Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 20

Năm giờ sáng, Lâm Nguyệt bừng tỉnh.

Phòng hơi tối, cô mở đèn và nhìn xuống kiểm tra chân. Vẫn hơi sưng, hoạt động đau, cô thử đứng lên, khập khiễng có thể đi vài bước. Mở rèm cửa sổ, gió bên ngoài ào ạt thổi vào.

Lâm Nguyệt ngồi lại giường, tựa đầu vào nhìn mưa, bên ngoài truyền đến tiếng đẩy cửa, cô giật mình, anh dậy sớm như vậy?

Sát phòng cô là phòng tắm, hiệu quả cách âm không tốt, rửa tay cũng có thể nghe được tiếng nước chảy. Lâm Nguyệt cầm di động, kém mười phút nữa là sáu giờ. Nước vẫn chảy ào ào, đột nhiên cô nghĩ đến tối hôm qua, anh mặc áo thun sát nách để trần cánh tay, cơ ngực rắn chắc, eo thon…

Lâm Nguyệt hoảng hồn nhắm mắt, mới sớm tinh mơ, cô nghĩ gì vậy?

Lại qua mười phút, Chu Lẫm đi rồi.

Cô không muốn ngủ tiếp, nghịch điện thoại, rửa mặt bước ra khỏi phòng, đi ngang qua ban công, phát hiện giỏ quần áo dơ vẫn chưa giặt. Phó Nam còn nhỏ, Chu Lẫm lại bận rộn…

Do dự một phút đồng hồ, cô mới đi vào toilet, đem quần áo bỏ vào máy giặt, bên trên là quần áo của Phó Nam, phía dưới có vài món của Chu Lẫm, phân tán trong giỏ còn có nội y, tuy rằng đều là màu đen nhưng đặc biệt dễ thấy.

Lâm Nguyệt do dự ấn nút, đột nhiên có người ho khan, cô phát hoảng cứng nhắc quay đầu.

Chu Lẫm mặc quần cộc đứng ở ngoài cửa, một tay chắn khung cửa, một tay cầm theo bữa sáng, con ngươi đen láy ngoài ý muốn nhìn cô. Buổi sáng yên tĩnh, không gian hẹp hòi, Lâm Nguyệt bị vây ở bên trong, anh im hơi lặng tiếng xuất hiện, cảm giác áp bách tràn ngập như sóng biển, từng đợt từng đợt cuốn lấy cô.

Lâm Nguyệt cà lăm : “Em, em…”

Tiếng nước chảy trong máy giặt bắt đầu vang lên, Lâm Nguyệt đỏ mặt quay đầu, nhỏ giọng nói: “Em nghĩ là anh đã đi làm, thấy quần áo vẫn còn chưa giặt nên mới giặt hộ.”

“Ừ.” Chu Lẫm tránh đường ý bảo cô bước ra.

Lâm Nguyệt nín thở, mắt nhìn sàn hành lang, Chu Lẫm nhìn xuống chân cô, nói tiếp: “Em mang đến phòng ăn, tôi đi gọi Phó Nam.”

Bữa sáng là hoành thánh, bánh bao, trứng luộc và nước trà.

Phó Nam mặc áo ngủ xoa xoa mắt bước ra, mơ mơ màng màng gọi ”cô giáo Lâm”, ngáp ngáp đi vào toilet đánh răng rửa mặt. Lâm Nguyệt vốn tưởng rằng Chu Lẫm sẽ đi cùng, không ngờ anh đứng cạnh cửa nhìn một lát, xác định Phó Nam không đứng ngủ, xoay người lập tức bước tới phòng ăn.

Lâm Nguyệt rũ mắt, lột trứng luộc cho Phó Nam.

Chu Lẫm ngồi xuống, hỏi: “Chân còn đau không?”

Lâm Nguyệt lắc đầu.

“Tôi xem thử.”

Cô tiếp tục lột trứng, Chu Lẫm ngồi xuống sờ soạng nơi sưng đỏ, ngón tay vừa đụng tới, chỉ thấy cẳng chân cô hơi rụt lại.

Chu Lẫm rút tay về, nhíu mày hỏi: “Đau?”

Lâm Nguyệt không đau, chỉ là không hiểu tại sao ngứa ngáy.

Cô dạ một tiếng cho có lệ, Chu Lẫm không nghĩ nhiều, lấy một cái khăn lông sạch sẽ ra, pha nước nóng một lát, vắt khô rồi cầm đến bọc một vòng vào cẳng chân cô, giọng bình tĩnh: “Chườm nóng một ngày ba bốn lần, mỗi lần 5 tới 10 phút sẽ đỡ hơn, cố gắng không cử động nhiều.”

Anh cúi đầu lạnh lùng làm một vài động tác, cô lén lút quan sát anh, đột nhiên phát hiện, lông mày của anh rất rậm, hai hàng dày đặc, vô cùng… Đẹp.

Phát hiện anh định ngẩng đầu, Lâm Nguyệt kịp thời thu hồi tầm mắt.

Phó Nam sảng khoái tinh thần đi tới, Lâm Nguyệt mỉm cười đưa trứng gà qua…

Bảy giờ sáng, Chu Lẫm rời nhà đi đến cục cảnh sát.

Ngày bão, trong cục đặc biệt bận rộn. Hơn hai giờ chiều có người báo án, Chu Lẫm trầm mặt dẫn cấp dưới đi đến hiện trường. Nạn nhân là một đôi vợ chồng già…

Đội cảnh sát hình sự lập tức triển khai điều tra, sau khi xác định phương hướng của hung thủ, Chu Lẫm dẫn người truy kích.

Mưa càng lúc càng to, hung thủ cướp một chiếc xe chạy ra vùng ngoại thành, người của Chu Lẫm đánh bọc tứ phía, hung thủ hoảng sợ chạy về phía rừng núi. Sau đó, hắn ta bỏ xe vọt vào rừng, Chu Lẫm giống như hổ báo đuổi sát theo.

Đường núi lầy lội nhưng hung thủ vì muốn sống nên cứ hoảng hốt chạy bừa, Chu Lẫm bình tĩnh quan sát phía trước, sau đó anh lao về bên kia chuẩn xác bắt lấy cẳng chân hung thủ, quát: “Chạy đi! Tao bảo mày có giỏi thì cứ chạy!”

Hắn ta té xuống đất thở hổn hển.

Nếu biết rằng cảnh sát hình sự liều mạng như vậy, bão to còn không sợ vẫn rượt theo, tội gì hắn phải trèo đèo lội suối vất vả, ở chân núi đầu hàng cho rồi.

Hơn tám giờ tối, Lâm Nguyệt dỗ Phó Nam ngủ xong, trở về phòng ngủ ngồi đợi, cửa khép hờ, tâm tình không yên chú ý bên ngoài. Kỳ lạ, trước kia Chu Lẫm tăng ca đều sẽ nhắn tin cho cô, đêm nay anh không tin tức, công việc của anh đặc biệt, cô cũng không dám lanh chanh láu táu gửi tin nhắn hoặc gọi điện thoại, sợ anh đang phá án, bản thân sẽ quấy rầy anh.

Chín giờ, mười giờ, mười một giờ…

Ngoài cửa sổ tựa hồ có cơn gió nhỏ thổi vào, Lâm Nguyệt lại càng lo lắng, nhìn di động, mười hai giờ rồi.

Đột nhiên có người mở cửa, Lâm Nguyệt bỗng chốc đứng lên, không chút nghĩ ngợi chạy ra ngoài. Phòng khách luôn luôn sáng đèn, âm thanh yên tĩnh lạ thường khiến cho cô dừng bước, trong khoảnh khắc, lông tơ toàn thân dựng đứng.

“Chu, cảnh sát Chu?” Tai cô kề sát vách tường, nhỏ giọng hỏi.

Giọng nói nơm nớp lo sợ, anh hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cô đang run.

“Là tôi.”

Nghe được giọng nói quen thuộc Lâm Nguyệt mới bình tĩnh lại, tiếp tục đi về phía trước, quay người, đập vào mắt là cơ ngực bóng lưỡng, một tay anh xách áo sơmi, một tay xách giày, thần sắc phức tạp đứng dưới ánh đèn, mái tóc ngắn ướt đẫm, hơi nước dọc theo khuôn mặt chảy xuống ngực.

Chu Lẫm cũng không nhìn cô, xoay người, nói: “Tôi tưởng em ngủ rồi chứ.” Bằng không anh sẽ không cởi áo sơmi làm gì.

“Anh làm sao vậy?” Lâm Nguyệt bước qua hỏi.

“Có một vụ án, hung thủ chạy vào rừng nên tôi đuổi theo.” Chu Lẫm vòng qua người cô muốn đi tắm rửa, sải bước một bước, nhớ tới cái gì, quay đầu nói: “Không còn sớm nữa, ngủ đi.”

Trong đầu Lâm Nguyệt vẫn loạn, đột nhiên hỏi: “Anh ăn tối chưa?”

Chu Lẫm vừa định trả lời “Ăn rồi”, nghĩ đến lúc nãy cô hoang mang lo lắng, lại nuốt trở vào, nói: “Ăn chưa no.”

Lâm Nguyệt bỗng nhiên bình tĩnh, nhìn phòng bếp, hỏi: “Trong tủ lạnh vẫn còn sủi cảo, tôi hấp tạm cho anh nhé?”

Chu Lẫm ừ một tiếng.

Cô đi tới phòng bếp, Chu Lẫm ngửa mặt ra sau nhìn bóng lưng mảnh khảnh, sờ sờ đầu, xoay người, về phòng lấy quần áo tắm rửa.

Lâm Nguyệt chỉnh thời gian hấp bánh, lại lấy thìa nhẹ nhàng quấy. Sương trắng bốc lên nghi ngút bay vào mặt, Lâm Nguyệt càng khuấy càng chậm, mu bàn tay hơi tấy đỏ, nóng quá. Chỉ là mấy cái bánh sủi cảo thôi mà cũng khiến cho lòng cô lo lắng.

Giống như, giống như cô quá nhiệt tình phải không? Anh chưa ăn cơm, cô liền chủ động đề nghị hấp sủi cảo, có phải anh đã đoán ra được gì rồi không?

Sủi cảo hấp trong vòng sáu bảy phút, Lâm Nguyệt bắt đầu hy vọng Chu Lẫm tắm lâu hơn.

Cô nhìn thời gian, từng giây từng phút đem sủi cảo bỏ vào dĩa rồi đặt lên bàn ăn, sau đó cô chạy trốn vào phòng ngủ chính. Một lát sau, bên trong không còn tiếng nước chảy nữa, hẳn là anh đang lau người, Lâm Nguyệt nghĩ nghĩ, tới gần cánh cửa, nhỏ giọng nói: “Sủi cảo hấp xong rồi ạ, anh ăn xong cứ để bát đũa vào thau, sáng mai tôi sẽ rửa…”

Lời còn chưa dứt, cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, nhiệt khí đập vào mặt, anh chỉ mặc một chiếc quần cộc đi về phía cô.

***

Pass chương 21: không dùng vietkey, không dấu, không cách, không viết hoa.

Họ tên người xem mắt với Lâm Nguyệt (6 ký tự)?