Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 15

Ngoài trời đổ mưa, vừa vặn hôm nay trong cục không có việc, Chu Lẫm lái xe đưa Lâm Nguyệt và Phó nam đến trường.

“Chiều nay chú Chu có đón con và cô giáo Lâm không ạ?” Trước khi xuống xe, Phó Nam dựa lưng ghế hỏi.

Chu Lẫm nhìn gương chiếu hậu, đắn đo: “Để xem.”

Anh có thể tới đón bọn họ hay không, còn phải xem trong cục có vụ án gì không đã.

Phó Nam chu miệng, ngoan ngoãn xuống xe, Lâm Nguyệt bung ô che cho cậu, cách cửa sổ xe cô gật đầu với anh, sau đó nắm tay Phó Nam bước vào trường học. Hai bên vườn trường có trồng một hàng bông, cô gái mặc váy trắng che ô cho học sinh chậm rãi bước đi.

Giống như bức họa.

Chu Lẫm cầm điện thoại lên chụp, ngẫm nghĩ tương lai sẽ cho Phó Nam xem.

Lái xe rời đi.

Hôm nay Lâm Nguyệt đến sớm, nguyên một tổ toán chỉ có mình cô, mở cửa sổ, dọn dẹp bàn làm việc, múc nước tưới cây… Trình Cẩn Ngôn đẩy cửa bước vào, liếc thấy Lâm Nguyệt ngồi cạnh cây phát tài, một tay cầm cốc nước, một tay lật tới lật lui phiến lá, im lặng chuyên chú.

“Sao vậy?” Trình Cẩn Ngôn nhỏ giọng hỏi.

Cô nhìnc anh ta một cái, lo lắng nói: “Có hai chiếc lá bị vàng, em kiểm tra xem có sâu không thôi.”

Trình Cẩn Ngôn cất đồ đạc, đi lại cùng cô kiểm tra, không phát hiện sâu, hẳn là thiếu nước rồi.

“Lễ Quốc Khánh vui không?” Trình Cẩn Ngôn hỏi.

Lâm Nguyệt về nhà thăm người thân, không có gì để nói, tiếp tục tưới nước, thuận miệng hỏi: “Tổ trưởng có đi đâu chơi không?”

Trình Cẩn Ngôn cười: “Anh không.”

Trong hành lang truyền đến tiếng mọi người, Trình Cẩn Ngôn nhìn cô, sau đó xoay người trở lại bàn làm việc. Lúc mọi người tiến vào, hai người kia ai bận việc nấy.

Chị Vương đi đến trước mặt Lâm Nguyệt, hỏi: “Gần đây em có người yêu chưa?”

Lời vừa nói ra, mấy người trong văn phòng đều ngoái cổ nhìn.

Lâm Nguyệt lắc đầu, mới nghỉ bảy ngày, làm sao có thể yêu ai được chứ.

Chị Vương cười nói: “Hay quá, chị định nói với em cái này, chị có một người em họ đang làm bác sĩ, năm nay 30 tuổi, sống trong chung cư Phong Kiều, công tác bận rộn nên chưa có thời gian tìm bạn gái. Bây giờ trong nhà ủy thác cho chị tìm cho cậu ấy, không yêu cầu cao đối với nhà gái, chỉ hy vọng nhà gái là người hiền lành, đừng ghét bỏ công việc của cậu ấy là được. Chị lập tức nghĩ đến em ngay, em thấy thế nào?”

Chung cư Phong Kiều là một trong những chung cư xa hoa nổi tiếng, có thể mua nổi căn hộ ở đó quả thật là người có tiền.

Lâm Nguyệt nghe xong liền cảm nhận được mức độ chênh lệch gia thế. Cô không biết người khác nghĩ như thế nào, nhưng riêng cô không dám mạo muội thân cận, không gặp mặt đã thấy áp lực, ở chung càng sẽ câu nệ.

“Vâng, nhưng em vẫn chưa chuẩn bị yêu đương lắm ạ…” Lâm Nguyệt miễn cưỡng nói.

Chị Vương đã hạ quyết tâm mai mối, kéo ghế qua khuyên nhủ: “Yêu đương không cần phải chuẩn bị, gặp mặt thấy hợp thì yêu, Nguyệt Nguyệt à, chị thấy em rất hợp. Em họ của chị có tài có sắc, tính tình ít nói nhưng đặc biệt là người có trách nhiệm, em xem, em vừa hiền lành vừa có đạo đức, trời sinh hai đứa đã là một đôi. Ai da, để chị cho em xem hình.”

Màn hình vừa trợt, lướt vài cái đã thấy hình của anh ta.

“Oa, đẹp trai quá!” Hà Tiểu Nhã đứng sau lưng Lâm Nguyệt nói, đôi mắt phấn khích.

Tưởng Tư Di cũng đi lại nhìn, nghĩ đến gia cảnh của bác sĩ, cô ta cười cười, trong lòng hâm mộ không thôi. Đều là đồng nghiệp, chị Vương thế nào lại không nghĩ đến cô ta? Nếu có thể thành thân với bác sĩ, cô ta nguyện sẽ buông tha cho tổ trưởng Trình. Tổ trưởng Trình gia cảnh khẳng định không bằng.

Lâm Nguyệt cũng bị người trong ảnh khiến cho lung lay, Hà Tiểu Nhã nói đúng, đàn ông mặc áo blue trắng thật sự thu hút.

Chị Vương không ngừng cố gắng: “Kỳ thực cậu ấy cũng đã xem qua hình của em, ha ha, tuy rằng cậu ấy chưa nói gì nhưng chị vừa nhìn đã biết cậu ấy đặc biệt hài lòng, thế nào, nể mặt chị chứ, chị sẽ sắp xếp thời gian cho hai đứa gặp mặt? Trước tiên là qua lại với nhau, nếu thấy hợp thì cứ tiếp tục, không hợp chị cũng không miễn cưỡng.”

“Nguyệt Nguyệt đi đi, chị nghĩ em muốn cũng chưa chắc được!” Hà Tiểu Nhã cố ý nói, làm nũng trừng mắt với chị Vương. Ý bảo chị Vương giới thiệu cho Lâm Nguyệt, thật bất công với cô ta.

Tưởng Tư Di cũng khuyên Lâm Nguyệt nên đi.

Lâm Nguyệt cảm thấy xấu hổ, cũng không phải là tâm động, mà là chị Vương nhiệt tình quá, cô lại độc thân, nếu lấy cớ là “Hiện tại không muốn yêu đương” thì tựa hồ vô lý. Huống chi, cô có lý do gì không thể đi? Trong đầu đột nhiên xuất hiện một bóng hình cao lớn, nhưng người ta, người ta đối với cô căn bản không có tình ý.

Cô thất thần một lát, chị Vương bên này đã kích động: “Cứ quyết định vậy nha, chị lập tức gọi điện thoại cho cậu ấy, tối mai cậu ấy rảnh.” Chị Vương luôn thiện cảm đối với Lâm Nguyệt, hình mẫu vợ hiền lương thiện, đối với em họ của chị thật xứng đôi.

“Chị Vương, chị đừng gọi…” Lâm Nguyệt muốn ngăn cản nhưng lại bị Hà Tiểu Nhã nhỏ giọng mắng ngốc: “Một người đàn ông tốt như vậy, em còn lo lắng làm gì, dũng cảm lên…”

Lâm Nguyệt cười khổ, Hà Tiểu Nhã này thật là.

Chị Vương thuộc trường phái hành động, chưa kịp nói đã ấn định với vị bác sĩ Từ kia là ngày mai tới đón Lâm Nguyệt tan học, sau đó đi ăn cơm.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Lâm Nguyệt lờ đờ cả người, xem mắt sao? Cô vậy mà phải đi xem mắt rồi?

“Đinh” một tiếng, chị Vương gửi cho cô một tấm hình khác của bác sĩ Từ, anh ta mặc một bộ đồ đơn giản, mái tóc gọn gàng, nếu không phải là chị Vương đã giới thiệu qua, căn bản nhìn không ra anh ta là người có tiền…

Chỉ cần nhìn vào bức ảnh, cô tìm không ra anh ta có khuyết điểm gì, thật là khiến cho người ta cảm giác thoải mái.

Di động lại vang lên, Lâm Nguyệt sợ run, nghiêng đầu nhìn về phía Trình Cẩn Ngôn.

Trình Cẩn Ngôn cười gượng gạo.

Lâm Nguyệt đọc nội dung tin nhắn, Trình Cẩn Ngôn viết: “Chúc em thành công.”

Cô không biết phải trả lời anh ta thế nào.

Tan học, Lâm Nguyệt cùng Phó Nam gặp mặt, đột nhiên chị Vương xuất hiện từ phía sau, cười nhắc nhở: “Đừng quên tối mai đi xem mắt!”

Giọng chị ta hơi cao, những người bên cạnh đều có thể nghe.

Lâm Nguyệt nắm tay Phó Nam chạy mất.

“Cô ơi, cô muốn xem mắt ai vậy?” Đừng nghĩ Phó Nam chỉ mới 6 tuổi mà không hiểu chuyện, những từ này cậu đều biết hết nha.

“Không phải xem mắt, chỉ là cùng nhau ăn một bữa cơm.” Lâm Nguyệt không muốn cùng học sinh tiểu học thảo luận chuyện này, lãng sang chuyện khác: “Ngày mai con bảo chú Chu tới đón con nha.”

Phó Nam bây giờ chỉ muốn biết đối tượng hẹn hò với cô giáo Lâm là ai thôi, nhưng mà cô giáo Lâm kiên trì không nói, Phó Nam tò mò muốn chết, cố tình ngượng ngùng làm nũng cùng cô giáo Lâm. Buổi tối Chu Lẫm tăng ca, Lâm Nguyệt nấu hai chén mì sợi, ăn xong liền dạy Phó Nam làm bài tập, sau đó cô trở về phòng soạn bài.

Phó Nam ngủ không được, nằm ở trong chăn chờ chú Chu, may mắn hôm nay chú Chu về  sớm.

Mỗi đêm Chu Lẫm đều qua phòng thăm Phó Nam, hơn chín giờ tối rồi mà anh vẫn nhìn thấy Phó Nam đang ngồi trên giường, thần bí cười hề hề vẫy tay về phía anh. Chu Lẫm Thắc mắc: “Tại sao không ngủ?”

“Chú Chu, ngày mai cô giáo Lâm muốn đi xem mắt.” Phó Nam lén lút nói.

Chu Lẫm sửng sốt vài giây, sau đó nhét cậu vào chăn: “Với cháu có liên quan sao? Ngủ đi.”

Phó Nam rầu rĩ không vui: “Có liên quan chứ, cháu thích thầy giáo Trình hơn, không thích cô giáo Lâm hẹn hò với người đàn ông khác.”

Chu Lẫm: “À…”

Không tìm thấy đồng minh, Phó Nam thở dài, nghĩ nghĩ: “Cô giáo Lâm bảo chú ngày mai đón cháu.”

Chu Lẫm: “Ừ.”

Anh biết rằng sớm muộn gì cũng sẽ đến ngày này, rắc rối bây giờ là phải tìm bảo mẫu mới.

“Ngủ đi.” Chu Lẫm xoa xoa đầu Phó Nam.

Phó Nam tâm sự nặng nề nhắm mắt lại.

Chu Lẫm ngồi trên giường chờ cậu nhóc ngủ rồi mới đóng cửa tắt đèn bước ra.

Đối diện là phòng ngủ chính, anh nhìn vài lần sau đó gõ một tin: “Phó Nam vừa nói cho tôi  biết, ngày mai tôi sẽ đi đón thằng bé.”

Lâm Nguyệt biết Chu Lẫm đã về, cũng biết anh sẽ ở phòng Phó Nam một lúc, cô nhịn không được liền lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Đọc xong tin nhắn, không thể phủ nhận, cắn cắn môi: “Vâng.”

“Biết rồi, em làm việc của em, tôi đi đón Phó Nam.”

Một câu nói, mười mấy ký tự, Lâm Nguyệt nhìn thật lâu.

Cô thích kiểu đàn ông thế nào, thật sự cô cũng không rõ, chưa bao giờ yêu, cũng không hiểu yêu là mùi vị như thế nào, chỉ là trong lòng cảm thấy, thời điểm cô cần, người đó sẽ xuất hiện.

Kỳ thực, Chu Lẫm là người phù hợp, đáng tiếc, ở trong mắt của anh, cô chỉ là cô giáo của Phó Nam.

Cũng tốt, vậy thì đi xem mắt, bất thành không có tổn thất, nhiều khi còn có thể mang về nhà cho bà nội kiểm chứng, khiến bà nội vui mừng.

Sáng sớm, Lâm Nguyệt rời giường mở tủ quần áo chọn một chiếc áo đầm màu lam, tóc dài bới lên, lộ ra chiếc cổ quyến rũ, đeo bông tai, sau đó kiểm tra lại trên người.

Cô vừa mở cửa, một lớn một nhỏ đứng trong phòng khách, Chu Lẫm rất nhanh dời tầm mắt, Phó Nam vui vẻ chạy tới, hồn nhiên khen ngợi: “Cô ơi, hôm nay cô đẹp quá.”

Lâm Nguyệt đỏ mặt, có cần phải nói rõ như vậy không?

Trời mưa, Chu Lẫm lái xe đưa hai người kia đến trường. Học sinh tiểu học một đường líu ríu không ngừng, Chu Lẫm im lặng lái xe, đèn đỏ, anh liếc mắt vào gương chiếu hậu, Lâm Nguyệt nghiêng đầu nói chuyện với Phó Nam, mái tóc dài buông thả như mọi ngày không thấy nữa, chiếc cổ thon dài lộ ra, bộ dạng này càng thêm thu hút.

Xem mắt.

Chu Lẫm hừ nhẹ, mới tốt nghiệp đại học liền sốt ruột xem mắt, chẳng lẽ cô muốn lập gia đình vậy sao?

“Đối tượng xem mắt cũng là người ở đây?” Dựa lưng ghế, một tay anh cầm vô lăng, một tay mở bật lửa, tiếng lạch cạch vang lên.

Lâm Nguyệt phản ứng một lát mới hiểu được Chu Lẫm đang hỏi mình: “Vâ… Vâng.”

“Làm nghề gì?” Chu Lẫm rút ra một điếu thuốc, cầm lên một nửa, lại nhét  trở về.

“Bác sĩ khoa nhi.” Ngữ khí của anh thô ráp giống như đang thẩm vấn tội phạm, Lâm Nguyệt rủ mắt đơn giản trả lời.

“Tốt đó, bác sĩ  rất giàu.” Chu Lẫm nở nụ cười, tiếp tục lái xe.

Lâm Nguyệt mím môi, chị Vương, Hà Tiểu Nhã đều nói bác sĩ sẽ có tiền đồ, đơn thuần chỉ là nói chuyện phiếm, lời từ miệng Chu Lẫm nói ra, giống như đang có ý khác.

“Cô ơi, cô có ảnh chụp của chú ấy không?” Phó Nam đột nhiên xen mồm.

Đôi mắt của Phó Nam thật là đơn thuần, mỗi khi cô rơi vào tình trạng bế tắc sẽ cảm thấy dễ chịu khi nhìn thấy đôi mắt này, mặc kệ cảnh sát hình sự, tìm ảnh chụp trong điện thoại đưa cho cậu nhóc xem.

Phó Nam từ trước đến giờ chỉ thấy thầy giáo Trình mới thích hợp làm bạn trai của cô giáo Lâm, hiện tại nhìn thấy một gương mặt đẹp trai khác, vẫn là òa lên: “Rất đẹp trai ạ, trưởng thành con cũng muốn làm bác sĩ.”

Lâm Nguyệt cổ vũ: “Vậy thì con nên đọc nhiều sách.”

Phó Nam dùng sức gật đầu.

Chỗ tay lái truyền đến một tiếng cười lạnh: “Không phải cháu nói trưởng thành muốn làm cảnh sát sao?”

Phó Nam tự tin: “Cháu đổi ý rồi!”

Chu Lẫm quay đầu, ánh mắt lại nhìn thẳng vào di động của Lâm Nguyệt.

Tuy nhiên lúc anh vừa chuyển mắt, Lâm Nguyệt đã tắt màn hình điện thoại.

Cả một ngày nay, Lâm Nguyệt lo lắng đến buổi xem mắt.

Cả một ngày nay, Chu Lẫm đều suy nghĩ đến chuyện này.

Buổi chiều trong cục không có việc, 4 giờ rưỡi, Chu Lẫm chào đồng đội trong tổ rồi mới đi đón Phó Nam.

Chiếc xe SUV màu đen đậu ở ven đường, Chu Lẫm châm thuốc, cách cửa sổ xe đều có thể nhìn thấy rõ mọi người. Đột nhiên, có một chiếc Cayenne màu đen lùi chậm lại, vừa vặn đậu sau xe anh.

Tầm mắt anh vô ý đảo qua gương chiếu hậu.

Bước xuống xe là một người đàn ông mặc áo tây trang cao 1 mét 8, gương mặt tuấn tú vô cùng nổi bật, anh ta cầm một bó hồng trên tay, mắt nhìn vào trường học, Chu Lẫm ngoài cổ quan sát, Phó Nam đang đứng xếp hàng, Lâm Nguyệt cũng đi ra rồi.

Anh dập tàn thuốc, xuống xe.