Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 11

Lâm Nguyệt biết Phó Nam và Chu Lẫm hôm nay sẽ đi xem phim, nhưng không nghĩ tới lại khéo như vậy.

Cô sớm đã thương lượng cùng Phó Nam, nếu có người hỏi quan hệ của cả hai, thì nói rằng ở cùng tiểu khu, nhưng bên cạnh nhiều đồng nghiệp quá, Lâm Nguyệt vẫn hơi khẩn trương. Kỳ thực ở một thành phố xa lạ, nam nữ trọ cùng cũng không phải hiếm thấy, không thể nói, bởi vì Lâm Nguyệt muốn giấu diếm cô và Chu Lẫm ở chung.

“Đó là học sinh của em, kia là chú của cậu nhóc, bọn tôi trú cùng tiểu khu.” Lâm Nguyệt giải thích.

Hà Tiểu Nhã đã từng nhìn thấy Chu Lẫm, lúc đó Chu Lẫm mặc toàn màu đen, vừa lãnh vừa khốc, tối nay anh mặc quần cộc áo thun, mặt mày lạnh lùng tạo cho người ta cảm giác khó gần, thật sự không thể thu hút được.

Còn đối với Tưởng Tư Di, tổ trưởng Trình Cẩn Ngôn mới là khí chất nho nhã, có thể ví như một ánh mặt trời ôn hòa, dễ dàng khiến cho phụ nữ an tâm, Chu Lẫm cơ bắp rắn chắc, mặt mày lãnh khốc, lại càng tạo cảm giác xa cách.

Chỉ có Trình Cẩn Ngôn lịch sự gật đầu chào với Chu Lẫm, nhìn thấy Chu Lẫm không có ý muốn hàn huyên, Trình Cẩn Ngôn liền thu hồi tầm mắt, cười hỏi mấy người phụ nữ kia: “Tôi đi mua đồ ăn vặt, mọi người muốn ăn cái gì?”

Tưởng Tư Di lập tức tươi cười ngọt ngào: “Em muốn một phần bắp rang, cám ơn tổ trưởng.”

Hà Tiểu Nhã cũng một phần.

Lâm Nguyệt không có thói quen ăn ở rạp chiếu phim, nhẹ giọng khéo léo từ chối.

Trình Cẩn Ngôn gật đầu, đi xếp hàng.

Phó Nam ôm bịch bắp rang vui vẻ chạy tới, hỏi cô giáo Lâm ngồi ở vị trí nào, Chu Lẫm đứng phía xa xa, một tay đút túi quần, một tay nghịch di động không quan tâm đến. Lâm Nguyệt lấy vé xem phim bảo ngồi ở vị trí thứ 12, Phó Nam ngồi phía sau cô!

Phó Nam mừng rỡ chạy tới báo cho chú Chu.

Lâm Nguyệt chỉ thấy Chu Lẫm cúi đầu nghe Phó Nam nói chuyện, miễn cưỡng mỉm cười xem như đáp lại, sau đó anh nắm tay Phó Nam đi tìm vị trí.

“Người này lạnh băng thế nhỉ, đều là người quen mà lại không thèm đi qua chào hỏi.” Hà Tiểu Nhã nho nhỏ nói thầm.

Lâm Nguyệt hiểu tính Chu Lẫm, anh là loại người ngoài lạnh trong nóng, nhìn vậy chứ rất quan tâm người khác, có khi chưa kịp mở miệng, anh đã chủ động hỗ trợ rồi. Sờ sờ ngón trỏ, tâm tình Lâm Nguyệt cảm thấy thoải mái, đi xem phim gặp người quen, điều này vốn nên vui mừng.

Chu Lẫm nắm tay Phó Nam xếp hàng, Lâm Nguyệt đi theo phía sau Trình Cẩn Ngôn ngồi vào chỗ ngồi, cậu nhóc phía sau kìm lòng không đậu, hưng phấn gọi tên Lâm Nguyệt, không đợi Lâm Nguyệt đáp lại, Chu Lẫm trầm thấp giáo dục cậu nhóc: “Rạp chiếu phim cấm ồn ào.”

Phó Nam le lưỡi, nếu không phải sợ cô giáo Lâm nghe thấy, cậu khẳng định sẽ phản bác chú Chu, rõ ràng phim chưa chiếu mà, rất nhiều người đang nói chuyện đó thôi.

Lâm Nguyệt nở nụ cười, xoay người ngồi xuống.

Chu Lẫm liếc mắt nhìn thầy giáo Trình ”Đẹp trai nhất” cùng cô giáo Lâm xinh như hoa đang ngồi, nghiền ngẫm sờ cằm. Tình huống này là gì? Trình Cẩn Ngôn và Lâm Nguyệt hẹn hò, những người kia đi theo làm kỳ đà cản mũi? Đang tò mò, chợt anh thấy thầy giáo Trình cầm bịch bắp rang trong tay đưa qua cho Lâm Nguyệt.

Bên tai truyền đến tiến cười trộm của Phó Nam, Chu Lẫm nâng tay lên trán, đứa nhỏ này, đừng nói là cảm thấy hứng thú với chuyện của hai người kia? Nghĩ thì nghĩ vậy, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm đằng trước.

Lâm Nguyệt khách sáo khoát tay từ chối.

Trình Cẩn Ngôn cười nói: “Em ăn một ít đi.”

Thịnh tình không thể chối từ, Lâm Nguyệt liền bóc một viên bỏ vào miệng chậm rãi ăn.

Động tác của hai người rất nhỏ, nhưng hành động của đôi nam nữ này lại giống như bồ bịch. Chu Lẫm ngại buồn nôn vì “Kịch tình” trước mắt, phim vừa chiếu anh đã nhắm mắt dưỡng thần, phim khủng long gì chứ, anh không có hứng thú, thuần túy chỉ dẫn Phó Nam tới xem.

Tưởng Tư Di cũng nhìn thấy Trình Cẩn Ngôn đưa bắp rang cho Lâm Nguyệt, cô ta cắn cắn môi, bắp rang đang nhai trong miệng bỗng nhiên không còn mùi vị rồi. Tổ trưởng và Lâm Nguyệt ngồi kề bên là chuyện trùng hợp, hoặc giả tổ trưởng có ý quan tâm? Nội tâm của Tưởng Tư Di chua sót, chịu thôi chứ sao bây giờ, ai bảo Lâm Nguyệt quá xinh đẹp. Có mặt Lâm Nguyệt ở đây, tổ trưởng nào có thèm nhìn tới cô ta?

Khi phim phát sóng, khán giả đều phải mang kính 3D vào, Chu Lẫm ở bên cạnh hảo tâm nhắc nhở Phó Nam, mắt kính màu đen sẫm, quả thực dễ ngụy trang để nằm ngủ. Phim chiếu chưa được bao lâu, một bàn tay nhỏ bé đột nhiên túm chặt cánh tay anh, Chu Lẫm buồn ngủ mở to mắt, trên màn ảnh rộng xuất hiện đến cảnh một con khủng long to lớn đang đuổi theo con người, người nọ tuyệt vọng chạy, dựa theo kịch bản, hẳn là không thoát được rồi.

Chu Lẫm nhíu mày đưa tay che mắt Phó Nam, không muốn đứa nhỏ này xem cảnh máu me, tầm mắt vừa chuyển, lại liếc về phía trước. Màn ảnh chiếu đến cảnh khủng long ăn thịt người, Lâm Nguyệt cũng nhiều lần lấy tay che mắt kính.

“Nhát gan vậy?” Trình Cẩn Ngôn nghiêng đầu chế nhạo.

Lâm Nguyệt ngượng ngùng rụt bả vai tựa vào ghế ngồi, bộ dạng thật đáng yêu.

Trình Cẩn Ngôn lại đưa bắp rang qua: “Ăn một chút đi, để dễ phân tâm.”

Lâm Nguyệt liền cầm một viên bỏ vào miệng, phía trước màn hình là phân đoạn nam diễn viên vạm vỡ ôm nữ diễn viên vào trong ngực, cánh tay kia thật thô ráp… Người nọ cũng không hề thua anh chàng nam diễn viên, bình tĩnh, lãnh khốc, nếu… nếu cô gặp chuyện như vậy, liệu anh có…

Khán giả xem phim viễn tưởng sẽ có một cảm giác nhất định thay thế, ý thức được bản thân đang miên man suy nghĩ cái gì, mà người đàn ông kia lại ngồi phía sau cô.

Chu Lẫm tiếp tục nhắm mắt.

Xem ra, Lâm Nguyệt bị rất nhiều người trong trường theo đuổi, liệu anh có nên tìm bảo mẫu khác cho Phó Nam trước khi cô yêu đương không?

Hai giờ sau, hết phim, Phó Nam lại vội vàng chạy đi tìm cô giáo Lâm, Chu Lẫm không thể không theo sát phía sau.

Lúc chuẩn bị bước ra cửa, ánh sáng ở đây rất tối, đám người chen tới chen lui, cuối cùng Lâm Nguyệt nắm tay Phó Nam đi trước, Chu Lẫm, Trình Cẩn Ngôn ở phía sau bọn họ. Ở khoảng cách này mới có thể nhìn thấy được đôi chân dài của Lâm Nguyệt thật trắng, Chu Lẫm cố gắng nhìn đám người phía trước, bỗng nhiên bên trái có người thô lỗ chen qua, Chu Lẫm không vui, theo bản năng liền bắt gặp đối phương định sờ mông Lâm Nguyệt!

Hành động nhanh hơn so với bộ não, tay trái của Chu Lẫm đè chặt vai của tên lưu manh, tay phải trực tiếp nắm lấy ngón giữa đối phương, sau đó dùng sức bẻ ngược, tên lưu manh đau đớn gào khóc. Lâm Nguyệt đứng phát hoảng, lại nghe Chu Lẫm quát lớn: “Anh dẫm lên chân của tôi, tôi chưa tìm anh tính sổ, khóc lóc cái gì?”

“Xin lỗi, xin lỗi…” Trán tên lưu manh chảy đầy mồ hôi, hắn ta liên lục nói lời xin lỗi, cũng bất chấp có phải đã bị người khác hoài nghi không.

“Lần này tao tha cho mày, còn có lần sau, gặp nhau tại nhà tù.” Chu Lẫm tiến lên một bước, dùng ngữ khí nhỏ nhất có thể nói, vừa nói tay lại tăng thêm vài phần sức lực.

Tên lưu manh khóc lóc ỉ ôi, bị Chu Lẫm ghét bỏ đẩy đi thật xa.

Lâm Nguyệt còn chưa kịp nhìn thấy tên lưu manh kia khóc, bóng dáng đã biến mất rồi.

Cô cùng Hà Tiểu Nhã và đám người kia giống nhau, đều nghi hoặc nhìn chằm chằm Chu Lẫm, Chu Lẫm kêu Phó Nam đợi một lát, anh đi vào toilet rửa tay.

“Có thế thôi mà lại đi tranh cãi với người khác.” Hà Tiểu Nhã không rõ chân tướng, cho rằng Chu Lẫm chuyện bé xé to.

Trình Cẩn Ngôn nhìn Lâm Nguyệt, cũng không nói. Loại chuyện này nếu nói ra cũng không tốt, cũng may là tên kia không đạt được mục đích… Trình Cẩn Ngôn không phải là thánh nhân, vừa phát hiện có người muốn giở trò đồi bại với Lâm Nguyệt, đã tính cho tên kia một bài học, ai ngờ Chu Lẫm phản ứng nhanh hơn, chẳng lẽ…

Trình Cẩn Ngôn mím môi.

Đại sảnh rạp chiếu phim, Chu Lẫm vẫn chưa trở lại, Phó Nam ngửa đầu nói với Lâm Nguyệt: “Cô ơi, hay là cô về chung với con nha? Chú Chu lái xe tới.”

Mọi người trú cùng một chỗ, nếu là Chu Lẫm đưa ra lời mời, Lâm Nguyệt đương nhiên đồng ý, vấn đề là, chủ xe không mời…

Phát hiện vẻ mặt nghiêm túc từ xa đi tới, Lâm Nguyệt lộ vẻ khó xử.

Trình Cẩn Ngôn hiểu lầm Lâm Nguyệt không đồng ý, đề nghị để anh ta đưa cả ba người về, Tưởng Tư Di đột nhiên cười hì hì: “Lâm Nguyệt về cùng với Phó Nam đi, đỡ cực tổ trưởng lại đưa nhiều lần.”

Lâm Nguyệt vừa nghe xong liền nhìn về phía Trình Cẩn Ngôn.

Trình Cẩn Ngôn dịu dàng nói: “Tiện đường, hay là đi cùng nhau.”

Lúc này, Chu Lẫm trực tiếp gọi Phó Nam, liếc mắt một cái cũng không thèm nhìn đến Lâm Nguyệt, Lâm Nguyệt trừ phi da mặt dày lắm mới có thể chủ động đi theo.

“Nam Nam về trước đi.” Cô cười vỗ vỗ bả vai Phó Nam.

Phó Nam tinh ranh nhìn thầy giáo Trình, chẳng những cậu nhóc không thất vọng mà còn thẹn thùng nở nụ cười, cười đến nỗi Lâm Nguyệt không hiểu chuyện gì.

Sau đó, Phó Nam vui vẻ chạy về phía Chu Lẫm.

Chỗ nhà trọ của Lâm Nguyệt gần với rạp chiếu phim, Trình Cẩn Ngôn đương nhiên đưa cô về trước.

“Cám ơn tổ trưởng.” Xuống xe, Lâm Nguyệt lại nói lời cảm tạ.

Trình Cẩn Ngôn khoát tay: “Thứ hai gặp.”

Anh ta lái xe đi rồi, ra khỏi tiểu khu, anh ta nhìn thấy một chiếc SUV màu đen chạy thoáng qua…

Phó Nam đang ngủ, Chu Lẫm cõng cậu nhóc đi lên lầu, phía trên có tiếng bước chân, Chu Lẫm cố gắng không đi nhanh, nhưng cô gái kia lại đi quá chậm, một lát sau anh đã nhìn thấy đôi chân trắng nõn kia rồi, màu trắng ám trong ngọn đèn vàng càng giống như ngọc bích.

“A, bây giờ hai người mới trở về sao?” Nhìn thấy anh, Lâm Nguyệt ngoài ý muốn hỏi, còn tưởng rằng Chu Lẫm đã về sớm rồi chứ.

Chu Lẫm ừ một tiếng, cõng Phó Nam đứng trước cửa, một tay sờ chìa khóa.

Lâm Nguyệt nhanh chóng lấy chìa khóa mở cửa giúp anh.

Tiếng động mở khóa hơi ồn, Phó Nam nửa chừng tỉnh giấc, nhìn thấy cô giáo Lâm liền cười thỏa mãn: “Cô ơi, cô và thầy giáo Trình đang quen nhau sao?”

Con nít có gì nói đó, trái lại khiến cho Lâm Nguyệt khó xử rồi, cô đứng im ở cửa.

Phó Nam buồn ngủ mắt mở không lên, cằm của cậu nhóc dựa trên vai Chu Lẫm, cười cười: “Con nhìn thấy thầy giáo Trình đưa cho cô bắp rang.”

Lâm Nguyệt cuối cùng cũng phản ứng kịp, gấp đến độ khuôn mặt đỏ bừng, muốn nhìn Chu Lẫm lại không dám, ấp úng giải thích: “Không phải, đêm nay tổ toán liên hoan, thầy giáo Trình chỉ mời cô ăn bắp rang mà thôi, không giống như Nam Nam đã nghĩ.”

Phó Nam lại thiếp đi, không nghe thấy rồi.

Chu Lẫm cõng Phó Nam trên lưng bước vào cửa, thờ ơ quay mặt, tựa hồ không có hứng thú với lời giải thích của cô.

Tâm tình Lâm Nguyệt phức tạp, đóng cửa lại.

“Phó Nam nói với tôi thầy giáo Trình rất đẹp trai, thằng bé thích em với thầy giáo Trình ở cùng.” Chu Lẫm đột nhiên xoay người, nhìn chằm chằm Lâm Nguyệt.

Lâm Nguyệt xấu hổ không biết nên phản bác thế nào, Trình Cẩn Ngôn tuy rằng đẹp trai thật, nhưng đây không phải là tiêu chuẩn quen bạn trai của cô.

Chu Lẫm hiểu rồi, mặc kệ Trình Cẩn Ngôn nghĩ như thế nào, ít nhất bây giờ cô vẫn chưa có tình ý với tên kia.

“Tôi sẽ quản giáo lại Phó Nam, không để thằng bé nói năng lung tung.”

Lần này, Chu Lẫm trực tiếp đưa Phó Nam vào phòng.