Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 10

Cô đứng ngây dại.

Anh để hộp băng keo cá nhân xuống bàn, bưng bát đũa đến phòng bếp, bật vòi nước, thuần thục rửa.

Lâm Nguyệt quay đầu nhìn bóng lưng cao lớn, dường như anh xem như không có chuyện gì, giống như đưa băng keo cá nhân cho cô chỉ là một hành động tùy ý. Cô nhìn nhìn ngón tay, miệng vết thương nho nhỏ đã bị anh chú ý tới rồi.

“Cám ơn.” Cô nhỏ giọng nói.

Chu Lẫm cúi đầu rửa bát, tựa hồ không nghe thấy.

Lâm Nguyệt mỉm cười cầm hộp băng keo cá nhân, trở về phòng. Đóng cửa, tiếng nước chảy ào ào ở phòng bếp vẫn trầm thấp truyền vào, Lâm Nguyệt ngồi vào bàn làm việc, chậm rãi xé miếng băng keo cá nhân dán vào tay.

Đôi mắt của anh ta rất độc, không có gì phải đáng ngạc nhiên khi anh ta nhận ra việc mình bị thương, đúng không?

Cảm giác được người khác quan tâm thật mới mẻ…

Sờ sờ ngón tay, Lâm Nguyệt nghiêng tai nghe ngóng tình hình bên ngoài.

Mới hơn bảy giờ tối, Chu Lẫm từ phòng bếp đi ra, giám sát Phó Nam làm bài tập. Phó Nam ngoan ngoãn ngồi học, Chu Lẫm cởi dép tựa người vào giường, một tay đặt sau đầu, một tay lật sách ngữ văn của Phó Nam.

Đọc một vài trang, Chu Lẫm chuyển hướng nhìn ra ngoài cửa sổ, trước mắt phảng phất một bóng hình gầy teo ở nhà trẻ thị xã Hạt An, bị người khác bắt nạt cũng không dám nói cho ba mẹ.

“Có ai bắt nạt cháu ở trường không?”

Phó Nam đang nghiêm túc giải bài toán, nghe chú Chu hỏi liền nâng tay lên trán suy nghĩ, lắc đầu. Tiểu Bàn ném đậu phộng vào người cậu, không đau lắm, cũng không tính là bắt nạt.

Chu Lẫm vẫy tay bảo Phó Nam đi lại, nói: “Nhớ kỹ, chú là chú của cháu, cháu nhất định không được bắt nạt người khác, cũng không để bị người khác bắt nạt mà không nói cho chú biết.”

Phó Nam biết chứ, chú Chu là cảnh sát hình sự, lợi hại nhất rồi!

“Chú Chu, cháu có một bài tập không biết làm…” Chính vì sùng bái chú Chu nên Phó Nam đã quên mất chú Chu sẽ không giải toán cho cậu.

Chu Lẫm hất cằm về phía phòng ngủ chính, thấp giọng nói: “Chú sẽ không dạy cháu, tìm cô giáo Lâm đi.”

Phó Nam liền ôm sách giáo khoa đi qua.

Lâm Nguyệt giảng hai ba câu Phó Nam đã hiểu rồi, sau đó cô đưa hộp băng keo cá nhân giao cho Phó Nam, bảo cậu nhóc chuyển lời cảm ơn đến Chu Lẫm.

Chu Lẫm cầm hộp băng keo cá nhân, tùy tay cất trong túi.

“Chú Chu, cháu nghe bạn nói ở rạp đang chiếu phim hoạt hình 3D khủng long hay lắm, cháu cũng muốn xem.” Chú Chu kỳ thực rất ít giám sát cậu làm bài tập, ở trong mắt cậu, chu Chu là kiểu người bận rộn, hôm nay cảm thấy tâm trạng của chú Chu rất tốt, cậu liền nhắc đến chuyện này.

“Phim gì?”

“Cháu cũng không rõ, chỉ biết là trong phim có khủng long.”

Chu Lẫm bỗng nhiên nhớ tới hôm nay có nghe Đường Hiên nhắc đến, anh mở di động tìm kiếm, sau đó nhìn Phó Nam nói: “Thứ bảy này nếu có thời gian sẽ dẫn cháu đi xem.”

Phó Nam vui mừng hoan hô.

Chu Lẫm nghía cánh cửa phòng ngủ chính, cuối cùng không nói gì.

Chiều thứ sáu, tổ toán họp theo định kỳ, sau đó tổ trưởng Trình Cẩn Ngôn hỏi: “Tháng này liên hoan vào ngày mai, mọi người có thời gian không?”

Mỗi tháng trường học sẽ tổ chức hoạt động liên hoan một lần.

Lâm Nguyệt không có kế hoạch, chị Vương, Hà Tiểu Nhã, Tưởng Tư Di cũng ok, Trình Cẩn Ngôn gật gật đầu, kế tiếp bảo mọi người đề xuất.

“Ăn lẩu đi, ăn xong thì đi xem phim.” Tưởng Tư Di nói.

Trình Cẩn Ngôn nhìn về phía ba người kia, Lâm Nguyệt bảo đi đâu cũng được, chị Vương bình thường thích ăn lẩu, Hà Tiểu Nhã tò mò Tưởng Tư Di sẽ chọn phim nào.

Sau khi Tưởng Tư Di báo tên phim, Hà Tiểu Nhã cũng đề nghị mọi người cùng nhau đi xem, Lâm Nguyệt và chị Vương đều đồng ý, Tưởng Tư Di cầm bút ân cần hỏi Trình Cẩn Ngôn: “Tổ trưởng muốn đi cùng không ạ?”

Trình Cẩn Ngôn cười: “Muốn tôi làm người hộ tống à?”

Tưởng Tư Di đỏ mặt, tổ trưởng ẩn dụ gì kỳ thế.

Trình Cẩn Ngôn lại nhìn về phía Lâm Nguyệt, sau đó anh ta lên mạng đặt năm vé xem phim lúc 9 giờ tối.

Buổi tối, Lâm Nguyệt nói cho Phó Nam biết ngày mai cô có kế hoạch. Phó Nam mỗi ngày đều gặp cô giáo Lâm, biết cô giáo Lâm cũng đi xem phim khủng long giống mình nên rất vui mừng, đáng tiếc cậu vẫn chưa biết chú Chu mua vé mấy giờ.

Lúc Lâm Nguyệt đi đến gần ga tàu điện ngầm, Chu Lẫm gửi tin nhắn cho cô, anh nói tạm thời anh có việc, phỏng chừng xế chiều ngày mai mới trở về, phó thác cho cô gửi Phó Nam sang bà Lý.

Lâm Nguyệt hiểu được tính chất công việc của Chu Lẫm, bận rộn là vì muốn hộ quốc an dân, chỉ là nhìn đến cái mặt thất vọng của Phó Nam, Lâm Nguyệt cũng đau lòng lắm, vì thế cô đề nghị tối nay sẽ đi cùng Phó Nam xem một bộ phim khác.

Phó Nam lắc lắc đầu, thái độ kiên định: “Không không, con muốn chờ chú Chu à.”

Lâm Nguyệt nhịn không được sờ sờ đầu cậu nhóc: “Nam Nam rất thích chú Chu phải không?” Thật là một đứa bé khó chịu, bình thường luôn cằn nhằn chú Chu, kỳ thực thích nhất rồi.

Phó Nam kiên quyết không thừa nhận, khuôn mặt lại đỏ.

Tối đó, Lâm Nguyệt nấu món cá kho tàu mà Phó Nam thích nhất, bồi thường vụ chú Chu tăng ca. Sau khi ăn xong Phó Nam làm xong bài tập liền ngủ, Lâm Nguyệt hết sức chăm chú viết tiểu thuyết, ngẫu nhiên lưu ý bên ngoài. Hơn mười giờ tối, Chu Lẫm quả nhiên vẫn chưa trở về, Lâm Nguyệt tắt đèn, khi nằm đến trên giường, không khỏi đoán, có phải anh lại đi điều tra vụ án hay không?

Giữa trưa thứ bảy, Lâm Nguyệt lại gởi Phó Nam cho bà Lý, xuất phát đi cùng Hà Tiểu Nhã, Tưởng Tư Di, cô gửi tin nhắn cho Chu Lẫm: “Chiều này tôi cùng với đồng nghiệp dạo phố, buổi tối liên hoan, anh trở về thì nhớ đón Nam Nam, nếu có việc chậm trễ, cũng nhớ báo cho tôi.”

Đại khái chỉ mới 2 phút, Chu Lẫm đã trả lời: “Được.”

Vẫn như mọi khi, nói rất ít.

Lâm Nguyệt thu hồi di động, trong lòng chất chứa tâm sự, khi dạo phố mua quần áo cô cứ lấy di động ra xem, số lần rất thường xuyên, khiến cho Hà Tiểu Nhã chú ý: “Xem điện thoại hoài thế, có phải yêu đương rồi không?”

Tưởng Tư Di đang thử y phục nghe thấy câu này cũng liền lặng lẽ quan sát, Lâm Nguyệt nói dối: “Không có, em và học sinh trong lớp tán gẫu với nhau thôi ạ.”

Tưởng Tư Di tiếp tục soi gương, Hà Tiểu Nhã vỗ vỗ bả vai Lâm Nguyệt, bội phục nói: “Em cũng trách nhiệm quá rồi, ngày nghỉ còn tán gẫu cùng học trò, học trò của chị khả bướng bỉnh, bình thường toàn ước gì trốn được bọn nó.”

Hơn ba giờ chiều, cục cảnh sát, Chu Lẫm rốt cuộc cũng kết thúc công việc, bàn giao xong anh lái xe về tiểu khu đón Phó Nam. Trên đường chờ đèn đỏ, anh mở điện thoại xem xét tình hình xuất chiếu phim, bộ phim chỉ còn xuất chiếu chín giờ tối.

Chu Lẫm trực tiếp mua ba vé, học sinh tiểu học thích nhất lấy lòng cô giáo, nhất định sẽ mời cô đi cùng.

“Tiểu Chu về rồi sao, cậu cũng bận rộn thật.” Nhìn thấy Chu Lẫm, bà Lý  cười nói.

Chu Lẫm dạ một tiếng, hai tay đút túi quần, đứng trên bãi đất trống ở quảng trường của tiểu khu nhìn Phó Nam đang chơi đùa cùng bạn.

“Cậu và cô giáo Lâm sao lại thế này?” Bà Lý ngụ ý hỏi.

Chu Lẫm mờ mịt không hiểu, cái gì sao lại thế này?

Bà Lý cười tủm tỉm, nói: “Còn giả ngốc nữa chứ, trước kia tôi đưa hình giới thiệu bạn gái cho cậu, cậu đến cả ảnh chụp cũng không thèm xem, bây giờ lại trực tiếp đưa phòng cho cô giáo Lâm thuê… À, mà cô giáo Lâm cũng rất tốt, dịu dàng thanh tú, thật xứng với cậu.”

Ra là bà Lý thái hiểu lầm, Chu Lẫm cũng không chút hoang mang giải thích. Bà Lý có chút thất vọng, nhưng vẫn thiện ý nhắc nhở: “Cậu nên suy xét về cô giáo Lâm đi, con bé xinh đẹp như vậy, người theo đuổi chắc cũng không ít, hiện tại không giữ, tương lai hối hận.”

Chu Lẫm bật cười, rốt cuộc là chuyện gì thế?

“Chú Chu, cuối cùng chú cũng trở về?” Phó Nam mồ hôi đầy đầu chạy tới, lại bắt đầu ghét bỏ chú Chu rồi.

“Nói, tối nay muốn ăn cái gì, ngoại trừ bắt chú nấu ăn, hôm nay cháu thích đi ăn ở nhà hàng nào cũng được.” Chu Lẫm một tay bế Phó Nam lên cổ, nhanh đi về.

“Ai da, cô giáo Lâm đi ăn liên hoan rồi, cháu đành ngoan ngoãn chấp nhận chứ sao.” Ôm đầu chú Chu , Phó Nam dường như thở dài.

“Xú tiểu tử.” Chu Lẫm dùng sức đánh vào mông Phó Nam.

Một lớn một nhỏ cùng nhau tắm rửa, thay quần áo, bước ra cửa. Cơm nước xong xuôi, hơn bảy giờ tối, Chu Lẫm cầm điện thoại ra ngoài giả bộ vừa muốn mua vé vừa hỏi Phó Nam: “Mua mấy vé?”

“Chú một vé, cháu một vé, tổng cộng hai vé.”

Chu Lẫm nhíu mày: “Hôm nay không nhớ đến cô giáo Lâm ư?”

Phó Nam hắc hắc cười: “Cô giáo Lâm đi xem phim cùng với thầy giáo Trình rồi ạ.” Cậu nhóc biết còn vài giáo viên khác đi chung nữa, nhưng trọng điểm là chỉ nhắc đến tên hai người kia.

Chu Lẫm ngẩng đầu suy nghĩ một lát mới nhớ tới thầy giáo Trình là ai, một trong những người đẹp trai mà Phó Nam hay nhắc. Một nam một nữ hẹn nhau đi xem phim, không nói Chu Lẫm cũng hiểu được ý nghĩa.

“Còn hơn một tiếng nữa là phim sẽ chiếu, đi, chú dẫn cháu đi mua quần áo.” Người khác yêu hay không yêu cũng không quan hệ đến anh, anh đặt điện thoại di động xuống, đưa Phó Nam đến khu trung tâm thương mại.

8 giờ rưỡi tối, hai người đến rạp chiếu phim, Chu Lẫm dẫn Phó Nam mua thêm bắp rang. Người đông chật chội, Phó Nam ngoan ngoãn đi theo phía sau, mắt to nhìn đông nhìn tây, đột nhiên cặp mắt sáng ngời, vẫy vẫy tay: “Cô giáo Lâm!”

Chu Lẫm quay đầu nhìn, nhìn thấy một hàng năm người, hôm nay Lâm Nguyệt mặc một chiếc quần đùi màu trắng, chân dài miên man, so với bình thường hình tượng có vẻ năng động hơn nhiều. Hai bên phải Lâm Nguyệt là hai cô gái, Chu Lẫm không quan tâm đến những người kia, ánh mắt lập tức chuyển hướng nhìn người đàn ông đang đi bên cạnh.

Trình Cẩn Ngôn ăn mặc giản dị, dáng người cao gầy, mặt đeo kiếng, nhìn ra trông rất thư sinh, nếu đổi lại trang phục trên người, quả thực tựa như diễn viên trong phim truyền hình.

Chu Lẫm lập tức xác định, đây là người mà Phó Nam thường hay nhắc tới, đẹp trai nhất trong các thầy giáo. Lại nhìn vài lần, Chu Lẫm đột nhiên lo lắng, Phó Nam mắt kém vậy sao, chẳng lẽ phải dẫn cậu nhóc đi đến bệnh viện kiểm tra mắt?