Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 16

“Nguyệt Nguyệt, dọn dẹp xong chưa, bác sĩ Từ đến rồi đó!”

Chị Vương hưng phấn hỏi, lần đầu tiên làm bà mối, chị vui quá mà.

Lâm Nguyệt đỏ mặt.

Chị Vương kéo tay cô ra ngoài, Hà Tiểu Nhã, Tưởng Tư Di tò mò đi theo, vừa ra đến cửa, Tưởng Tư Di còn giả lả gọi Trình Cẩn Ngôn: “Tổ trưởng có đi cùng không?”

Khuôn mặt của Trình Cẩn Ngôn ẩn sau màn hình máy tính, chỉ bình thản  nói: “Anh còn có việc chưa làm xong.”

Bận thật, hay là ghen tị?

Tưởng Tư Di không rõ tư vị trong lòng, Lâm Nguyệt xinh xắn, tổ trưởng thầm mến cô ta, thậm chí ngay cả chị Vương cũng giới thiệu bác sĩ Từ cho cô ta, quả nhiên đàn ông thấy sắc đều mê muội. Nhưng mà, lời của chị Vương cũng không đáng tin, nếu bác sĩ Từ thật sự tốt như vậy, làm sao đã ba mươi tuổi còn chưa yêu ai? Phụ nữ xung quanh đều mù hết sao?

Gần đến cổng trường, cặp mắt của chị Vương sáng lên, chỉ chỉ Lâm Nguyệt: “Đó, em nhìn thấy chưa, em họ của chị đó.”

Lần đầu tiên xem mắt, nhịp tim của Lâm Nguyệt tăng cao, khẩn trương  nhìn qua. Trời vừa hết mưa, cây lá xanh tươi mát mẻ, bác sĩ Từ mặc một bộ đồ tây trang màu đen, mặt mày tuấn tú, làn da trắng nõn, tựa hồ cũng nhận ra cô, gật gật đầu. Lâm Nguyệt có chút thẹn thùng, tầm mắt vừa chuyển, kinh ngạc nhìn thấy Chu Lẫm đang đứng phía sau bác sĩ Từ vài bước, một tay anh đút túi quần, mặt nhìn đám học sinh xếp hàng.

Lâm Nguyệt bước qua, Phó Nam nhìn cô cười xấu xa.

Không biết vì sao cô lại cảm thấy hồi hộp quá.

“Đi, đến đó chị giới thiệu.” Chị Vương nắm tay Lâm Nguyệt sải bước đến trước mặt bác sĩ Từ, nói: “Đây là Lâm Nguyệt, còn đây là em họ của chị, Từ Lãng.”

Từ Lãng lịch sự nhìn Lâm Nguyệt, vươn tay ra: “Xin chào, đây là quà gặp mặt, hy vọng em sẽ thích.”

Lâm Nguyệt kinh ngạc nhìn đóa hoa hồng, chẳng lẽ đàn ông đi xem mắt đều sẽ tặng hoa hồng ngay lần đầu tiên gặp mặt?

Có người nhẹ nhàng lay cánh tay cô, Lâm Nguyệt đỏ mặt vội vàng tiếp nhận: “Cám ơn anh, em rất thích.”

“Em rất thích”, ba chữ này nhẹ nhàng truyền đến tai Chu Lẫm. Tình tiết buồn nôn như trong phim thần tượng, Chu Lẫm đột nhiên không muốn đứng đây nữa rồi, anh nhìn thấy Phó Nam ngớ ngẩn nhìn cô giáo Lâm, ánh mắt như khóc rồi, bước qua, ôm lấy Phó Nam đi về, hành động nhanh như một cơn gió.

Lâm Nguyệt liếc trộm bên kia, nhìn Chu Lẫm lái xe rời đi, tâm bất loạn, lại giống như trống rỗng.

Chị Vương hạnh phúc nhìn Lâm Nguyệt ngồi vào xe Từ Lãng.

Lâm Nguyệt là người trầm tĩnh, không quá chủ động tán gẫu, Từ Lãng cũng vậy, nếu không nhờ chị Vương gọi điện, chắc là anh ta sẽ không mua hoa hồng rồi. Hai người xấu hổ  trầm mặc, cuối cùng Từ Lãng phải là người phá tan bầu không khí yên tĩnh.

“Ngại quá, con người của anh hơi chán, có phải làm em nhàm chán lắm không?” Chú ý tới động tác nhỏ của cô, anh ta thấp giọng áy náy.

Lâm Nguyệt lắc đầu, cười nói: “Không ạ, đúng rồi, nghề bác sĩ có phải đặc biệt bận rộn không?”

“Ừ, anh là bác sĩ khoa nhi, vì vậy công việc có chút vất vả.”

Lâm Nguyệt cười: “Đúng vậy, trong lớp của em có đến bốn mươi lăm học sinh, nên em hiểu lắm chứ.”

Từ Lãng nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt mang theo biểu cảm hứng thú, Trái tim Lâm Nguyệt hoảng sợ, cúi đầu không nói nữa, khuôn mặt trắng nõn  đột nhiên ửng đỏ giống như một trái đào chín. Nam nữ ở chung, thích hay không thích thì cũng tự nhiên xấu hổ. Qua một lát, Từ Lãng thấp giọng: “Em rất xinh đẹp, giọng cũng truyền cảm, chắc là nhiều người theo đuổi lắm?”

Lâm Nguyệt siết chặt ngón tay, nhỏ giọng nói: “Không đâu ạ.”

Đúng là có rất nhiều người theo đuổi cô, từ tiểu học đã bắt đầu nhận được thư tình mãi cho đến khi tốt nghiệp đại học. Tuy nhiên, trong lòng cô không có hứng thú, đến lúc đi dạy mới gặp được một người đàn ông đặc biệt…

A, sao cô lại nghĩ đến Chu Lẫm rồi?

Lâm Nguyệt kịp thời xóa tan hình ảnh Chu Lẫm trong đầu, ngược lại hỏi: “Điều kiện của anh tốt như vậy, sao còn độc thân ạ?”

Từ Lãng cũng cười: “Không gặp được người thích hợp.”

Thật ra có rất nhiều phụ nữ ưu ái anh ta, nhưng có điều anh ta chưa đủ rung động, mãi cho đến khi chị Vương đưa hình của Lâm Nguyệt ra, đáy lòng anh ta tự nhiên trở nên kỳ lạ, vì thế mới có buổi xem mắt này.

Phó Nam ôm túi sách ngồi ở sau xe, phờ phạc ỉu xìu : “Chú Chu, nếu cô giáo Lâm yêu người khác, có phải cô ấy sẽ chuyển đi không?”

Trước đây cậu chưa từng nghĩ đến vấn đề này, ngay lúc cậu bị chú Chu nhét vào ghế sau, xe rời đi, suy nghĩ một lát, trơ mắt nhìn cô giáo Lâm ngồi trên xe của một người đàn ông khác, rốt cuộc cậu cũng lo lắng rồi. Cậu thích cô giáo Lâm, cậu muốn cô giáo Lâm luôn ở cùng cậu, tốt nhất là cô giáo Lâm đừng nên có bạn trai, sau khi cậu trưởng thành, cậu sẽ cưới cô giáo Lâm.

Giấc mộng của học sinh sáu tuổi vĩ đại thật.

Chu Lẫm nói ra một chữ liền khiến cho giấc mộng hảo huyền kia tan nát: “Ừ.”

Phó Nam bĩu môi, bẻ ngón tay, hỏi: “Mấy tuổi cháu mới có thể yêu đương?”

Chu Lẫm nhìn xuyên qua gương chiếu hậu, liếc cậu một cái: “Làm gì? Lo mà đọc nhiều sách, sợ gì chẳng có ai.” Một đứa trẻ sáu tuổi thì biết cái gì?

Phó Nam không phục, hừ hừ đáp: “Tiểu Bàn nói tám tuổi là có thể viết thư tình rồi.”

“Cháu định viết cho ai, hả?”

“Cô giáo Lâm, cháu đương nhiên là muốn làm bạn trai của cô ấy.”

“Không thích thầy giáo Trình rồi hả? Còn vị bác sĩ kia nữa.”

“Không thích, cháu không muốn cô giáo Lâm chuyển đi.”

Chu Lẫm không yên lòng lắng nghe, dù sao anh vẫn hiểu, học sinh tiểu học lo lắng đối tượng của cô giáo nhiều như vậy, có nghĩa là không bao giờ nghĩ tới người chú này.

Mười phút sau, chiếc xe SUV màu đen đậu ở một tiệm mì, Chu Lẫm thích ăn món này nên anh thường đến đây. Trong đầu Phó Nam chỉ lo nghĩ tới cô giáo Lâm, không quan tâm chú Chu ngừng ở đâu rồi, vừa định đẩy cửa xe ra thì nhìn thấy tiệm mì, học sinh tiểu học liền thu hồi bước chân, đặt mông trốn bên trong.

Chu Lẫm gõ cửa sổ xe.

Phó Nam hét lên: “Cháu không thích ăn mì sợi!” Mỗi ngày đều ăn mì sợi, cậu sớm đã ngấy rồi!

Thích hay không thích không phải quyền quyết định của Phó Nam, Chu Lẫm bơ Phó Nam bước về phía tiệm mì, có điều anh vẫn lưu ý đến động tĩnh ở phía sau, năm bước, bốn bước, ba bước… Vào đến tiệm mì, Chu Lẫm quay đầu, a, thằng bé vẫn như cũ không xuống xe. Người phục vụ nhiệt tình  tiếp đón khách quen, hỏi Chu Lẫm muốn ăn cái gì, Chu Lẫm day day trán, đi trở về hầu hạ Tiểu Tổ Tông.

“Tự chọn đi.” Ném di động qua cho Phó Nam, Chu Lẫm ảm đạm lái xe.

Phó Nam cầm di động tâm tình không tốt, cậu chọn một nhà hàng còn đắt hơn cả nhà hàng hải sản lần trước, Chu Lẫm hếch mày nhưng không nói gì. Lâm Nguyệt khẳng định sẽ được đối tượng xem mắt mời đi ăn đại tiệc, anh cũng mang Phó Nam tiêu sài phung phí.

Nhà hàng nằm trên tòa cao ốc, Chu Lẫm đậu xe ở tầng hầm, đột nhiên anh phát hiện một chiếc xe Cayenne màu đen, vừa nhìn thấy bảng số, ra là xe của vị bác sĩ kia. Chu Lẫm nhếch miệng, thật đúng là hữu duyên, xem phim thì gặp được cô đi cùng “thầy giáo đẹp trai nhất”, đến ăn cơm cũng có thể đụng mặt.

Chu Lẫm nắm tay Phó Nam chậm rãi đi bộ, dạo một vòng liền thấy Lâm Nguyệt ngồi trong một nhà hàng Tây, không biết người đàn ông kia đang nói cái gì, mà cô gái ấy lại cúi đầu gượng cười… Chu Lẫm cay cú nhìn, hỏi Phó Nam: “Có muốn ăn bít tết không?”

Phó Nam không muốn, lắc đầu, đột nhiên cậu phát hiện ra cô giáo Lâm, lập tức gọi chú Chu.

Chu Lẫm giả vờ nhìn, nhíu mày, nắm tay Phó Nam đi về hướng khác: “Thôi, chúng ta phải đến nhà hàng cháu đã chọn.”

Phó Nam không đồng ý nữa, cậu nhất quyết muốn ăn bít tết.

“Ăn bít tết cũng được, đi vào đó cháu không được phép phá hư chuyện xem mắt của cô giáo Lâm.” Chu Lẫm dặn dò trước.

Phó Nam ngoan ngoãn gật đầu.

Một lớn một nhỏ xếp hàng năm phút đồng hồ, đến phiên bọn họ, người phục vụ an bày bọn họ ngồi đối diện bàn với Lâm Nguyệt. Phục vụ mang thức ăn lên, Phó Nam ngồi ở bên này, quay đầu có thể nhìn thấy cô giáo Lâm.

Cậu cũng muốn nhìn cô giáo Lâm, sau đó liên tục quay đầu.

Chu Lẫm ho khan một tiếng.

Phó Nam rụt cổ, không nhìn nữa.

Chu Lẫm ngồi đối diện với Lâm Nguyệt, có thể nhìn thấy rõ đôi chân trắng nõn kia, đẹp đến độ khiến cho người ta muốn sờ, phát hiện phục vụ đi tới, Chu Lẫm mới chịu di chuyển tầm mắt.

Lúc Lâm Nguyệt tránh người cho phục vụ đưa thức ăn vào bàn, cô hơi sốc khi phát hiện một lớn một nhỏ bên kia. Phó Nam đưa  lưng với cô, Chu Lẫm cúi đầu nhìn thực đơn, bộ dáng giống như không biết cô ở trong nhà hàng này. Cảm giác lần nữa lộn xộn, Lâm Nguyệt dùng bữa không được tự nhiên.

“Ăn đi, đừng khách sáo.” Từ Lãng sảng khoái cười nói.

Lâm Nguyệt cứng nhắc tươi cười, tầm mắt không kiểm soát lại hướng về phía Chu Lẫm, hai người cứ như vậy nhìn qua nhìn lại nhưng né tránh ánh mắt đối phương, số lần nhìn càng nhiều, Từ Lãng dường như phát hiện, nghiêng người nhìn phía sau.

Chu Lẫm tựa hồ xem như không có chuyện gì, đem miếng bít tết vừa cắt đưa qua Phó Nam. Từ Lãng và Trình Cẩn Ngôn là loại đàn ông nho nhã thư sinh, so với con người rắn rỏi như Chu Lẫm hoàn toàn khác xa, mặc dù đang chăm sóc trẻ con, nhưng cả người lúc nào cũng toát ra như một thanh kiếm.

Phụ nữ thường siêu lòng đối với vẻ đẹp của người qua đường, đàn ông cũng không ngoại lệ, ở trên người Chu Lẫm, Từ Lãng cảm nhận được sự lợi hại này.

Từ Lãng cũng không cần biết Chu Lẫm là loại người nào, nhưng khi anh ta nhìn thấy phản ứng kỳ lạ của Lâm Nguyệt, bữa cơm này mất vị rồi.

Sau khi bữa cơm kết thúc, Từ Lãng nhìn xuống bàn ăn, thấp giọng hỏi: “Hai người quen nhau?”

Lâm Nguyệt lúc này mới ý thức được việc mình bị bại lộ, xấu hổ gật đầu: “Ở cùng tiểu khu ạ.”

“Anh không nói đến vấn đề này, nhưng anh cảm thấy tựa hồ là em thích anh ta.”

Lâm Nguyệt ngừng động tác, chậm rãi ngẩng đầu.

Đôi mắt của cô rất đẹp, con ngươi màu đen thuần khiết tựa hồ dập dờn sáng trong như một ánh trăng. Từ Lãng thật sự rất hài lòng với cô gái này, nhưng anh ta không muốn tiến thêm một bước với người không hiểu anh ta, công việc của anh ta luôn luôn bận rộn, không đủ năng lực chơi trò đuổi tình bắt bóng. Nếu trái tim của Lâm Nguyệt không hề có anh ta, nếu đối thủ kém cỏi hơn anh ta một chút, có lẽ anh ta sẽ nguyện ý chiến đấu, nhưng sau khi nhìn thấy người kia theo Lâm Nguyệt đến tận đây, và nhìn Lâm Nguyệt xấu hổ từ nãy giờ, anh ta có thể tưởng tượng ra mọi thứ.

Quan trọng nhất là, thái độ của Lâm Nguyệt.

Anh ta vẫn ôm một tia hy vọng, tìm tòi nghiên cứu vẻ mặt của Lâm Nguyệt.

Lâm Nguyệt bị đánh bại trận, thu hồi tầm mắt, cô thích Chu Lẫm sao? Cô cũng không biết, cô chỉ biết là việc Chu Lẫm xuất hiện ở đây khiến cho cô vô pháp tập trung ăn cơm với Từ Lãng. Rõ ràng là đi cùng với Từ Lãng nhưng ánh mắt cô cứ tập trung vào người đàn ông khác, Lâm Nguyệt áy náy, nói khẽ: “Em xin lỗi.” Cô cảm thấy mình không đủ chân thành rồi.

Từ Lãng không giận, chỉ tiếc nuối: “Không sao, anh đoán là chị Vương ép em hẹn anh, chị ấy là người nhiệt tình, người bình thường khó mà cự tuyệt.”

Lâm Nguyệt bật cười, bầu không khí lo lắng lập tức trở nên bình thường rồi.

Từ Lãng nhìn Lâm Nguyệt, uống một ngụm rượu, nói tiếp: “Nếu có thể quen được với em anh cũng rất vui, chuyện này anh sẽ nói khéo với chị Vương, vì vậy em không cần phải xấu hổ. Nhưng mà anh vẫn lưu giữ số điện thoại của em, nếu một ngày nào đó em đã xác định được trái tim mình, chỉ cần nói một tiếng là em không chọn người kia, nhất tịnh anh sẽ theo đuổi em đến cùng.”

Ánh mắt, giọng điệu, cử chỉ, rõ ràng như một quý ông.

Lâm Nguyệt dao động vài giây, thật là một người chu đáo, chẳng lẽ cô muốn từ bỏ ư?

Rồi cô lại nhìn ngón tay mình, nhìn người đàn ông đối diện, trước đây không phải anh cũng không nói không rằng để hộp băng keo cá nhân xuống bàn cho cô sao.