Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 17

Ra khỏi nhà hàng, Từ Lãng trực tiếp đưa Lâm Nguyệt trở về, trước khi xuống xe, Lâm Nguyệt tỏ vẻ xin lỗi.

Từ Lãng hào phóng mỉm cười, nhìn Lâm Nguyệt lên lầu, anh ta im lặng ngồi một lát, sau đó lái xe rời đi.

Xem mắt đến đây kết thúc, Lâm Nguyệt nhẹ nhàng thở phào. Cô không phủ nhận Từ Lãng là một người đàn ông tốt, nói chuyện tao nhã, cử chỉ thân sĩ, nhưng cô cứ cảm thấy ở anh ta thiếu đi một thứ gì đó, khi dùng cơm không thể tinh tế phát hiện, hiện tại anh ta im lặng như thế này, cuối cùng cô đã nhận ra vì sao không hợp.

Từ Lãng rất hoàn mỹ, hoàn mỹ đến nỗi cô không tìm thấy khuyết điểm, anh ta như một nhân vật ở trong phim thần tượng. Chính bởi vì tất cả mọi người đều có khuyết điểm, ở chung mới không cần lo lắng, thoải mái tùy ý.

Vì vậy, nếu Chu Lẫm không xuất hiện ở đó, cô cũng sẽ quyết định như thế.

Nghĩ thông rồi, Lâm Nguyệt vui vẻ cầm quần áo đi tắm rửa, lát nữa còn phải soạn bài.

Hơn mười phút sau, Chu Lẫm và Phó Nam đã trở lại, Chu Lẫm vào siêu thị ở tiểu khu mua một trái dưa hấu, anh đi vào phòng bếp cắt dưa, Phó Nam chạy tới mời cô giáo Lâm.

Lâm Nguyệt vừa tắm rửa xong, nghe giọng Phó Nam cô liền mở cửa.

Phó Nam ngưỡng đầu tò mò quan sát.

Học sinh tiểu học tinh ranh ma quái, cô đứng trong phòng sờ sờ đầu Phó Nam, cười: “Hai người cứ ăn đi, tối nay cô ăn no rồi, ăn không vô nữa.”

Tốc độ cắt dưa của Chu Lẫm chậm lại, cô bảo cơm tối cô đã ăn no rồi, rõ ràng là lấy cớ thôi, giọng sung sướng như vậy, xem ra rất hài lòng với vị bác sĩ kia?

Phó Nam cũng muốn biết, một tay chống cằm, nhỏ giọng hỏi: “Cô phải làm bạn gái của bác sĩ Từ sao?”

Lâm Nguyệt cười, nắm tay Phó Nam ngồi vào ghế sofa, nhẹ nhàng sờ đầu cậu, hỏi: “Nam Nam có thích chú Từ không?”

Phó Nam gật đầu, lại lắc đầu, đưa tay ôm lấy cô giáo Lâm, rầu rĩ nói: “nếu cô yêu đương thì cô sẽ chuyển đi, con không muốn cô chuyển đi.”

Cậu nhóc luôn ỷ lại vì có cô, cô dịu dàng nói: “Nam Nam cứ yên tâm nha, trước khi ba của con trở về, cô sẽ không chuyển nhà.”

“Thật ạ?” Phó Nam vui mừng ra mặt.

Lâm Nguyệt gật đầu.

“Vậy chú Từ thì sao?” Chuyện quan trọng đã được giải quyết, Phó Nam bắt đầu tò mò.

Lâm Nguyệt lắc lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Cô và chú Từ không hợp.”

Cặp mắt Phó Nam lóe sáng, cô giáo Lâm không có bạn trai, cậu lại có cơ hội rồi.

Đột nhiên, Chu Lẫm gọi Phó Nam ăn dưa, giọng điệu mang theo vài phần thiếu kiên nhẫn, Phó Nam lè lưỡi vui vẻ chạy ra.

“Cô giáo Lâm khen cháu à, tươi cười như bắt được vàng vậy?” Chu Lẫm ngồi trên sofa, nhìn chằm chằm Phó Nam đang ngây ngô cười.

Phó Nam bổ nhào lên người Chu Lẫm, ghé sát tai anh nói nhỏ: “Cô giáo Lâm sẽ không yêu nhau với chú Từ, không chuyển đi nữa.”

Chu Lẫm hắng giọng một cái, liếc mắt nhìn phòng ngủ chính, không tin: “Hay là cô ấy đang dỗ cháu?”

“Cô giáo Lâm sẽ không dỗ cháu nha, cô nói cô với chú Từ không hợp.” Phó Nam hừ một tiếng, giải thích xong rồi, cầm dưa lên cắn, cắn vài ngụm thì khóe miệng đều dính nước dưa. Chu Lẫm rút ra mấy tấm khăn giấy đưa qua, Phó Nam cười hắc hắc, Chu Lẫm một tay cầm dưa, tầm mắt lại nhìn qua phòng ngủ chính.

Điều kiện của bác sĩ rất tốt, cô thật sự không thích sao, hoặc là cô lừa Phó Nam?

Nhìn Phó Nam ăn dưa như hổ đói, Chu Lẫm lại cắt thêm hai miếng, đi tới phòng bếp cắt vỏ rồi bỏ dưa vào bát cùng tăm tre, liếc nhìn Phó Nam không chú ý đến mình, mặt không biểu cảm đi tới phòng ngủ chính.

Nghe thấy tiếng bước chân, Lâm Nguyệt biết ngay là Chu Lẫm. Mở cửa, Chu Lẫm đang che chắn bên ngoài…

“Mua hơi nhiều, em ăn phụ đi.” Chu Lẫm giơ bát lên, đưa cho cô.

Người ta có lòng đưa dưa hấu tới, Lâm Nguyệt không cách nào cự tuyệt nữa, nói khẽ cảm ơn.

Chu Lẫm không đi, mắt đảo qua chiếc bông tai của cô, thấp giọng hỏi: “Vừa rồi Phó Nam có nói, em không đồng ý quen với người kia à?”

Lâm Nguyệt lắp bắp kinh hãi, lập tức nhìn về hướng phòng khách, Phó Nam vừa ăn dưa hấu vừa xem tivi, vô ưu vô lự. Lâm Nguyệt đau đầu, trẻ con vẫn là trẻ con, lý giải sai ý của cô rồi, sáng mai đến trường cô phải dặn lại Phó Nam mới được, bằng không chuyện này sẽ truyền đến tai chị Vương, chị Vương khẳng định mất hứng.

“Không phải ạ, bác sĩ Từ rất tốt, chỉ là hai chúng tôi không hợp.” Rủ mắt, Lâm Nguyệt muốn làm sáng tỏ.

Chu Lẫm hiểu rồi, mặc kệ ai không quen ai, kết quả chính là thế này, buổi xem mắt coi như thất bại.

“Nếu muốn ăn thêm dưa hấu thì em có thể ra ngoài lấy.”

Lâm Nguyệt cười cười, xoay người đi vào.

Chu Lẫm trở về phòng khách, Phó Nam chờ anh, giơ dưa hấu trong tay lên làm nũng: “Chú Chu, cháu cũng muốn ăn dưa hấu không vỏ, vì ăn như vậy cằm sẽ không bị dính nước.”

Chu Lẫm mặc kệ: “Đàn ông phải ăn như thế, phụ nữ mới gọt vỏ, cháu là phụ nữ sao?”

Phó Nam trừng mắt, cuối cùng cũng không ồn ào nữa.

Ngày hôm sau, chị Vương áy này xin lỗi Lâm Nguyệt, bảo rằng Từ Lãng khi nhìn thấy hình của Lâm Nguyệt thì rất thích, nhưng tối hôm qua gặp mặt người thật lại bảo chán, trực tiếp tỏ vẻ không muốn liên hệ nữa.

Lâm Nguyệt chủ động nói không sao, khuyên can mãi mới dỗ được tính nóng nảy của chị Vương.

Chị Vương có tiết nên phải đi dạy học, Lâm Nguyệt sửa lại bài thi của học sinh, Tưởng Tư Di đột nhiên thay cô bất bình: “Cái người tên Từ Lãng kia thật là, Lâm Nguyệt xinh đẹp và tốt tính như vậy, thế mà anh ta lại tỏ thái độ kinh thường, trách không được không có bạn gái. Lâm Nguyệt ơi em cũng đừng buồn, chiều nay chị sẽ mời mọi người uống trà sữa.”

Lâm Nguyệt tủm tỉm cười, không nói nữa.

Hà Tiểu Nhã chống cằm, cảm thấy sự tình không đơn giản: “Kỳ lạ thật nha, rõ ràng hôm qua em nhìn thấy Từ Lãng tới đón Nguyệt Nguyệt, anh ta vui vẻ lắm mà, khẳng định có gì lạ lắm.”

Tưởng Tư Di ra vẻ suy xét: “Có thể là mẹ của anh ta đã biết Lâm Nguyệt ở tỉnh, người nhà của Từ Lãng có thể không thích…”

Lâm Nguyệt vẫn bình thản, quay đầu ngắt lời: “Được rồi ạ, đừng bàn chuyện của em nữa, bác sĩ Từ rất tốt, bất luận là có như thế nào, chúng em vẫn là bạn mà, mọi người đừng đoán mò.”

Tưởng Tư Di cúi đầu dọn bàn, qua một lát nho nhỏ nói thầm: “Bọn chị cũng vì em thôi.”

Lâm Nguyệt coi như không nghe thấy. Tiết 2, cô và Trình Cẩn Ngôn đều có khóa, hai người cùng nhau ra ngoài, Trình Cẩn Ngôn âm thầm quan sát Lâm Nguyệt, thấy tâm trạng của cô dường như không bị ảnh hưởng, anh ta yên tâm rồi, trước khi vào lớp, mới thấp giọng an ủi: “Không chịu quen với em, bác sĩ  Từ sẽ tiếc nuối đó.”

Lâm Nguyệt đứng sững sờ, Trình Cẩn Ngôn cười với cô, tiếp tục đi về phía trước.

Vài ngày nay bị cơn bão ảnh hưởng, trời bắt đầu mưa liên tục, buổi chiều trường học thông báo, hai ngày sau sẽ được nghỉ phép.

Thời tiết xấu, không có tiết nên được về nhà sớm, chị Vương dọn dẹp này nọ,  nhìn thấy Lâm Nguyệt vẫn còn viết báo cáo, hảo tâm nhắc nhở: “Đừng viết nữa, về nhà trước đi, trễ nữa sẽ gặp bão lớn đó.”

Lâm Nguyệt đã hết tiết, nhưng cô phải đợi Phó Nam, mỉm cười bảo chị Vương đi trước.

Sau đó Hà Tiểu Nhã và Tưởng Tư Di cũng rời đi, Trình Cẩn Ngôn trở về tổ toán cuối cùng, phát hiện trong văn phòng chỉ còn lại Lâm Nguyệt, tự nhiên hỏi: “Bên ngoài trời mưa lớn, hay là để anh đưa em về, tiện đường qua siêu thị gần trường mua gì đó.”

Lâm Nguyệt và Trình Cẩn Ngôn có giao tình không tệ, vừa định hỏi có cần rước luôn Phó Nam không, di động trên bàn của Lâm Nguyệt rung rung, Chu Lẫm gửi một tin nhắn: “Bây giờ tôi mới tan tầm, chuẩn bị qua đón hai người.”

Nhìn thấy tin nhắn của Chu Lẫm, Lâm Nguyệt liền khéo léo từ chối tổ trưởng.

Trình Cẩn Ngôn nhìn cô, đoán: “Là chú của Phó Nam sao?” Quan hệ của Lâm Nguyệt và Phó Nam, người trong văn phòng đều biết hết rồi.

Lâm Nguyệt gật đầu: “Đúng vậy ạ, anh ấy tới đón Phó Nam, tiện đường cho em quá giang.”

Trình Cẩn Ngôn: “Ừ, anh đi trước đây, nhớ khóa cửa.”

Các học sinh tiểu học đang xếp hàng, Lâm Nguyệt tiếp tục ngồi vài phút.

Bên ngoài mưa lớn, Lâm Nguyệt mở ô ra che, một tay cô nắm chặt cán ô, bằng không ô sẽ bị gió thổi bay mất. Hầu hết các giáo viên đều đang lái xe từ trường học ra, Lâm Nguyệt tận lực đi bên trong, phía trước là cổng trường, cô nhìn hai bên, phát hiện chỉ có một chiếc xe điện, cô yên tâm bước qua.

Người chạy xe điện chính là một thầy giáo trung niên, ông ta cũng nhìn thấy Lâm Nguyệt, hai người cách nhau khá xa, hoàn toàn không cần lo lắng sẽ đụng nhau, kết quả vừa nghĩ như vậy, không biết gió từ nơi nào thổi túi nilon thổi tới, túi nilon vừa vặn bay trúng mặt thầy giáo kia, mắt ông bị chắn, trong lòng hoảng hốt vọt tới chỗ Lâm Nguyệt!

Đứng đằng sau thầy giáo là các em học sinh đang xếp thành hàng, đại đa số đều nhìn xung quanh, Phó Nam chính là một trong những số đó. Mắt thấy cô giáo Lâm bị xe điện đụng trúng, Phó Nam “Òa” lên khóc, khóc gọi cô giáo Lâm, cậu nhóc đang mặc áo mưa chạy lạch bạch tới, sợ hãi cực kỳ.

Trước cửa trường học, Chu Lẫm bung ô đứng cạnh một đám phụ huynh, còn chưa nhìn thấy học sinh bước ra đã thấy trong vườn trường có người dừng bước lại, ào ào nói gì không rõ. Các gia trưởng bắt đầu xôn xao, lo lắng không biết có phải con mình bị thương không, Chu Lẫm không nghĩ nhiều, tiếp tục chờ.

“Là xe điện thôi, hẳn là không sao.”

“Cô giáo bị đụng hình như là ở tổ toán.”

Hai giáo viên sóng vai bước ra, vừa đi vừa nói, ý bảo các gia trưởng hãy yên tâm, Chu Lẫm nhíu mày, lúc này di động vang lên, Phó Nam gọi tới.

Chu Lẫm không tiếp điện thoại, ném ô, chen chúc chạy vào, anh vọt vào mưa nhanh như hổ báo, vừa chuyển mắt liền nhìn thấy chiếc ô của Lâm Nguyệt văng tít đằng xa, một tay cô nắm Phó Nam, ống quần toàn bùn, bên cạnh còn có một thầy giáo đang xem xét tình trạng của cô.

“Em không sao đâu ạ, thầy nhanh về nhà đi, trên đường chạy chậm một chút.” Lâm Nguyệt chỉ hơi bị đau, cảm giác không vấn đề gì.

“Được, tôi đi trước đây, nếu lát nữa cảm thấy không thoải mái, nhớ gọi cho tôi một tiếng.”

Thầy giáo đi rồi, phía xa xa là bóng dáng của Chu Lẫm, con ngươi của anh nặng nề, cả người ướt đẫm nhanh chóng đi tới chỗ hai người kia.

Lâm Nguyệt cứng đờ.

Kỳ lạ thay, vừa rồi không cảm giác đau, mới nhìn thấy Chu Lẫm giống như đột nhiên đau rồi.