Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 19

Chân phải của Lâm Nguyệt cử động không tiện, tắm xong liền thay quần áo đi ra, chợt cô nghe tiếng Phó Nam ở cách vách: “Tóc cháu vẫn chưa khô nè!”

Chu Lẫm: “Cháu nói nhiều vậy.“

Phó Nam: “Chú tránh ra đi, để cháu tự sấy!”

Không có người bước ra, chỉ có tiếng động máy sấy…

Lâm Nguyệt cười cười, một tay đỡ tường chậm chạp di chuyển đến phòng ăn. Ngồi xuống, nhìn ba món mặn hai món lạt, màu sắc và hương vị trông rất ngon.

Đột nhiên, cô lại nghĩ đến tiền thuốc men, lúc đó cô hỏi hai lần nhưng anh đều lãng sang chủ đề khác…

Cửa phòng tắm mở ra, Phó Nam ló đầu xuất hiện, cậu nhóc thay một bộ đồ màu trắng ngắn tay rộng rãi, tóc chải chỉnh tề. Chu Lẫm đi ở phía sau, quần cộc áo thun, bắp tay cường tráng lộ ra.

Ba người sinh hoạt vẫn giống như thường ngày, Chu Lẫm im lặng ăn cơm, Phó Nam phụ trách hoạt náo, Lâm Nguyệt dỗ cậu.

“Cô ơi, ngày mai được nghỉ nên cô không cần phải soạn bài, chơi trò chơi với con nha?” Cắn miếng sườn, Phó Nam chờ mong hỏi.

Lâm Nguyệt lau hạt cơm trên khóe miệng của cậu, hỏi: “Được thôi, Nam Nam muốn chơi trò gì?”

Phó Nam chỉ vào màn hình tivi: “Cô biết bắn súng không ạ?”

Lâm Nguyệt lắc đầu, mấy trò này cô không rành lắm.

Phó Nam cắn cắn chiếc đũa, nghĩ xong la lên: “Hay là chúng ta chơi cờ cá ngựa nha! Lần trước chú Chu có mua cho con một bộ, nhưng chú ấy không chịu chơi với con.”

Lần này, Lâm Nguyệt đồng ý.

Chu Lẫm nheo mắt nhìn Phó Nam, cậu vẫn tiếp tục cắn sườn, từ đầu đến cuối không có ý mời anh chơi cùng. Anh hơi buồn bực, Phó Nam miệng lúc nào cũng chú Chu chú Chu, nhưng nghĩ đến cái gì đều không nhớ đến anh nữa, rốt cuộc địa vị của anh ở trong lòng thằng bé là gì?

“Chú Chu, chân của cô giáo Lâm bị thương, chú dọn bàn nha chưa.” Buông bát đũa, Phó Nam hiểu chuyện phân công nhiệm vụ.

Lâm Nguyệt cúi đầu nín cười.

Chu Lẫm nhìn chằm chằm Phó Nam, hỏi: “Còn cháu thì sao?”

Phó Nam nhảy xuống ghế, xoay người chạy vào phòng: “Cháu đi lấy cờ cá ngựa!”

Chu Lẫm không nói gì, nhận mệnh lệnh dọn dẹp. Lâm Nguyệt hỗ trợ anh thu gom đồ dơ trên bàn, nhìn Chu Lẫm bận rộn, Lâm Nguyệt nhỏ giọng hỏi: “Phải rồi, tiền thuốc men là bao nhiêu? Để tôi trả lại anh.”

Chu Lẫm nhìn cô, nói một vài con số.

Lâm Nguyệt không có tiền mặt trong tay, hỏi có thể chuyển khoản không.

“Chuyển khoản đi.” Chu Lẫm thuận miệng nói: “Tôi xuống lầu trước.”

Chu Lẫm mang theo hai túi rác đem bỏ, trở về nhà thì đã nhìn thấy hai người kia đang xếp cờ. Chu Lẫm cầm di động ngồi bên cạnh Lâm Nguyệt, Lâm Nguyệt muốn hỏi số tài khoản để trả tiền cho anh, nhưng anh không vội, chỉ vào bàn cờ, nói: “Chơi trước đã.”

Lâm Nguyệt tập trung chơi cờ với Phó Nam, len lén ngắm trộm Chu Lẫm vài lần. Chu Lẫm không quấy rầy cô, nhưng nhiều lần cười nhạo Phó Nam đi nhầm nước cờ, cuối cùng Phó Nam cũng thắng, nhưng rõ ràng là do Lâm Nguyện cố ý nhường. Phó Nam rất tức giận, đề nghị quyết đấu cùng Chu Lẫm, Chu Lẫm đâu chịu lép vế, chọn màu xanh lá cây nghênh chiến.

Một lớn một nhỏ chiến đấu kịch liệt, một lát sau Chu Lẫm đá bay cờ của Phó Nam, trái lại, Lâm Nguyệt là quốc gia thứ ba, Phó Nam làm nũng phát hiện nước cờ của cô giáo Lâm có thể thắng chú Chu, cậu nhóc hưng phấn la: “Cô ơi, nước này!”

Ngón tay mập mạp nắm lấy quân cờ màu hồng nhạt của cô giáo Lâm, hận không thể đá bay cờ của chú Chu.

Lâm Nguyệt liếc trộm Chu Lẫm.

Chu Lẫm ẩn ý nhìn cô, ánh mắt kia dường như một ngọn lửa.

Lâm Nguyệt không dám ra tay, nhưng chính vì Phó Nam quá ôm hy vọng chiến thắng, cô cắn cắn môi đỏ mặt đá bay quân cờ của Chu Lẫm. Haiz da, ai bảo Phó Nam là học sinh của cô.

Phó Nam cười ha ha, đắc ý miễn bàn, Lâm Nguyệt đỏ mặt nhìn Phó Nam, liếc mắt một cái cũng không dám nhìn Chu Lẫm.

Chu Lẫm bình tĩnh nhặt cờ lên, dọn dẹp xong mới nhàn nhạt nói ra ba chữ: “Chờ đó.”

Trái tim của Lâm Nguyệt đập thình thịch, câu đó là anh đang nói với cô sao?

Đáp án quá rõ.

Không lâu sau đó, Lâm Nguyệt phát hiện Chu Lẫm rõ ràng có ý trả thù mình, quân cờ màu hồng sắp về đến nhà, lập tức bị Chu Lẫm đá phăng trở về điểm xuất phát. Lâm Nguyệt cắn răng xem như khai chiến, cô cũng không khách sáo chính thức liên minh cùng Phó Nam, kết hợp lại đối phó Chu Lẫm.

“Thua thì phạt thế nào?” Ném xúc xắc, Chu Lẫm đột nhiên hỏi.

Lâm Nguyệt nhìn bàn cờ, nếu lần này Chu Lẫm ném ra số 6, Chu Lẫm chiến thắng, nếu không, cô có cơ hội thắng.

“Bị cốc đầu!” Phó Nam cười hì hì nói.

Chu Lẫm hỏi lại Lâm Nguyệt: “Dám không?”

Lâm Nguyệt nhẹ nhàng dạ một tiếng, lại không hiểu khẩn trương, chú ý xúc xắc trong tay Chu Lẫm.

Chu Lẫm khẽ nhếch khóe môi, xúc xắc rơi ra vài vòng, dừng lại chính là sáu điểm.

Phó Nam thất vọng tràn trề, cậu không muốn bị chú Chu cốc đầu đâu.

Chu Lẫm chỉ nhìn Lâm Nguyệt.

Lâm Nguyệt nguyện chịu thua, thành thành thật thật cúi đầu.

Phó Nam cười cười, nhẹ nhàng cốc vào đầu cô giáo Lâm rất nhẹ. Sau đó Lâm Nguyệt nhìn về phía Chu Lẫm, cô thấy anh hà hơi vào đầu ngón  tay, bộ dạng hung hăng muốn cốc đầu người thua thật mạnh. Cô đoán không ra đây là hành động thật hay giả, Phó Nam sợ hãi, tay nhỏ bé bảo vệ đầu cô giáo Lâm, Chu Lẫm đẩy tay Phó Nam ra, tay phải nâng cao, nhanh chóng hạ xuống.

Lâm Nguyệt liền cảm giác có cái gì đó gõ nhẹ vào tóc, so với cái cốc đầu của Phó Nam còn nhẹ hơn rất nhiều.

Cô nở nụ cười, nghiêng đầu nhìn, Chu Lẫm khoanh tay dựa vào ghế, khinh thường nói: “Không dùng lực, bằng không lát nữa sẽ có người khóc.”

Phó Nam hừ hừ tranh luận: “Chú mà dám làm cho cô giáo Lâm khóc, sau này cô giáo Lâm sẽ không nấu cơm cho chú ăn.”

Chu Lẫm lười so đo, chỉ nói với Lâm Nguyệt: “Chuyển khoản đi, tôi đi ngủ.”

Lâm Nguyệt lấy di động ra quét mã QR vào điện thoại của Chu Lẫm, anh nhìn thấy hình đại diện của cô là vòng trăng lưỡi liềm. Chu Lẫm cũng mở bước thêm bạn, Lâm Nguyệt nhìn thấy biệt danh của anh chính là tên thật, ảnh nền là bầu trời đêm tối đen như mực.

Sau đó cô chuyển tiền thuốc men cho anh.

Chu Lẫm nhận được tiền, nhìn biệt danh của cô, nhìn lại hình chân dung, quyết định sửa ghi chú.

Ánh trăng sáng soi màn đêm.