hơi yên tĩnh, Phó Nam líu ríu hào hứng giống như chim sẻ.

Mười phút sau, Phó Nam kéo tay áo Chu Lẫm: “Chú Chu, cháu bất động rồi.”

Chu Lẫm lạnh lùng hỏi: “Không muốn xem mặt trời mọc rồi sao?”

Phó Nam nhìn sang đỉnh núi, ấp úng kiên trì, hồng hộc thở phì phò.

Đi tiếp khoảng mười phút, Phó Nam lại bất động, ôm đùi chú Chu làm nũng.

“Con lên cô cõng nè.” Lâm Nguyệt đi đến bên cạnh Chu Lẫm, thở khẽ nói.

“Không cần.” Chu Lẫm cầm ba lô đeo đằng trước ngực, lại ngồi xổm xuống cõng Phó Nam. Phó Nam cười hắc hắc, Chu Lẫm nháy mắt với Lâm Nguyệt, bảo cô đi về phía trước.

Lâm Nguyệt quả thật lâu rồi không vận động, thể lực chỉ cường tráng hơn Phó Nam chút xíu, thật sự không kiên trì nổi, một tay ôm bụng, cúi đầu kêu Chu Lẫm đi lên trước, Chu Lẫm bất đắc dĩ hất cằm, nói: “Đằng kia có cái đình, đi thêm vài bước nữa tới đó nghỉ ngơi.”

Lâm Nguyệt gật đầu, cắn răng gắng gượng.

Vào đình, Lâm Nguyệt ngồi trên ghế thở hổn hển. Phó Nam nghỉ đủ rồi, lấy nước săn sóc cho cô giáo Lâm. Nước khoáng còn chưa mở nắp, Lâm Nguyệt mệt đến không thở nổi, chân run, trên tay cũng không có lực, Chu Lẫm đứng ở một bên thấy thế liền bước lại, cướp chai nước nhẹ nhàng vặn giúp cô.

“Cám ơn.” Lâm Nguyệt ngượng ngùng  nói.

Chu Lẫm mở một chai nước khác rồi đưa lên miệng uống, lại đưa qua cho Phó Nam.

Ba người nghỉ ngơi một lúc, dưới chân núi đi tới là một đôi vợ chồng già, trong tay chống gậy, vừa đi vừa nói, bộ dạng đặc biệt thoải mái. Lâm Nguyệt trợn mắt há mồm, đỉnh đầu bỗng nhiên truyền đến giọng nói của anh: “Nhìn người ta kìa.”

Cũng không biết là đang nói cho Phó Nam nghe hay là nói cho cô.

Dù sao đi nữa cô cũng xấu hổ, cầm bình nước khoáng hỏi Phó Nam: “Tiếp tục xuất phát?”

Phó Nam không dám lớn tiếng.

Lâm Nguyệt liền nắm tay Phó Nam, dẫn đầu đi rồi.

Chu Lẫm cười, bước hai bước, đột nhiên đưa tay rút bình nước khoáng trong tay cô.

Lâm Nguyệt ngừng mọi động tác, sau đó xem như chưa phát sinh chuyện gì.

Đi một lát lại nghỉ ngơi một lát, 5 giờ 50 phút bọn họ mới leo đến đỉnh, Phó Nam vui vẻ  chạy đến trước lan can, chân khập khiễng đi đến hướng đông.

Phía dưới là cảnh vật xanh tươi của cây cối, có một hồ nước rộng lớn chia làm nhiều ngã rẻ. Vài hòn đảo nhỏ được bao quanh bởi hồ. Phía bên kia là thành thị phồn hoa với những tòa nhà cao chót vót. Lâm Nguyệt đứng bên cạnh Phó Nam, phóng tầm mắt trông về phía xa xa, chỉ cảm thấy tinh thần thật sảng khoái, mới vừa rồi cô vẫn còn mệt mỏi, nhìn thấy cảnh tượng này mệt mỏi đến mấy cũng thật đáng giá.

Chu Lẫm lười nhác đứng một bên. Ngọn núi này không làm anh mất bao nhiêu sức lực, mặc dù cõng Phó Nam suốt cả một chặng đường, nhưng hô hấp của anh vẫn bình ổn. Tầm mắt Chu Lẫm từ từ chuyển qua Lâm Nguyệt. Bầu trời bừng sáng, cơn gió thổi mái tóc cô rối bời, khuôn mặt trắng nõn lộ ra thậm chí trở nên quyến rũ.

Một người  phụ nữ trẻ xinh đẹp, dịu dàng, và chu đáo.

“Cô giáo Lâm, cô xem!” Phó Nam đột nhiên kêu to, ngón tay mủm mỉm chỉ vào chân trời.

Chu Lẫm nhìn lên.

Bầu trời màu xanh lam, mặt trời không nhanh không chậm xuất hiện, không có dãy núi hùng vĩ, không có mặt biển gợn sóng, chỉ có ánh mặt trời xán lạn, yên tĩnh và thanh thản thật…

Chu Lẫm cảm thấy thoải mái, nếu có thể, anh nguyện ý đến đây vào cuối tuần để xem mặt trời mọc.

Xem xong mặt trời mọc ba người lại tự nhiên đi dạo xung quanh.

Hơn chín giờ, Phó Nam đói bụng, Chu Lẫm đi mua trứng gà nướng cho cậu.

Phó Nam tha thiết mong chờ nhìn chú Chu, túi quần đột nhiên chấn động, Phó Nam cúi đầu sờ soạng.

Lâm Nguyệt tò mò  nhìn Phó Nam.

Phó Nam cười: “Là chú Đường.”

Thì ra là cảnh sát Đường, Lâm Nguyệt quay đầu nhìn nơi khác.

Phó Nam chuyên tâm tán gẫu: “Mọi người đi leo núi, hiện tại đang ở Bắc Sơn… Chú Chu đang đi mua trứng nướng…”

Trò chuyện kết thúc, Phó Nam thu hồi di động, thấy chú Chu đã tính tiền, Phó Nam nuốt nuốt nước miếng, trong mắt chỉ còn trứng gà nướng mà thôi.

Chu Lẫm mua bốn trứng, đưa cho Phó Nam hai trứng, giữ lại cho mình một trứng, một trứng khác đưa cho Lâm Nguyệt.

“Cám ơn.” Lâm Nguyệt cười tiếp nhận.

Ba người vừa đi dạo vừa ăn, Chu Lẫm nhíu mày đi về phía trước vài bước, đột nhiên quay đầu.

Cách xa anh mười thước là bốn bóng dáng quen thuộc đang chen chúc sau cây cổ thụ, nhe răng nhếch miệng vẫy tay về phía anh.

Cái trán Chu Lẫm nổi gân xanh.

Nhưng vào lúc này, ba người vừa được Đường Hiên dẫn đến để gặp mặt “Chị dâu nhỏ” to gan lớn mật vọt ra, tựa như không phát hiện gương mặt của đại ca đang tức giận, như ong vỡ tổ chạy đến trước mặt Chu Lẫm, tiếp tục chào hỏi: “Đại ca, khéo thật, các người cũng đến bái Phật?”

Ngoài miệng nói thì nói vậy, nhưng bốn người tám đôi mắt đều nhìn chằm chặp phía trước.

Thấy động tĩnh ở phía sau lưng ồn ào, Lâm Nguyệt nghi hoặc nhìn, gió thổi tóc cô tung bay, gương mặt thanh tú cùng với đôi chân mày tinh tế đập vào mắt bọn họ.

Dù đã từng gặp qua Lâm Nguyệt, nhưng Đường Hiên vẫn không ngừng há miệng ngẩn người.

Thiết Lý, Triệu Cữu, Lưu Nhãn không hẹn mà cùng nhau hít vào một hơi.

Lâm Nguyệt đỏ mặt.

Cô biết bản thân mình hay bị người khác nhìn, nhưng quang minh chính đại nhìn chằm chằm cô như vậy thì thật phóng đại và là lần đầu tiên.