Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 13

Ngô Đồng là một thị trấn nhỏ ở Giang Nam, có sông có núi, không khí trong lành, nhưng bởi vì đường hẹp nên giao thông không thuận tiện, miễn cưỡng thì hai chiếc xe mới có thể lọt qua. Lâm Nguyệt từ nhà ga bước ra, còn phải ngồi  ô tô hơn hai giờ đồng hồ.

Cô ngồi cạnh cửa sổ.

Lâm Nguyệt không thích về nhà, nhưng khi cô nhìn thấy những khung cảnh quen thuộc, tự nhiên cô nhớ nhà rồi. Lời của thím hai cứ văng vẳng bên tai, ở trong nhà cô yêu bà nội nhất.

“Đến Ngô Đồng rồi.” Xe ngừng, tài xế quay đầu báo trạm.

Lâm Nguyệt xách hành lý vừa định bước xuống, dưới xe có người đưa tay nói: “Chị, để em giúp chị.”

Lâm Nguyệt ngửa đầu liền nhìn thấy đứa em họ Lâm Phưởng, năm nay cậu đã mười bảy tuổi, là học sinh cấp ba, mặt mày tuấn tú nhưng tính cách hơi lạnh, đối xử với ai cũng không quá thân thiện, nhưng mỗi lần cô từ thành phố trở về, cậu đều sẽ tới đón, giúp cô xách này nọ, trên đường cũng không nói chuyện mấy.

“Không đến trường?” Lâm Nguyệt ngoài ý muốn hỏi.

Lâm Phưởng đứng ở trước cửa xe, nhìn nhìn cô, nói: “Nghỉ lễ rồi ạ.”

Lâm Nguyệt cười, sao lại quên nhỉ.

“Bà nội bệnh bao lâu rồi?”

“Chỉ mới vài ngày, ăn cơm cần phải có người đút, mẹ em hơi bận nên mới gọi chị trở về.”

Lâm Phưởng nghiêng đầu nhìn xa xa, nhếch môi. Bà nội vẫn chưa biết Lâm Nguyệt trở về, ngày hôm qua là cậu vô tình nghe mẹ nói chuyện điện thoại.

Nhà của Lâm Nguyệt nằm ở kế bên nhà cậu hai, hiện tại bà nội ở với cậu, một ngày ba bữa đều do người nhà cậu lo. Lâm Nguyệt ở ngoài cửa gọi mọi người, sau đó trực tiếp bước vào. Bà nội tuổi đã lớn, sống ở tầng trệt, Lâm Nguyệt vừa vào cửa liền nhìn thấy bà nội ngoái cổ hướng ra.

“Thím hai gọi cháu trở về?” Nhìn thấy cháu gái lớn, bà nội cũng không hạnh phúc, ngược lại quay mặt qua huyên thuyên với con dâu: “Tôi giúp cô trông nom con cái bao nhiêu năm nay, bây giờ để cô hầu hạ tôi có vài ngày cô liền ghét bỏ, đã vậy còn gọi cho cháu gái tôi đang ở xa…”

“Không phải vậy đâu ạ, là cháu muốn về mà thôi.” Lâm Nguyệt ngồi cạnh giường, cười dỗ dành, cẩn thận hỏi han bệnh tình.

Sức khỏe của bà Lâm vẫn còn rất tốt, chỉ là ngày đó nhặt đồ nên bị trật khớp, bác sĩ bảo nằm dưỡng khoảng nửa tháng. Lâm Nguyệt yên tâm rồi, cô ngồi cạnh giường nói chuyện với bà, tâm sự chuyện nhà lại tâm sự tới chuyện trường học. Cơm trưa đã được gia đình cậu hai chuẩn bị, em họ bưng tới và ăn cùng, buổi chiều bà nội đang ngủ, Lâm Nguyệt sang nhà cậu hai nhét cho thím hai 1000 đồng, xem như là tiền thuốc men.

“Nguyệt Nguyệt không cần phải lo lắng, những thứ mà thím mua cho bà nội đều là thuốc tốt.” Thím hai cầm tiền, cao giọng nói.

Lâm Nguyệt nhìn cậu em họ đang đứng bên cạnh, điều này xem như yên tâm.

Thím hai cười tủm tỉm hỏi: “Cơm tối con muốn ăn một mình hay là ăn cùng thím?”

Lâm Nguyệt chọn cách ăn một mình, sau đó bước đi.

Chạng vạng, Phó Nam gửi cho Lâm Nguyệt một tấm hình, trong hình là một cậu nhóc đang đứng trước xưởng đồ gốm, khả ái cười. Lâm Nguyệt cầm di động đưa tới trước mặt bà nội, giới thiệu đây là học sinh tiểu học ở trong lớp mình. Bà nội nhìn tấm ảnh thật lâu, cao hứng nói: “Đứa nhỏ này vừa nhìn đã thấy ngoan hiền, thật đáng yêu.”

Lâm Nguyệt cũng gật đầu công nhận, Phó Nam quả thật là một cậu nhóc ngoan.

“Sao nào, Nguyệt Nguyệt có người yêu chưa?” Bà nội nắm tay cháu gái nhỏ, chờ mong hỏi.

Mỗi lần về nhà bà nội đều hỏi chuyện này, Lâm Nguyệt bất lực: “Cháu luôn bận rộn với công việc, làm sao có thời gian mà yêu đương, hơn nữa thầy giáo ở trường học không nhiều, cũng không có cơ hội quen biết ạ.”

Bà nội không tin, cháu gái bà xinh đẹp như vậy, khẳng định không thiếu người theo đuổi.

“Chuyện của cháu ở bên ngoài bà nội không muốn quản, nhưng bà nội dặn dò cháu, nếu có người nào theo đuổi mà cảm thấy thích hợp thì cũng phải tìm hiểu một thời gian, đừng gấp gáp quá, bà nội chỉ lo cháu chịu thiệt.”

Trong lòng Lâm Nguyệt chua xót, mặt dán vào tay bà nội, nghiêm cẩn nói: “Nếu cháu mà có người yêu, cháu nhất định sẽ dẫn người đó đến đây cho bà nội kiểm chứng.” Cô hy vọng bà nội sẽ khỏe mạnh, và sống lâu trăm tuổi.

“Ừ, bà nội chờ ngày đó.” Không tận mắt thấy cháu gái được gả đi, bà đương nhiên không muốn chết rồi.

Thứ sáu, Chu Lẫm chở Phó Nam về nhà.

Lâm Nguyệt không có ở đây, buổi tối Chu Lẫm gọi đồ ăn ngoài, mưa to, đồ ăn ngoài vẫn chưa giao tới.

“Đói quá!” Phó Nam ngồi trên sofa kêu gào thảm thiết.

Chu Lẫm cũng đói, ngày mưa đặt hàng ở bên ngoài thật vất vả, Chu Lẫm tìm được một gói bánh quy, một lớn một nhỏ cầm ăn lót dạ.

“Cô ơi cô mau trở về đi, con rất nhớ cô.” Ăn hai miếng bánh bích quy, Phó Nam trừng mắt mè nheo với Chu Lẫm.

Chu Lẫm đang xem bóng đá, không quan tâm lắm.

Phó Nam chạy đến ban công, đột nhiên lo lắng: “Cô giáo Lâm có mang ô không nhỉ? Có gặp mưa không ta?”

Chu Lẫm nhét một miếng bánh bích quy vào miệng.

Phó Nam chạy về ghế ngồi, bấm một dãy số, gọi điện thoại, mắt to nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, vẫn không thấy chú Chu bật nhỏ âm lượng.

Lâm Nguyệt thu dọn hành lý, quần áo của cô không nhiều lắm, nhưng bà nội lại bảo cô mang về một ít đặc sản. Điện thoại reng, cô nghe Phó Nam nghiêm túc dặn dò, nào là nhớ mang theo ô, vân vân và vân vân: “Ừ, ở chỗ cô cũng đổ mưa, Nam Nam ăn cơm tối chưa?”

Nhắc tới vấn đề này, Phó Nam liền giận dỗi: “Chú Chu gọi đồ ăn bên ngoài, trễ 40 phút rồi vẫn chưa giao ạ.”

Lâm Nguyệt… lực bất tòng tâm.

“Khi nào thì cô mới đến nhà ga? Con đi đón cô nha.” Phó Nam rất muốn gặp cô giáo Lâm, cũng chờ mong cô giáo Lâm về sớm để có thể nấu cơm cho cậu.

Lâm Nguyệt tính tính thời gian, nói: “Hai giờ chiều, Nam Nam cứ ở nhà chờ, cô tự trở về là được.”

“Không, không, không chịu, con đi đón cô cơ!” Phó Nam kiên trì nói.

Lâm Nguyệt đau đầu, Phó Nam đến đón cô như thế nào, cậu nhóc còn muốn làm phiền Chu Lẫm sao? Ở trong điện thoại truyền ra âm thanh của trận đá bóng, Lâm Nguyệt nhỏ giọng hỏi: “Chú Chu đâu? Chú ấy có nghe Phó Nam nói gì không?”

Vừa nghĩ như vậy, chợt nghe Phó Nam hừ hừ: “Chú Chu, cô giáo Lâm tìm chú.”

Lâm Nguyệt nháy mắt đổ mồ hôi, cô không muốn tìm Chu Lẫm, chỉ là thuận miệng hỏi thôi mà, đứa nhỏ này…

“Có việc gì?”

Giọng nam trầm thấp truyền tới, Lâm Nguyệt sờ sờ trán, lúng túng nói: “Vừa nãy Phó Nam nói sẽ tới đón tôi, tôi nghĩ là không cần thiết, hai người cứ nghỉ ngơi đi ạ.”

“Lái xe 20 phút, không phiền gì cả, khi nào em mới đến trạm?”

“…”

“Hỏi cô giáo Lâm của cháu khi nào thì tới nhà ga, chú đi lấy đồ ăn ngoài.” Người giao đồ ăn gọi điện thoại đến, Chu Lẫm trả di động cho Phó Nam, cũng ngắt lời Lâm Nguyệt.

Thái độ của anh thật kiên định, cô đành phải chấp nhận vậy.

Nhưng mà giữa trưa ngày hôm sau, Phó Nam ngủ rất say, trong đầu quên tuốt chuyện cô giáo Lâm, Chu Lẫm ở cửa nhìn nhìn một lát, không đánh thức Phó Nam, anh viết một tờ ghi chú dán lên cửa, một mình đi xuống lầu, nửa giờ sau đã đến nhà ga.

Lâm Nguyệt từ bên trong bước ra, theo bản năng tìm kiếm bóng dáng một lớn một nhỏ, đi tới đi lui, hết nhìn đông nhìn tây, phía trước đột nhiên xuất hiện một người. Lâm Nguyệt ngẩng đầu, quả nhiên cô nhìn thấy gương mặt lạnh lùng quen thuộc.

“Nam Nam đâu rồi ạ?” Cô không hiểu khẩn trương, nhìn về phía sau anh.

“Đang ngủ, tôi lại không muốn đánh thức nó.” Chu Lẫm xoay người, cúi đầu cầm hành lý của cô, dẫn đường.

Lâm Nguyệt đi theo anh, bóng lưng anh thật cao lớn, trên tay xách hành lý màu hồng, thu hút không ít sự chú ý. Trên mái hiên vang lên tiếng mưa rơi lộp bộp, Lâm Nguyệt mới ý thức được việc Chu Lẫm không mang ô, hơn nữa anh vẫn bước rất nhanh, tựa hồ tính toán lên xe trong tình trạng này.

Cô nhanh chóng mở ô, không chút nghĩ ngợi liền đuổi theo anh, nỗ lực che cao ô, một nửa che bản thân, một nửa che trên đầu Chu Lẫm.

Kỳ thực, xe đậu ở ven đường, tầm hai mươi bước chân là tới, Chu Lẫm muốn gia tốc chạy, đột nhiên bên cạnh xuất hiện một cánh tay trắng nõn. Anh cúi đầu liền nhìn thấy cô cũng thấp đầu, giống như đang kiểm tra trên người xem có dính mưa hay không, mái tóc dài bị gió thổi loạn, một vài sợi tóc dán trên mặt cô, gương mặt hồng hào càng nổi bật thêm.

Sau đó, Chu Lẫm nhanh chóng chạy đến sau xe, cất kỹ hành lý rồi nhanh chóng ngồi vào chỗ tay lái, mắt nhìn ra cửa, a, cô gái ngốc kia vẫn còn đứng ngờ nghệch trong mưa.

Chu Lẫm ấn còi.

Lâm Nguyệt hoàn hồn, dẫm nước mưa chạy tới.

Chu Lẫm đẩy cửa xe giúp cô.

Lâm Nguyệt ngồi xuống, thu ô, đóng cửa, tiếng mưa rơi lộp bộp ở bên ngoài, bỗng chốc thật yên tĩnh.

“Ăn trưa chưa?” Chu Lẫm cất giọng.

Lâm Nguyệt gật đầu, kỳ thực chưa ăn, đồ ăn trên tàu không hợp khẩu vị.

“Chúng ta đến siêu thị trước, mua đồ ăn.” Chu Lẫm phát động xe.

Trên người cô không ướt nhiều, vụng trộm nhìn anh, phát hiện phía sau lưng anh đều ướt sũng, lo lắng hỏi: “Anh có cần về nhà thay quần áo trước không?”

Chu Lẫm liếc mắt nhìn, cũng không quan tâm: “Không sao, chốc nữa sẽ khô.”

Lâm Nguyệt im lặng thu hồi tầm mắt.

Qua một phút đồng hồ, cô lặng lẽ sờ sờ cánh tay, mát mẻ thật, làm sao có thể nói khô là khô, chẳng lẽ cơ thể của anh nóng lắm?

Trên đường kẹt xe, nửa giờ sau xe mới đậu ở trước cửa siêu thị.

Chu Lẫm bước ra trước, Lâm Nguyệt liếc nhìn lưng anh…

Ồ, đúng là quần áo của anh đã khô rồi!

***

Pass chương 14: không dùng vietkey, không dấu, không cách, không viết hoa.

Vụ án đầu tiên của Chu Lẫm được giải quyết ở đâu (5 ký tự)?