Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 22

Sau khi nghe Phó Nam nói xong, Đường Hiên lờ mờ vài giây, hoàn hồn nhìn cô giáo trẻ đã đi xa hơn mười thước, anh ta đuổi theo tỏ vẻ nguyện ý lái xe đưa Lâm Nguyệt về nhà.

Người đàn ông xa lạ quá mức nhiệt tình, nhiệt tình đến nỗi dường như có ý đồ khác, Lâm Nguyệt càng không thể đáp ứng, nếu không phải là Phó Nam nói cho cô biết Đường Hiên cũng là cảnh sát hình sự, Lâm Nguyệt cũng không yên tâm giao Phó Nam cho đối phương. so với tính cách lạnh lùng trầm ổn của Chu Lẫm, người này thoạt nhìn không đáng tin.

Bây giờ cô mới biết, cảnh sát hình sự cũng có sự khác biệt.

“Cám ơn anh, thật sự không cần thiết ạ, anh cứ đưa Nam Nam đi chơi.” Lịch sự cự tuyệt, Lâm Nguyệt xoay người rời đi.

Đường Hiên ngây ngốc nhìn theo, anh ta không cầm được lòng liền buông Phó Nam xuống, thừa dịp cô còn chưa đi xa, anh ta nhanh chóng lấy điện thoại ra chụp mấy tấm.

“Chú Đường, chú chụp ảnh của cô giáo Lâm.” Phó Nam ngửa đầu nhìn chằm chằm di động của chú Đường, nhíu mày, cảm thấy như vậy không tốt.

Đường Hiên xùy xùy, nói: “Nam Nam yên tâm, chú chỉ chụp ảnh cô giáo của cháu, chứ không bắt nạt cô ấy đâu.”

Phó Nam bán tín bán nghi.

Đường Hiên một lần nữa ôm Phó Nam lên, vừa đi vừa bóng gió: “Nghe nói chúa Chu thuâ bảo mẫu cho cháu, thế tại sao hôm nay không thấy bảo mẫu đến đón cháu?”

Phó Nam lắc đầu: “Không có ạ, mỗi ngày đều do cô giáo Lâm dẫn cháu đến trường, về nhà cũng là cô giáo Lâm nấu ăn, cô giáo Lâm nấu rất ngon.”

Đường Hiên “À” lên thật dài, trong lòng lại nguyền rủa Chu Lẫm. Được lắm, không hổ danh là đại ca, lén lút vụng trộm thông đồng với Phó Nam để đem người đẹp về nhà, thế mà còn gạt bọn họ, nói cái gì tìm bảo mẫu cho Phó Nam!

Hận quá!

Lên xe, Đường Hiên tiếp tục khách sáo: “Có phải cô giáo Lâm và chú Chu của cháu yêu nhau không?”

Phó Nam cười ha ha, nói: “Cô giáo Lâm không thích chú Chu đâu.” Chú Chu ngăm đen kệch cỡm, không có điểm nào để cho con gái người ta thích hết, có lần chú Chu đưa cậu về nhà ông nội, một bà lão đòi giới thiệu bạn gái cho chú Chu, ông nội liền hừ một tiếng, nói chỉ có phụ nữ nào điên mới có thể thích chú Chu, cô giáo Lâm đâu có điên đâu.

Đường Hiên hồ đồ: “Vì sao cô giáo Lâm lại trú ở nhà của chú Chu vậy?”

Phó Nam liền đem mọi chuyện kể hết với Đường Hiên!

Đường Hiên rốt cuộc cũng hiểu rồi, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó mờ ám, rõ ràng là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, vì sao đại ca lại nói dối nói thành bảo mẫu? Hại anh ta liên tưởng đến một hình tượng bác gái nào đó hòa ái dễ gần.

Sau khi chọn xong nhà hàng, Đường Hiên giả vời nói chuyện phiếm với Phó Nam, hỏi: “Chú Chu đối với cô giáo Lâm thế nào? Có hay bắt nạt cô giáo Lâm không?”

Mặc dù Phó Nam ngoài mặt rất ghét bỏ chú Chu, nhưng bản thân cậu không cho phép mình nói xấu chú Chu, lớn tiếng giải thích: “Không có ạ! Chú Chu đối xử với cô giáo Lâm tốt lắm, lần trước cô giáo Lâm bị xe điện đụng trúng, chú Chu còn bế cô giáo Lâm đến bệnh viện, cõng cô giáo Lâm leo lên lầu nữa cơ!”

Đường Hiên càng nghe càng trợn to mắt, người mà Phó Nam đang kể thật sự là Chu Lẫm sao? Nhớ lại gương mặt xinh đẹp kia, Đường Hiên nhịn không được liền ghen tị, cùng là cảnh sát hình sự, vì sao anh ta lại không gặp được một mỹ nữ trẻ trung duyên dáng? Nếu cho anh ta gặp một người giống như thế, đừng nói là cõng lên lầu, lên núi đao xuống chảo dầu mỗi ngày anh ta cũng đều nguyện ý!

Đến nhà hàng, Phó Nam gọi món ăn, Đường Hiên kìm lòng không được liền mở album trong di động ra, sau đó anh ta gửi lên nhóm chat bí mật của đội cảnh sát hình sự, ghi kèm dòng chữ: bạn gái mới, bóng lưng đẹp chứ?

Ảnh chụp vừa tải lên thành công, cả nhóm trở nên rần rần.

Thiết Lý: fuck!

Triệu Cữu: fuck!

Lưu Nhãn: Chết tiệt!

Sau một hồi thở dài, một số người bắt đầu nghi ngờ.

Thiết Lý: cô ấy có thật là bạn gái của cậu không? Hay là cậu chụp bạ trên đường hả, dáng người đẹp, eo nhỏ mông to, có thể quen cậu sao?

Triệu Cữu: xú tiểu tử chẳng có gì, ít mơ mộng đi.

Lưu Nhãn: chúng tôi là cảnh sát, để duy trì hình ảnh của cảnh sát ở mọi thời điểm, chụp lén người khác thì còn gì mặt mũi của đội cảnh sát hình sự? Bớt nhảm, thành thật khai báo đã chụp ảnh này ở đâu, ngày mai tôi cũng đi thử thời vận.

Đường đẹp trai: @ Chu Lẫm

Văn phòng cảnh sát, Chu Lẫm mới ăn cơm về liền nhìn thấy tín hiệu đèn nhấp nháy trên di động. Anh mở điện thoại, vừa vặn thấy Lưu Nhãn đang nói chuyện: “Cô gái này có một thắt lưng tinh tế, chân cũng trắng, haiz da, ai mà có phước quá.”

Triệu Cữu: sao không nhìn thấy mặt!

Đường Hiên không lên tiếng, tiếp tục tag tên Chu Lẫm.

Thiết Lý: cậu bị thần kinh hả, đại ca đối với phụ nữ không có hứng thú.

Lưu Nhãn: đúng vậy, trong mắt của đại ca chỉ có cảm giác với tội phạm thôi.

Đường đẹp trai: @ Triệu Cữu, hình cận mặt thì tôi không có, cái này phải hỏi đại ca.

Thiết Lý: có ý gì?

Triệu Cữu: fuck!

Lưu Nhãn: … Dường như tôi nghe được mùi mờ ám.

Chu Lẫm nhíu mày, lật lại phần tán gẫu bên trên, đột nhiên nhảy ra một tấm ảnh, trường tiểu học quen thuộc, cô gái kia…

Chu Lẫm phóng to bức ảnh, thắt lưng, đôi chân, cảm giác này…

Ba giây sau, di động của Phó Nam đột nhiên vang lên, cậu nhóc mò mò túi sách.

“Chú Chu.” Phó Nam cười nói.

Đường Hiên ngồi bên cạnh quay đầu.

Phó Nam liếc Đường Hiên một cái, thành thành thật thật trả lời vấn đề của chú Chu: “Cháu cùng với chú Đường ăn cơm bên ngoài, cô giáo Lâm về nhà rồi ạ.”

Chu Lẫm cúp điện thoại.

Phó Nam ngơ ngác không hiểu chú Chu gọi cú điện thoại này là có ý nghĩa gì.

Trong lòng Đường Hiên run sợ nhìn chằm chằm di động của mình, đầu óc quay cuồng, tùy thời chuẩn bị nghênh đón đại ca thẩm vấn, nhưng đợi đến khi thức ăn mang lên, di động cũng không vang. Đường Hiên yên tâm rồi, lo lắng giảm bớt, tiếp tục tám trên nhóm bí mật.

Đường đẹp trai: là cô giáo của Nam Nam, rất xinh đẹp! Giọng nói truyền cảm lắm, còn gọi tôi là anh Đường, trời ạ, xương cốt của tôi bủn rủn hết rồi.

Thiết Lý: đại ca đâu, bùng nổ a a a! @ Chu Lẫm

Triệu Cữu: có đoạn ghi âm giọng nói không? Muốn nghe chị dâu nhỏ nói chuyện. @ Chu Lẫm

Lưu Nhãn: đại ca à, em không cần cầu xin gì hết, chỉ cần lúc nào đại ca có thời gian thì hãy đưa chị dâu nhỏ đến đây giới thiệu với mọi người. @ Chu Lẫm

Sau khi người đầu tiên kêu “Chị dâu nhỏ”, cả bầy phía sau liền kêu theo, Chu Lẫm ngồi vào xe thắt xong dây an toàn, mắt vẫn nhìn vào nhóm chat, nhìn thấy ba chữ “Chị dâu nhỏ”, sau đó Đường đẹp trai lên tối hậu thư bắt đầu bán tin, ai cho anh ta phong bì có tiền trong đó, anh ta sẽ công bố một tin tức độc nhất vô nhị.

Chu Lẫm cũng không mất bình tĩnh, một tay cầm điếu thuốc xem xem Đường Hiên có thể nói cái gì.

Lưu Nhãn đích xác là một quý tộc, bỏ phong bì đầu tiên.

Đường đẹp trai liền tung ra một hàng chữ: chị dâu nhỏ và đại ca đang sống chung!

Chu Lẫm hít một một hơi, ho khan.

Kênh chat bắt đầu hú hét, Triệu Cữu nhanh chóng đưa ra phong bì thứ hai.

Đường đẹp trai: chị dâu nhỏ trú ở phòng ngủ chính, đại ca trú phòng nhỏ.

Cả nhóm ồn ào náo nhiệt.

Đường đẹp trai: tin dữ cũng là tin tức, đại ca chưa bao giờ vào phòng chị dâu nhỏ, chúng ta càng có  nhiều cơ hội.

Mọi người lập tức hoan hô, giống như thật sự tạo được cơ hội.

Chu Lẫm nheo mắt.

Lưu Nhãn lại bỏ ra một phong bì.

Đường đẹp trai: mấy ngày trước chị dâu nhỏ bị xe điện đụng trúng, đại ca còn chạy trong mưa bế chị dâu nhỏ đến bệnh viện.

Lưu Nhãn: xong rồi, chị dâu nhỏ khẳng định cảm động muốn khóc.

Đầu Chu Lẫm bắt đầu nổ tung, một tay gõ: tất cả các báo cáo sau này của đội đều sẽ giao hết cho cậu, @ Đường đẹp trai.

Đường đẹp trai kêu khóc: đại ca, em sai rồi!

Phó Nam và Chu Lẫm không ở nhà, Lâm Nguyệt ăn tùy tiện, vừa đem bát mì sợi vớt ra nồi, chợt nghe tiếng mở cửa.

Lâm Nguyệt quay đầu liền nhìn thấy Chu Lẫm, nút áo sơmi nút thắt đến đỉnh, long trọng và nghiêm trang.

Ba ngày nay bọn họ chưa gặp mặt, thời điểm anh đi làm cô vẫn còn chưa thức dậy, anh trở về, cô đã nằm ở phòng ngủ chính, không có lý do đi bắt chuyện.

“Hôm nay anh về sớm vậy?” Lâm Nguyệt cười chào hỏi: “Anh ăn tối chưa?”

Chu Lẫm liếc mắt nhìn món đồ trên mâm, sau đó ừ một tiếng: “Phó Nam làm bài tập ở trong phòng?” Vừa nói vừa đi vào bên trong.

“Cảnh sát Đường đã dẫn Phó Nam đi chơi rồi ạ.” Lâm Nguyệt quay đầu nói.

Ánh chiều tà rọi vào cửa sổ, cô gái nhỏ lúc này đã thay một chiếc váy dài đơn giản, chỉ lặng lẽ chuẩn bị bữa tối, không nói gì, dịu dàng như một cơn sóng. Tay cô rất trắng, nhẹ nhàng quấy chiếc đũa vào bát mì, Chu Lẫm đột nhiên cảm thấy đói bụng, rõ ràng là anh đã ăn cơm tối rồi mà.

“Đường Hiên sao, tiểu tử đó là người không đứng đắn, có nói bậy bạ gì với em không?” Chu Lẫm đi đến trước tủ lạnh, tìm bia.

Lâm Nguyệt lắc đầu: “Dạ không ạ, chỉ đón Nam Nam đi thôi.”

Chu Lẫm thở phào, Đường Hiên dám mù quáng gọi cô là chị dâu nhỏ trên nhóm chat, rõ ràng là muốn giết chết anh mà.

“Em vào phòng nha?” Lâm Nguyệt bưng mâm cười nói, anh trở về rồi, cô ngại ăn ở đây.

Chu Lẫm giơ một chai bia lên xem, gật gật đầu.

Lâm Nguyệt đi rồi, mùi mì trứng cà chua vẫn còn đọng lại, Chu Lẫm liếc về phía phòng bếp, trong nồi trống rỗng.

Anh đi đến bàn trà, mở ngăn kéo, bên trong là mấy bao đồ ăn vặt của Phó Nam.

Qua hơn mười phút, Lâm Nguyệt bưng mâm rỗng bước ra, cô nhìn thấy anh tựa lưng vào ghế sofa, vừa ăn vặt vừa xem bóng đá.

Lâm Nguyệt cười cười, rửa bát đũa, lại trở về phòng. Nghe thấy tiếng đóng cửa, Chu Lẫm nghiêng đầu nhìn phòng ngủ chính một lát, anh lấy điện thoại di động ra, xem lại lịch sử của cuộc trò chuyện nhóm, rốt cuộc cũng tìm được tấm hình mà Đường Hiên chụp.

Anh bấm nút lưu, bỏ vào album yêu thích.

Hơn bảy giờ tối Đường Hiên mới đưa Phó Nam trở về, tay xách túi hoa quả, lòng tràn đầy chờ mong nói vài câu với chị dâu nhỏ, kết quả ngẩng đầu, chỉ thấy gương mặt lạnh lùng của Chu Lẫm ngăn ở cửa ra vào, ánh mắt không tốt quan sát anh ta.

Đường Hiên tươi cười cứng đờ: “Em, em đưa Nam Nam về.”

Chu Lẫm một tay kéo Phó Nam, một tay nắm giữ tay cầm cửa, Đường Hiên phản ứng rất nhanh, chen lách vào bên trong liền bị Chu Lẫm một cước đá ra, “Oành” một tiếng, đóng cửa.

“Đại ca tồi tệ lắm!” Đường Hiên nghiến răng nghiến lợi kêu cửa, cuối cùng e ngại đại ca, không dám lớn tiếng quá.

Chu Lẫm không để ý đến Đường Hiên, Phó Nam do dự nói: “Chú Chu, chú Đường mua hoa quả…” Đều là những món cậu thích.

Chu Lẫm nhìn Phó Nam một cái, lần nữa mở cửa, gương mặt tươi cười cướp đi hai túi hoa quả trong tay Đường Hiên, tiếp tục đóng cửa.

Đường Hiên lệ rơi đầy mặt: thế mà bảo là tình anh em tốt ư?