Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 12

Hết tháng 9 là đến ngày lễ quốc khánh, hàng năm vào ngày lễ này mọi người sẽ được nghỉ dài hạn, các bạn học sinh người người vui sướng, giống như chim con được ra khỏi lồng.

Tàu điện ngầm đông hơn so bình thường, rất nhiều người xách theo hành lý đi tới nhà ga, Lâm Nguyệt nắm tay Phó Nam đứng vào trong, mọi người chen tới chen lui, nhưng Phó Nam vẫn một lòng tán gẫu cùng cô giáo Lâm: “Nghỉ phép, cô có đi đâu du lịch không ạ?”

Lâm Nguyệt lắc đầu, ngày lễ luôn luôn rất đông, cô không muốn chen chúc cho mệt cái thân: “Còn Nam Nam thế nào, có đi đâu chơi không nè?” Chu Lẫm thường hay tăng ca, chắc anh sẽ không dẫn Phó Nam ra ngoài.

Đôi mắt trong suốt của Phó Nam lộ vẻ chờ mong, đáp: “Chú Chu nói sẽ chở con đến nhà ông nội chơi, khai giảng mới trở về. Nhà ông nội có xưởng sản xuất đồ gốm, mỗi lần con đến thăm, ông nội đều sẽ dạy con nặn đồ gốm nha, rất thú vị.”

Ông nội? Lâm Nguyệt thầm giật mình, cô còn tưởng rằng Phó Nam chỉ có ba mà không còn người thân khác, Phó Nam có ông nội, vì sao ba của Phó Nam vẫn muốn gửi cho cảnh sát hình sự?

“Nhà ông nội ở cùng thành phố với chúng ta không?”

“Không ạ, chú Chu nói lái xe hơn hai giờ lận… Cô ơi cô xem này, đây chính là ông nội.”

Lâm Nguyệt cầm di động của Phó Nam, trên ảnh chụp là hình ảnh Phó Nam đang cười rạng rỡ, ngồi bên cạnh ghế đẩu là một ông lão với mái tóc hoa râm khoảng sáu mươi tuổi. Lâm Nguyệt phóng to bức ảnh, không biết vì sao càng nhìn cô càng cảm thấy ông nội của Phó Nam và Chu Lẫm rất giống nhau.

“Ông nội không thích chú Chu, mỗi lần gặp mặt chú Chu gương mặt ông đều rất nghiêm túc, còn không cho chú Chu ở nhà cơ, chú Chu đi rồi ông nội mới tươi cười.” Phó Nam phiền não không hiểu nói.

Lâm Nguyệt hỏi: “Chú Chu chọc giận ông nội?”

Phó Nam không biết.

Lâm Nguyệt nhìn vào ảnh chụp mơ hồ đoán, Phó Nam gọi người trong ảnh là ông nội chẳng qua là tính lễ phép, ông nội này hẳn là họ Chu, là người nhà của Chu Lẫm. Tuy rằng cô rất tò mò nội tình bên trong, nhưng liên quan đến gia đình Chu Lẫm, Lâm Nguyệt lại không muốn hỏi, mấy ngày tới có người chăm sóc Phó Nam, cô an tâm rồi.

“Cô ơi, cô có điện thoại kìa.” Lâm Nguyệt để di động ở trong túi xách, Phó Nam đứng gần nhất nên cậu nghe được tiếng điện thoại rung.

Lâm Nguyệt vội vàng tìm di động, trên màn hình hiển thị hai chữ: “Thím hai”.

Cô do dự vài giây mới tiếp cuộc gọi, Phó Nam ngửa đầu chú ý tới gương mặt của cô giáo Lâm, lông mày cô giáo Lâm nhíu chặt, miệng cũng không cười.

Học sinh tiểu học nghi hoặc lén lút nghe.

Xung quanh đều là người, Lâm Nguyệt nhỏ giọng, nói: “Thím hai.”

“Sao ồn vậy hả? Ở trên tàu điện ngầm?”

“Dạ, có chuyện gì sao thím?”

“Bà nội bị đau lưng không thể đứng dậy, đi đến đâu cũng phải có người đỡ, ngày nào bà nội cũng nhắc tới cháu, sợ trì hoãn công việc của cháu nên thím không gọi. Gần tới lễ quốc khánh rồi, trở về nhà một chuyến đi. Tối hôm qua thím bảo để gọi cháu về, bà còn tức giận mắng thím, cũng đã hơn 70 tuổi rồi, không bệnh thì cũng trở nên khó chịu, nói không chừng một ngày nào đó… Nguyệt Nguyệt mau trở về vài ngày đi…”

“Vâng ạ, một lát nữa cháu sẽ mua vé tàu, giữa trưa ngày mai về nhà.”

“Được, nhớ đừng nói trước cho bà nội cháu biết, bằng không tối nay bà lại lải nhải thím…”

Thím hai cứ thao thao bất tuyệt, nói thím vừa làm dâu vừa chăm sóc cháu cố, suốt ngày không có thời gian rảnh rỗi, lăn qua lộn lại, Lâm Nguyệt nghe không biết bao nhiêu năm. Cô im lặng nghe, thấy Phó Nam mê mang mở to mắt, cô cười cười, nhẹ nhàng sờ đầu học sinh tiểu học.

Tàu điện ngầm đến trạm, cuộc gọi này mới kết thúc.

“Cô ơi, ai gọi cho cô vậy ạ?” Phó Nam nghĩ nghĩ hỏi.

Lâm Nguyệt muốn cười nhưng cười không nổi: “Bà nội của cô bị bệnh, cô phải về nhà thăm.”

Phó Nam vội vã an ủi cô giáo Lâm, giọng non nớt: “Cô nhớ cho bà nội uống thuốc đúng giờ nha!”

Lâm Nguyệt nở nụ cười tươi tắn, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Phó Nam.

Buổi tối Chu Lẫm tăng ca, hơn mười giờ vẫn chưa trở về nhà, Lâm Nguyệt mua vé tàu hỏa lúc 7 giờ sáng, cảm thấy không biết tối nay cô có gặp được Chu Lẫm không, đành nhắn tin một tin: “Cảnh sát Chu, 7 giờ sáng mai tôi phải về nhà, Nam Nam ở đây một mình, anh xem tôi có cần đổi lại thời gian không?”

Cô sợ Chu Lẫm đêm nay không về, sáng mai Phó Nam thức dậy sẽ phát hiện trong nhà không có người.

Chu Lẫm vừa bước xuống xe liền nhận được tin nhắn, anh nhìn lên trên tầng năm, gõ: “Em đi tàu hỏa hay đi ô tô?” Anh biết Lâm Nguyệt là người ở tỉnh.

Lâm Nguyệt có chút ngoài ý muốn, đáp: “Tàu hỏa ạ”.

Chu Lẫm dừng bước, vài giây sau, đẩy cửa.

Đêm khuya yên tĩnh, tiếng chuông vang lên đột ngột, Lâm Nguyệt sợ tới mức mém chút rơi di động xuống giường, hốt ha hốt hoảng cầm lên.

“Sáu giờ sáng mai tôi có việc phải đến nhà ga, mấy giờ em xuất phát? Biết đâu tiện đường.”

Lâm Nguyệt chậm rãi ngồi dậy, khéo vậy ư?

“Tầm 6 giờ rưỡi ạ.”

“Ừ, 5 giờ 40 lên xe tôi chở.”

Không lời mời, không thương lượng, trực tiếp quyết định thời gian xuất phát rồi, ngữ khí lãnh ngạnh giống như truyền đạt lại mệnh lệnh vậy.

Cúp điện thoại, Lâm Nguyệt có một loại cảm giác kỳ quái, nhưng lại không biết kỳ quái chỗ nào. Bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa, anh trở về rồi, cô ngồi trên giường, nghe anh bước tới bước lui, tựa hồ còn vào phòng của Phó Nam một lát, cuối cùng mới trở về phòng mình. Không có tiếng động truyền tới, cô kiểm tra đồng hồ báo thức, nằm xuống ngủ.

Cô đặt đồng hồ báo thức lúc 5 giờ 15.

5 giờ, Chu Lẫm đã đẩy cửa phòng Phó Nam.

Phó Nam ngủ rất say, bị người khác đánh thức liền giận dỗi xoay người, không muốn rời giường, Chu Lẫm nói nhỏ tai Phó Nam: “Cô giáo Lâm muốn đến nhà ga, cháu không đi tiễn?”

Phó Nam mơ mơ màng màng nghe nói có thể đưa tiễn cô giáo Lâm, xoa xoa mắt ngồi dậy, gật gật đầu bảo muốn đi. Chu Lẫm ôm lấy cậu nhóc đi vào toilet rửa mặt, Phó Nam mở mắt không ra, đứng trước bồn rửa mặt, Chu Lẫm quẹt kem đánh răng vào bàn chải rồi đưa qua cho cậu, Phó Nam máy móc đánh răng qua lại.

Lâm Nguyệt vệ sinh cá nhân xong liền đi ra, chợt nghe Phó Nam hỏi vấn đề bữa sáng.

“Đến nhà ga ăn.” Đây là giọng nói của Chu Lẫm.

Lâm Nguyệt quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, hơn 5 giờ sáng, trời vừa tờ mờ sáng.

“Nam Nam sao lại dậy sớm vậy?” Mở cửa phòng, Lâm Nguyệt kinh ngạc hỏi.

Phó Nam đã lấy lại tinh thần, nhếch miệng cười: “Con tiễn cô giáo Lâm!”

Lâm Nguyệt hoảng hốt nhìn về phía Chu Lẫm, hôm nay anh mặc một bộ đồ thể thao đơn giản màu xám nhạt trông rất thu hút, đôi mắt trầm tĩnh, nháy mắt như biến thành một con người khác.

Lâm Nguyệt không dám nhìn thẳng vào đôi mắt anh, trong lòng hoang mang, Chu Lẫm nói với cô là muốn đến nhà ga đón người nhưng lại kêu Phó Nam dậy sớm tiễn cô, cuối cùng câu nào là câu nói thật?

“Thu dọn xong chưa?” Chu Lẫm nhìn cô hỏi.

Lâm Nguyệt gật đầu: “Bây giờ xuất phát luôn ạ?”

“Ừ.”

Chưa đến ba phút, Lâm Nguyệt và Phó Nam đã ngồi ở sau xe, Chu Lẫm cầm hành lý của Lâm Nguyệt bỏ vào cốp xe, khởi động tay lái, cũng không nói chuyện. Phó Nam ngồi cạnh cô giáo Lâm tò mò hứng thú hỏi.

“Cô giáo Lâm không có anh chị em sao ạ?”

“Cô giống với Nam Nam đều là con một.”

Chu Lẫm chuyên tâm lái xe.

“Ba của cô làm nghề gì ạ?”

“Công nhân, xây nhà.”

“Oa, thật lợi hại nha, khi nào trưởng thành con cũng muốn được xây nhà.”

Học sinh tiểu học vô ưu vô lự, Lâm Nguyệt nắm tay Phó Nam, bất tri bất giác suy nghĩ về lúc nhỏ. Ba cô làm việc trong đội xây dựng, công việc dùng thể lực rất nhiều, cô cảm thấy ba quá vất vả, ngày nào trở về cô cũng giúp ba đấm bóp hết trơn. Ba cô là người cao to cường tráng, bộ dạng tuấn tú, là người đẹp trai nhất ở thị trấn.

Mẹ cô cũng rất xinh đẹp, hai vợ chồng đều yêu thương nhau, thỉnh thoảng cũng xảy ra tranh cãi, nhưng sau đó làm hòa rất nhanh. Năm ấy cô được bảy tuổi, ba dẫn mẹ đi mua này nọ, lúc xuất phát có hứa với cô sẽ mua cho cô một chiếc váy mới, cô ngoan ngoãn chờ ở nhà phụ giúp bà nội nhặt rau, nghĩ đến việc có thể mặc váy mới liền đặc biệt vui vẻ, từng giây từng phút trông ngóng…

Chẳng may trên đường về nhà ba mẹ cô gặp tai nạn xe cộ, kẻ gây chuyện bỏ trốn, cô khóc lóc suốt, bà nội dùng một cái váy mới dỗ cô, cô cũng không thích rồi.

Lâm Nguyệt quay đầu, giả vờ vuốt mái tóc dài đen bóng, lòng ngón tay nhẹ nhàng lau chùi khóe mắt.

Chu Lẫm nhìn nhìn, Phó Nam còn đang nói mục đích của bản thân, đúng là con nít cái gì cũng không hiểu.

“Bảy ngày, bài tập ở nhà có nhiều hay không?” Chu Lẫm đột nhiên hỏi.

Phó Nam không nói chuyện nữa, không thích nói về chủ đề bài tập, còn ghét bỏ trừng mắt với chú Chu.

Nhìn thấy biểu cảm của Phó Nam như vậy, Lâm Nguyệt nhịn không được nở nụ cười.

Con người thật sự là loài động vật kỳ quái, một giây trước còn đang thương tâm, một giây sau bởi vì một đứa nhỏ đã cười rồi.

“Nhớ lời cô dặn nha chưa.” Hồi phục lại tâm tình, Lâm Nguyệt ôm lấy Phó Nam nói, ngẫm lại một tuần không gặp cậu nhóc, cô buồn lắm.

Đến trạm đã 6 giờ sáng, nhà ga không nhiều người, Chu Lẫm kêu Lâm Nguyệt chờ anh đi mua bữa sáng, Lâm Nguyệt muốn cự tuyệt, người nọ đã đi xa mấy chục mét rồi, một đôi chân thật dài, một bước của cô bằng hai bước của anh. Mấy phút đồng hồ sau, Chu Lẫm mang hai phần ăn sáng trở về, một phần đưa cho Lâm Nguyệt, bánh bao và sữa đậu nành, đều nóng hầm hập.

Nhân viên ở nhà ga không ngừng kiểm tra vé tàu, Lâm Nguyệt không có thời gian khách sáo, nói một tiếng cám ơn liền muốn đi rồi.

Đột nhiên, Chu Lẫm gọi: “Lâm Nguyệt.”

Lâm Nguyệt không hiểu quay đầu.

Chu Lẫm ngớ ra, hỏng bét, đã quên muốn nói gì rồi.

Lâm Nguyệt còn đang đứng chờ.

Chu Lẫm tùy cơ ứng biến: “Về đến nhà thì báo cho tôi một tiếng.”

Lâm Nguyệt cười: “Vâng ạ, Nam Nam, hẹn gặp lại.” Vẫy tay với Phó Nam.

Phó Nam lưu luyến: “Cô nhớ về sớm một chút nha.”

Lâm Nguyệt gật đầu, kéo hành lý đi rồi, đứng vào xếp hàng.

Ngay khi bóng dáng của Lâm Nguyệt biến mất ở khu vực kiểm vé, Chu Lẫm cuối cùng cũng nhớ ra, kỳ thực mới vừa rồi anh muốn nói, khi nào cô trở về đây thì hãy gọi điện thoại cho anh ra đón, xem như bồi thường vụ Phó Nam làm cô khóc.

“Ba?”

Trong lòng Chu Lẫm căng thẳng, đồng thời kịp giữ chặt Phó Nam đang muốn chạy đi.

Phó Nam một mặt sốt ruột, chỉ vào một góc nhà ga, nói: “Chú Chu, dường như con vừa nhìn thấy ba ba.”

Chu Lẫm nhìn nhìn về phía bên kia, cười: “Nhìn lầm rồi, ba con đang ở Mĩ mà, cách chúng ta một Thái Bình Dương.”

Là như thế này sao?

Phó Nam vẫn như cũ nhìn chằm chằm ở phía xa xa, cậu thật sự nhìn thấy ba ở đây mà.

Cậu cố chấp lôi kéo chú Chu đi tìm, Chu Lẫm bất đắc dĩ đi theo, tìm một vòng, không tìm được gì.