Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 18

“Chú Chu, cô giáo Lâm bị xe điện tông.” Chu Lẫm đến gần, Phó Nam lớn tiếng thông báo, chiếc áo mưa nhỏ xíu bao bọc cậu nhóc, chỉ lộ ra một khuôn mặt mủm mỉm giống như chú lùn trung thành bảo vệ công chúa.

Chu Lẫm nhìn Lâm Nguyệt.

Cô né tránh ánh mắt của anh, cố gắng nói: “Em không sao, sao anh lại không mang theo ô?” Hôm nay trời mưa lớn, quần áo của anh đều ướt hết cả, không sợ cảm mạo sao?

“Để tôi xem thử.” Chu Lẫm xoay người ngồi xổm xuống, muốn kiểm tra vết thương ở chân Lâm Nguyệt, bàn chân đột nhiên bị anh nắm lấy, tay anh vừa to lại vừa nóng không để cô cự tuyệt. Có thứ gì đó dọc theo tay anh lan tràn như một dòng điện xẹt qua, khiến cô tâm hoảng ý loạn.

Hôm nay Lâm Nguyệt mặc quần dài, ống quần hơi bó, bị nước mưa làm ướt đùi, Chu Lẫm kéo ống quần màu đen lên một chút, dần dần cẳng chân trắng nõn lộ ra, phía trên hơi sưng đỏ.

“Ư, chú cẩn thận làm cô đau đó.” Phó Nam chẳng biết cũng ngồi chồm hổm từ lúc nào, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.

Chu Lẫm chậm rãi buông chân Lâm Nguyệt, sau đó xoay xoay cẳng chân, hỏi: “Có đau không?”

Lâm Nguyệt lắc đầu, tầm mắt dừng ở nơi khác.

Lời nói dối này làm sao có thể qua mặt cảnh sát, Chu Lẫm lên tiếng: “Tôi mang em đến bệnh viện chụp hình trước, bất luận là có gãy xương hay không, cũng phải tránh đứng thẳng hoặc đi bộ quá nhiều.”

Tiếng mưa rơi ào ào, anh cúi người lại gần cô, cô khẩn trương rồi, ngược lại không nghe anh nói gì. Lúc anh nói xong, gò má cô tái nhợt ngớ ngẩn nhìn anh. Chu Lẫm bất lực, anh lo lắng cho cô nên nói nhiều như vậy, cô căn bản không để ý.

Chu Lẫm xoay người, anh bế cô lên như bế công chúa.

Lâm Nguyệt hoảng hốt một lát, khuôn mặt hồng hào giống như bông hoa tinh tế run rẩy trong mưa. Chu Lẫm cúi đầu, nhìn cảnh tượng này khiến cho cánh tay anh đột nhiên nhũn ra.

“Cô ơi, của cô nè!” Một nam một nữ ai cũng có tâm sự riêng, Phó Nam nhặt ô về, dùng sức đưa tới cho cô.

Lâm Nguyệt nhanh chóng cầm chặt cán ô, không dám ngẩng đầu, ô che khuất gương mặt hai người. Phát hiện có nhiều người nhìn sang bên này, cô thẹn thùng quay mặt vào lồng ngực anh. Chu Lẫm lại không chú ý đến chi tiết nhỏ như thế, bảo Phó Nam chạy theo, sải bước đi ra ngoài.

Gần trường học có một bệnh viện, ngừng xe, Chu Lẫm xoay người, không nói hai lời định bế Lâm Nguyệt lên. Lâm Nguyệt ngập ngừng, nhỏ giọng nói: “Cũng không đau lắm, em có thể tự đi được.” Trong đại sảnh toàn là người, nếu Chu Lẫm bế cô vào đó, cô ngượng chết mất.

Chu Lẫm nhìn cô chằm chằm, hỏi: “Danh dự quan trọng hay là chân quan trọng hơn?”

Lâm Nguyệt cúi đầu, không nói thành tiếng.

Chu Lẫm mặt không biểu cảm bế Lâm Nguyệt đi tới phòng chờ khám bệnh, kêu Phó Nam ngồi cạnh, anh đi xếp hàng đăng ký. Lâm Nguyệt ngồi trên ghế, mắt dõi theo bóng hình kia, anh là người cao nhất trong hàng ngũ, cảnh tượng này thật khiến cho người ta yên tâm.

“Cô ơi cô còn đau không ạ?” Phó Nam lo lắng hỏi.

Lâm Nguyệt rốt cuộc cũng thu hồi tầm mắt, cầm bàn tay nhỏ bé của Phó Nam, nói: “Không đau nữa, cám ơn Nam Nam đã chăm sóc cho cô.”

Nếu không có Phó Nam, không có Chu Lẫm, chắc bây giờ cô đã chen chúc chịu đau ở trên tàu điện ngầm.

Chu Lẫm lấy số trở lại, ngồi bên cạnh Phó Nam, nhắm mắt dưỡng thần, tựa hồ quần áo ướt đẫm không hề ảnh hưởng. Lâm Nguyệt vốn định nói tiếng cám ơn, nhưng chợt đối diện với gương mặt lạnh lùng, cô nghĩ rằng cô khiến anh phiền toái. Đột nhiên cô hơi xấu hổ, anh chăm sóc cho cô, lòng cô cảm thấy ấm áp lắm.

Chu Lẫm dường như cảm giác được có ai đang nhìn mình, anh mở to mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn kia đang tội nghiệp nhìn anh, đột nhiên tầm mắt của cô di chuyển, mặt ửng hồng như bị lửa thiêu cháy. Chu Lẫm nhíu mày, cô nhìn thấy anh liền đỏ mặt, rốt cuộc phụ nữ suy nghĩ gì thế?

“Chú Chu, cháu muốn đi toilet.” Phó Nam đột nhiên đưa ra yêu cầu, lúng túng nhìn anh.

Chu Lẫm hiểu rồi, mới vừa rồi Lâm Nguyệt cũng nhìn anh như vậy.

Trách không được mặt lại đỏ.

Chu Lẫm sờ mũi, đỡ lấy bả vai Phó Nam, vụng trộm nháy mắt.

Phó Nam ngây thơ nhìn chú Chu cứ liếc sang cô giáo Lâm, không hiểu, hỏi: “Chú Chu, chú nhìn cô giáo Lâm làm cái gì thế?”

Chu Lẫm: …

Lâm Nguyệt nghi hoặc nhìn qua.

Chu Lẫm hỏi: “Em có đi luôn không?”

Lâm Nguyệt mờ mịt chớp mắt, hiểu rồi, Chu Lẫm muốn cô dẫn Phó Nam đi toilet sao? Bệnh viện lớn như vậy, Phó Nam chạy xung quanh sẽ loạn mất.

“Vâng ạ.” Lâm Nguyệt thử đứng lên, kết quả không có sức, đùi phải yếu ớt, vừa đau vừa nhức.

Chu Lẫm tay mắt lanh lẹ, trực tiếp đỡ cô.

Nam cao to, nữ bé bỏng, có người huýt sáo, có người thiện ý cười, Lâm Nguyệt thậm chí còn nghe bọn họ nói: “Xem cặp vợ chồng son kia kìa, tình cảm dữ ha.”

Câu này không chỉ khiến cho cô đỏ mặt, cả người đều nóng hầm hập rồi, Chu Lẫm biết da mặt cô mỏng, kêu Phó Nam bước đi. Lâm Nguyệt choáng váng, cúi đầu bắt lấy bả vai kia, cơ bắp thô ráp đặc biệt rõ ràng, cô lập tức thả lỏng: “Hay là anh cứ dẫn Phó Nam đi đi.” Một người dẫn đủ rồi, cần gì anh phải ôm cô theo chứ.

Chu Lẫm kỳ quái: “Em không đi sao?” Như vậy có thể nghẹn chết?

Cuối cùng Lâm Nguyệt cũng hiểu, chẳng lẽ anh cho rằng cô muốn đi toilet?

Khuôn mặt đỏ bừng, Lâm Nguyệt kiên định lắc đầu: “Em lại nghĩ anh muốn em dẫn Nam Nam đi.”

Chu Lẫm: …

Quay người lại, buông Lâm Nguyệt ra, anh nắm tay Phó Nam bước đi.

Dường như cảm thấy mọi người xung quanh đều đang nhìn mình, cầm điện thoại ra làm bộ xem tin nhắn, nghĩ nghĩ, gõ: “Hôm nay, phiền anh rồi.”

Chu Lẫm vừa đưa Phó Nam vào toilet, đứng chờ bên ngoài liền nhận được tin nhắn của Lâm Nguyệt, anh cong khóe miệng, gõ “Không phiền”, lại xóa sạch, một lần nữa gõ: “Tôi là cảnh sát, vì nhân dân phục vụ.”

Lâm Nguyệt bật cười, lần đầu tiên cô mới phát hiện, Chu Lẫm cũng có mặt hài hước này.

Tiếp đó, anh lại đỡ cô đi chụp hình, nghĩ đến “Vì nhân dân phục vụ”, Lâm Nguyệt cảm thấy thoải mái.

Kết quả phim cho thấy không bị gãy xương, bác sĩ dặn dò cô tịnh dưỡng hai ngày, hai ngày này phải bớt cử động.

Trở lại xe, không khí thoải mái, Lâm Nguyệt hỏi Phó Nam có đói bụng không.

Phó Nam gật đầu.

“Mua đồ ăn ngoài đi.” Chu Lẫm nói.

Lâm Nguyệt bị thương, chỉ có thể như vậy, Chu Lẫm xuống xe đi vào nhà hàng, trở về hai tay đều xách này nọ, Lâm Nguyệt cũng không biết anh mua gì. Xe chạy đến dưới lầu tiểu khu, Chu Lẫm nhìn túi đồ ăn, quyết định cõng Lâm Nguyệt đi lên, không bế nữa.

Chu Lẫm vui vẻ sai Phó Nam: “Đây là phần đồ ăn ngoài mua cho cô giáo Lâm.”

Phó Nam sợ cô giáo Lâm mệt, cậu hăng hái nói: “Để cháu cầm hết cho ạ!”

Chu Lẫm trừng mắt: “Cầm hết là cầm thế nào? Thân cháu còn lo chưa xong.”

Phó Nam bĩu môi, dè dặt cầm hai túi đồ ăn. Lâm Nguyệt dựa đầu vào vai Chu Lẫm, hai tay cố gắng không chạm vào người anh. Quần áo hai người cọ xát, Lâm Nguyệt cảm thấy kỳ quái, nhanh chóng giữ khoảng cách với Chu Lẫm.

Chu Lẫm hơi hơi xoay người, nhìn cô ngốc nghếch lúng túng.

“Không khỏe?” Cô hơi bất động, Chu Lẫm hỏi.

Lâm Nguyệt mím môi.

Chu Lẫm để Phó Nam đi trước, bình thường anh cõng cô cũng không thấy gì lạ, nhưng khi cõng quá lâu, liền cảm giác được trên lưng có cái gì đó mềm mại cứ cọ tới cọ lui, cả người anh nóng bừng, tay càng ngày càng nắm chặt chân cô.

Leo đến tầng ba, hơi thở của Chu Lẫm vẫn rất ổn định, Lâm Nguyệt bắt đầu thở, toàn bộ hơi thở đều phả vào gáy anh. Thân thể mềm mại cộng với hơi thở gấp gáp, trán Chu Lẫm toát mồ hôi rồi.

Có cái gì đó xẹt qua cơ thể hai người, biên độ ngày càng mạnh hơn.

Khí trời oi bức sau khi trời đổ cơn mưa, ở giữa hành lang cũ hẹp, người đàn ông không rên một tiếng vững chải bước đi, người phụ nữ đỏ mặt khép chặt hai mắt, tóc dài rũ xuống cọ vào chiếc cổ của người đàn ông.

“Chú Chu, sao chú đổ nhiều mồ hôi quá vậy?” Phó Nam một hơi chạy đến tầng năm, đứng ở phía trên nhìn xuống, giật mình hỏi. Trước kia chú Chu cõng cậu lên lầu dễ dàng lắm mà, cũng chưa từng đổ mồ hôi, có phải cô giáo Lâm nặng quá không?

Yết hầu của Chu Lẫm di chuyển, nói: “Mở cửa.” Thằng bé nhiều chuyện quá.

Phó Nam ngoan ngoãn giơ chìa khóa lên, vặn vặn mở khóa.

Chu Lẫm đặt Lâm Nguyệt ở phòng khách, Lâm Nguyệt để đồ ăn ngoài lên bàn.

“Ăn cơm trước hay là thay quần áo trước?” Chu Lẫm cúi đầu hỏi.

Cô cũng không dám nhìn anh, nói: “Hai người cứ ăn trước đi, em muốn trở về phóng chút xíu.”

Chu Lẫm ừ một tiếng, sau đó lại cõng cô về phòng ngủ chính.

Lâm Nguyệt đẩy cửa phòng ra, nhanh chóng đóng lại.

Trước ngực Chu Lẫm đều ướt đẫm, mắt nhìn cánh cửa phòng ngủ chính, sau đó quyết định bước vào phòng tắm tắm rửa.

Trong nháy mắt, phòng khách chỉ còn một mình Phó Nam, ngơ ngơ ngác ngác đứng ở bên cạnh bàn ăn.

Qua một phút đồng hồ, Phó Nam gõ cửa: “Chú Chu, chúng ta cùng nhau tắm nha.” Cậu cũng là một đứa nhỏ sạch sẽ mà.

Bên trong, nước lạnh chảy ào ào lên cơ thể đàn ông rắn chắc, Chu Lẫm một tay chống tường, một tay sờ soạng bên dưới, nặng nề thở.

Phó Nam?

A, lúc này chính là “đỉnh“ điểm rồi, cũng phải chờ anh xong việc đã chứ!