Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 2

Chu Lẫm cũng không nói rõ chi tiết về địa chỉ, phòng tình huống, Lâm Nguyệt tự nhiên không thể xác định bản thân cô có hứng thú hay không, nhưng chú của Phó Nam đã có lòng hỗ trợ, xuất phát từ phép lịch sự, Lâm Nguyệt đồng ý xế chiều ngày mai sẽ gặp Chu Lẫm.

“Được, ngày mai gặp.” Chu Lẫm cúp điện thoại.

Lâm Nguyệt nhìn di động vài giây, cô cầm điện thoại di động bỏ vào túi xách. Bà Ngô cho cô thời gian ba ngày, cô phải tìm được càng nhiều phòng trọ càng tốt, không thể vì một cuộc điện thoại của chú Phó Nam mà đợi đến ngày mai, nhỡ như phòng trọ ở nhà chú Phó Nam không hợp với cô thì sao?

Trong đầu cô toàn nghĩ đến việc tìm phòng trọ, ngay cả cơm chiều cũng chưa ăn, trước khi trời tối cô vẫn tiếp tục đi tìm xung quanh. Đáng tiếc là cho dù cô có chạy đến mỏi chân cũng không tìm được.

Về nhà cũng đã hơn tám giờ tối.

Tâm phiền ý loạn leo lên tầng hai, nhìn cánh cửa của nhà họ Hàn đã khép chặt, Lâm Nguyệt do dự 2 phút, mở to mắt tiếp tục leo lên. Phòng trọ là của người ta, nếu người ta đã không muốn cho cô thuê thì cô có ngồi đây phân rõ phải trái cũng vô ích. Thành phố nhộn nhịp phồn hoa nhưng cũng vô tình tàn nhẫn, không có tiền thì không thể sống.

Vào cửa, Lâm Nguyệt nhìn quanh một vòng, im lặng dọn dẹp hành lý.

Rạng sáng một giờ, Lâm Nguyệt mới tắt đèn leo lên giường, hôm nay cô mất ngủ.

Sáng sớm đồng hồ báo thức vừa reo là cô đã đúng giờ rời khỏi giường, rửa mặt đánh răng thay xong quần áo cô mới bước ra cửa. Đi đến cổng chính của tiểu khu thì nhìn thấy Hàn Dương đang cầm theo một phần ăn sáng mang về.

“Sớm vậy.” Hàn Dương dừng bước chào hỏi, con ngươi ở dưới lớp kính cận chăm chú quan sát Lâm Nguyệt. Ngày hôm qua anh ta ở bên ngoài đợi cô đến hơn sáu giờ tối nhưng không gặp được, anh ta có chút lo lắng, càng hối hận vì sao không đủ dũng khí xin cô phương thức liên hệ.

Anh ta tươi cười hàn huyên, hẳn là vẫn chưa biết cô bị bà chủ Ngô đuổi đi, Lâm Nguyệt cũng lịch sự chào xem như không có chuyện gì. Cô  không thích bà chủ Ngô không có nghĩa là phải giận cá chém thớt lên người Hàn Dương.

Cô vội vã từ biệt anh ta để đi đến tàu điện ngầm, Hàn Dương chậm rãi đi xa vài bước rồi giả vờ nhìn trời, anh ta liếc về phía sau, thấy cô rẽ vào chỗ ngoặt rồi đảo mắt biến mất. Hàn Dương cảm thấy buồn bã và mất mát.

Hôm nay Lâm Nguyệt có tổng cộng ba tiết, tiết cuối cùng mới dạy lớp của Phó Nam. Cầm sách giáo khoa đi đến trước cửa phòng học, Lâm Nguyệt theo bản năng nhìn qua ô cửa sổ nhìn thấy Phó Nam đang ngồi chống cằm suy tư.

Cô liền quên hết phiền não, mỉm cười sải bước vào phòng học.

Lớp trưởng kêu đứng dậy, 46 học sinh cùng chào cô, giọng nói thanh thúy dễ nghe.

Lâm Nguyệt thoải mái giảng bài, đúng là con nít có lối suy nghĩ không giống như người lớn, Lâm Nguyệt thích đưa thực tế vào bài giảng toán học của mình, thí dụ như “3-1” bằng mấy, cô sẽ kể một cậu chuyện đơn giản, trên cây có ba chú khỉ, c một chú khỉ không thường xuyên tắm rửa nên ngứa ngáy tay chân, thế là chú đi ra sông tắm, vậy cuối cùng trên cây còn mấy chú khỉ?

Học sinh tiểu học một nửa lớp thì cười vang vì bảo khỉ không biết vệ sinh, số còn lại cầm sách giáo khoa ra tính toán.

40 phút bất tri bất giác trôi qua.

Phó Nam muốn cùng bạn bè xếp hàng chờ phụ huynh, Lâm Nguyệt về văn phòng trước, khoảng năm giờ chiều cô mới ra trước cửa trường, các học sinh lục tục được đón về, Phó Nam ngồi trên chiếc ghế dài ở dưới bóng cây, đầu nghiêng về phía khuôn  viên, nhìn  thấy cô, Phó Nam vui mừng vẫy vẫy tay.

“Phó Nam, chú của con vẫn chưa tới sao?” Lâm Nguyệt ngồi xuống cạnh cậu nhóc cười hỏi.

Phó Nam chu miệng nhìn ra đường cái: “Ngày nào chú ấy cũng đến trễ.”

Lâm Nguyệt lại bắt đầu tò mò, sờ sờ đầu Phó Nam, nhỏ giọng hỏi: “Vì sao lại là chú tới đón Nam Nam, ba mẹ của con đâu?” Vừa mới tốt nghiệp đại học là cô đã chính thức đi dạy, vì vậy cũng muốn nắm rõ tình hình của gia đình học sinh.

Ba mẹ…

Phó Nam cúi thấp đầu, bàn tay nhỏ bé liên tục kéo khóa kéo của ba lô, từ góc độ này có thể nhìn thấy gương mặt của cậu nhóc đầy tâm sự.

“Ba ba đi công tác rất lâu, không biết khi nào mới về.” Phó Nam rầu rĩ nói, nói xong lại nghiêng đầu nhìn mẹ của bạn học, hốc mắt của cậu nhóc đột nhiên chứa đầy lệ, hai cánh tay nhỏ bé lau mỗi bên một cái, lần nữa cúi thấp đầu: “Mẹ cùng chú Lý đi Bắc Kinh rồi.”

Không cần cậu nữa rồi.

Nghĩ đến mẹ, nước mắt chậc chậc chảy xuống.

Lâm Nguyệt mơ hồ đoán được chuyện gì đang xảy ra, Phó Nam đại khái là được gởi nuôi ở nhà của chú, về phần quan hệ của Phó Nam và Chu Lẫm, Lâm Nguyệt không thể phán đoán.

“Nam Nam đừng khóc, có cô ở đây.” Lâm Nguyệt ngồi xỗm xuống đối diện với Phó Nam, rút khăn giấy lau nước mắt cho cậu. Phó Nam dùng sức thút tha thút thít hai lần, nín khóc, nhưng vẫn như cũ nước mắt ròng ròng.

Lâm Nguyệt vừa muốn dỗ cậu nhóc vui vẻ, đột nhiên có một bóng đen từ bên cạnh bao phủ xuống đầu, Lâm Nguyệt theo bản năng nhìn lên, chỉ thấy một người đàn ông cao lớn chẳng biết xuất hiện từ khi nào, anh ta mặc áo sơmi và quần tây, mái tóc cắt ngắn, con ngươi giống như chim ưng nhìn chằm chằm cô. Ánh mắt của bọn họ chạm nhau, Lâm Nguyệt còn đang hoảng hồn, tầm mắt anh ta đã di chuyển lên mặt Phó Nam.

Phó Nam không biết xấu hổ khóc trước mặt cô, nhưng lại không muốn để người đàn ông kia nhìn thấy, quay lưng dụi mắt, cuối cùng nỗ lực xem như không có chuyện gì, nhỏ giọng kêu: “Chú.”

Thì ra đây là chú của Phó Nam, Lâm Nguyệt vội vàng đứng thẳng lên, sau đó cô phát hiện mình chỉ cao đến ngực anh… Đối phương quả thực tựa như một ngọn núi, cả người đều tản ra hơi thở lạnh lẽo khiến cho người ta khẩn trương, cảm giác người này với người nói chuyện trong điện thoại hôm qua khác xa quá.

“Xin chào, tôi là Chu Lẫm, ba của Phó Nam đã đi công tác, trước khi anh ấy về tôi sẽ chăm sóc cho Phó Nam.” Chu Lẫm đưa tay tự giới thiệu.

Giọng anh trầm thấp dường như đã được đào tạo.

Lâm Nguyệt mãi miên man suy nghĩ, tầm mắt rủ xuống, chợt phát hiện trên tay anh ta có một vết sẹo dài khoảng 2cm, vết sẹo vẫn còn rất mới. Lâm Nguyệt không hiểu nên hơi bỡ ngỡ, bàn tay dừng lại giữa không trung, rõ ràng là gương mặt trắng nõn đang sợ hãi.

Chu Lẫm rất lười giao tiếp với phụ nữ, đề nghị cho thuê phòng lần này hoàn toàn là vì Phó Nam.

Thu tay, Chu Lẫm sờ sờ túi lấy thẻ ngành ra đưa qua cho Lâm Nguyệt: “Tôi là cảnh sát hình sự, vết thương trên tay do tuần trước bắt cướp còn lưu lại.”

Động tác của anh quá nhanh, Lâm Nguyệt không phản ứng kịp đã nhìn thấy thẻ ngành cảnh sát, mặt trên là huy hiệu trang nghiêm.

Lâm Nguyệt xấu hổ cực kỳ, cô mém chút nữa hoài nghi vị cảnh sát hình sự này là xã hội đen!

“Vâng ạ, xin chào…” Lần đầu tiên trong đời giao tiếp với cảnh sát hình sự, Lâm Nguyệt lại càng không biết phải làm sao, nghĩ đến mới vừa rồi cảnh sát hình sự muốn bắt tay với mình, Lâm Nguyệt nhanh chóng đưa tay ra, mắt hạ thấp không dám nhìn thẳng anh.

Chu Lẫm nhìn bàn tay trắng nõn nhỏ bé, lại liếc mắt quan sát gương mặt đang ửng hồng, anh bắt tay qua loa để cô không ngại ngùng, sau đó chỉ vào làn đường: “Lên xe trước đã, chúng ta tìm chỗ ăn cơm.” Nói xong cũng không quản Lâm Nguyệt có đồng ý hay không, anh cất kỹ giấy tờ rồi mới đi đến chiếc xe SUV màu đen.

Lâm Nguyệt cũng bị choáng vì biết được thân phận của anh, cô đi theo Phó Nam, đầu óc quay cuồng một lát mới dần dần khôi phục, bắt đầu do dự lên xe hay không, cô căn bản không biết Chu Lẫm, cảnh sát hình sự, cảnh sát hình sự nhất định là người tốt sao? Nghĩ vậy, Lâm Nguyệt vụng trộm nhìn về phía tay lái, vừa đúng lúc Chu Lẫm cũng nhìn cô, mày nhíu chặt, ngụ ý không hài lòng.

Lâm Nguyệt thoáng giật mình.

“Cô ơi, lên xe đi ạ.” Phó Nam kéo cửa xe ra, nghi hoặc nhìn Lâm Nguyệt.

Bị cậu nhóc nhắc nhở, Lâm Nguyệt u mê hồ đồ leo lên xe, Phó Nam hạnh phúc ngồi cạnh Lâm Nguyệt, lại gắng sức đóng cửa xe.

Ghế phía sau thật rộng rãi, Lâm Nguyệt hơi khẩn trương, Phó Nam nhìn cô, cô cũng nhìn Phó Nam, nỗ lực cười.

“Dây an toàn.” Phía trước truyền đến một giọng nói lạnh lùng nhắc nhở.

Dường như phản xạ có điều kiện, Lâm Nguyệt cúi đầu tìm dây an toàn.

Một lớn một nhỏ đều buộc lại, Chu Lẫm nhìn về phía trước, tay đưa di động về phía sau, nói: “Hai người chọn địa điểm đi.”

Lâm Nguyệt chần chờ thì đã nhìn thấy Phó Nam thuần thục đoạt lấy, mở màn hình, ngón tay nhỏ bé lướt web rất nhanh, sau đó hình ảnh của một nhà hàng hiện ra, cậu nhóc nhiệt tình đề cử: “Nhà hàng này ăn ngon nè cô! Lần trước chú mời cả đội của chú đi ăn còn dắt con theo!”

Lâm Nguyệt trước hết nhìn giá cả, mỗi món đều 500 tệ trở lên…

“Hay là đổi chỗ này đi, chỗ này hơi xa nhưng cũng rất ngon.” Lâm Nguyệt nhỏ giọng thương lượng, cô chỉ muốn cùng Chu Lẫm nói chuyện phòng trọ, tùy tiện ăn cái gì cũng được.

Trong lòng Phó Nam lo lắng, cậu thích cô giáo Lâm, muốn mời cô giáo Lâm đi ăn nhà hàng.

“Cứ chọn nhà hàng đầu tiên, 5 giờ rưỡi là có thể đến.” Chu Lẫm một tay nắm vô lăng, một tay nâng cằm nói, đồng thời mắt nhìn cậu nhóc ở trong kính chiếu hậu.

Phó Nam hài lòng, Lâm Nguyệt không được tự nhiên la toáng trong lòng.

Hai mươi phút sau, ba người trước sau vào phòng riêng của nhà hàng.

Chu Lẫm trực tiếp gọi món, tính cách Lâm Nguyệt như thế nào, anh chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn ra, để cô chọn món thể nào cũng không được thoải mái.

Người phục vụ cầm thực đơn bước đi, Chu Lẫm dựa lưng vào ghế, mắt nhìn Lâm Nguyệt, nói thẳng vào vấn đề: “Tôi thường hay bận công tác nên không thể đến đúng giờ để đón Phó Nam, nếu em chuyển qua nhà tôi, tiện đường có thể giúp tôi đưa đón nó, tôi có thể miễn tiền thuê nhà cho em. Phó Nam không thích ăn ngoài, nếu em nguyện ý nấu ăn, một ngày hai bữa, hàng tháng tôi đưa em thêm hai ngàn tệ(1).”

(1) Tương đương 7 triệu VNĐ.

Nếu anh thuê bảo mẫu, điều kiện này cũng thật công bằng.

Lâm Nguyệt chú ý nhất là phòng ở, chỉ cần phòng hợp với cô, cô nguyện ý giao tiền thuê, hơn nữa còn miễn phí chăm sóc cho Phó Nam.

“Xin hỏi căn phòng anh định cho thuê ở tiểu khu nào, là tôi ở cùng Phó Nam sao?” Lâm Nguyệt ngẩng đầu, lấy hết dũng khí nhìn về phía Chu Lẫm.

Chu Lẫm thú vị nở nụ cười, nói: “Tiểu khu Cảnh An, đi bộ mười phút là đến tàu điện ngầm, ba phòng hai sảnh, nếu em đến ở thì phòng ngủ chính tôi sẽ nhường cho em, tôi và Phó Nam ở chung, phòng ngủ chính còn có toilet riêng.”

Anh giới thiệu rất tự nhiên, nhưng khi cô nghe đến câu anh bổ sung, cô đỏ mặt rồi.

“Cô ơi, cô sao thế?” Phó Nam mờ mịt hỏi.

Không hỏi thì thôi, vừa hỏi Lâm Nguyệt càng quẫn bách.

“Em cứ suy nghĩ trước, tôi đi rửa tay.” Chu Lẫm thản nhiên nói, anh cầm di động bước ra ngoài.

Lâm Nguyệt giương mắt nhìn, nhìn đến khi bóng lưng Chu Lẫm biến mất, cô nghiêng đầu về phía này, đột nhiên có một ánh mắt sắc bén nhỏ bé đang nhìn chằm chằm cô.

Cả người Lâm Nguyệt hoảng hốt.