Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 1

Tháng 9, nhiệt độ trong thành phố vẫn còn khoảng 30 độ, thời tiết nóng bức vô cùng, càng chạng vạng càng nóng.

Hàn Dương đứng gần cửa kính siêu thị cầm một mặt hàng giả vờ xem giá cả, tầm mắt lại nhìn xuyên qua cửa kính kia, phía đối diện là tàu điện ngầm. Đã 5 giờ rưỡi, người anh ta thích cũng sắp đến rồi.

Trong đầu vừa nghĩ đến cô liền nhìn thấy một bóng dáng tinh tế xuất hiện, cô mặc một chiếc áo sơmi ngắn tay màu trắng, váy dài qua khỏi đầu gối, đơn giản sạch sẽ. Lâm Nguyệt cầm túi xách chờ ở lối đi bộ, đèn xanh, cô xen lẫn trong dòng người đi tới bên này, gió nhẹ thổi qua khiến cho làn váy kia tung bay phấp phới, cẳng chân trắng nõn lộ ra.

Hàn Dương nuốt một ngụm nước bọt, đẩy đẩy mắt kính, tùy tiện cầm một chai đồ uống đến quầy tính tiền.

Hàn Dương lớn lên tại đây, bà chủ trong siêu thị cũng biết anh ta, anh ta tốt nghiệp đại học tốt nhất, tuần trước đột ngột về nhà, sau đó ngày nào cũng giả vờ đến siêu thị mua này nọ, thực tế là tìm cớ để gặp mặt Lâm Nguyệt.

“Thích người ta thì cứ theo đuổi, cậu mang danh hiệu nghiên cứu sinh, diện mạo có, nhà cửa có, theo đuổi nhất định sẽ thành công.” Bà chủ vừa tính tiền vừa nhìn Hàn Dương tươi cười.

Người thành phố, lại có tiền, phụ nữ nơi khác đều ước gì được gả tới đây.

Bị nói trúng tim đen, Hàn Dương đỏ mặt tính tiền xong liền chạy đi.

Rời khỏi siêu thị, khí trời nóng bức đập vào mặt, trong lòng của Hàn Dương càng thêm nóng, tùy ý đứng ở một bên liếc thấy Lâm Nguyệt còn vài chục bước chân nữa sẽ đến chỗ mình.

Lâm Nguyệt cũng nhìn thấy Hàn Dương, anh ta chính là con của chủ nhà mà cô đang thuê trọ. Nửa tháng trước cô mới dọn qua, lần đầu tiên cô gặp anh ta ở dưới lầu, dáng người cao gầy lại có phong độ của người trí thức. Lúc Hàn Dương phát hiện ra Lâm Nguyệt chính là người thuê nhà của mình thì chủ động giúp cô mang hành lý lên, xong việc cả người anh ta nhễu nhão mồ hôi.

“Lại mua đồ trong siêu thị ạ?” Lâm Nguyệt cười hỏi.

Hàn Dương nhìn đồ uống trong tay, chột dạ gật đầu, sau đó tự nhiên cùng cô sóng vai. Anh ta nghe được mùi hương ở trên tóc cô, như là mùi của hoa hồng nhưng lại không xác định được cô đang dùng loại dầu gội gì. Tầm mắt liếc qua liền nhìn thấy cánh tay của Lâm Nguyệt vừa trắng lại vừa mềm, từ cổ tay áo đến đầu ngón tay không một vết sẹo.

“Sao em vội thế?” Cô vẫn đang ấn di động, Hàn Dương tò mò hỏi.

Lâm Nguyệt nhìn nhìn màn hình, cười: “Cũng không có gì, em cùng học sinh tán gẫu.”

Hàn Dương liếc trộm vào màn hình di động, vừa khéo người bên kia gửi tin: “Mẹ bảo con đi ăn cơm, cô giáo Lâm cũng đi ăn cơm đi nhé, ngày mai gặp ạ!” Hình avatar là một cô bé đang cài kẹp tóc bươm bướm, bộ dạng chỉ mới sáu tuổi, phía sau dòng chữ là một icon hôn gió.

Lâm Nguyệt: “Ừ, không được kiêng ăn nha chưa.”

Nữ sinh cài kẹp tóc bươm bướm: “Há há há.”

Lâm Nguyệt thu hồi di động, trên mặt vẫn tươi cười, cô là giáo viên tiểu học chuyên về môn toán.

Hàn Dương nỗ lực tìm đề tài, nói: “Xem ra quan hệ của học sinh và giáo viên ngày càng thân thiết…”

Lâm Nguyệt rất thích con nít, nhắc tới con nít liền nói không ngừng, Hàn Dương nhìn cô chăm chú… Vào đến cửa chính của tiểu khu, lại đi thêm năm sáu phút đã đến nhà. Hàn Dương trú ở tầng hai, tầng cao nhất đổi thành gian phòng cho thuê, bao gồm cả gian phòng của Lâm Nguyệt.

“Tới rồi.” Lâm Nguyệt khẽ nói.

Hàn Dương nhìn theo Lâm Nguyệt bước lên lầu, đến khi không còn nghe được tiếng bước chân nữa anh ta mới lấy chìa khóa ra mở cửa nhà.

Lúc đẩy cửa vào liền nhìn thấy bà Ngô, thần sắc khó coi cực kỳ.

Hàn Dương kinh ngạc cầm chặt đồ uống, chẳng lẽ, chẳng lẽ lại bị mẹ nhìn thấy rồi sao?

Bà Ngô không nói gì, chỉ xoay người đi vào phòng bếp.

Bả vai Hàn Dương thả lỏng, anh ta về phòng của mình, nằm ở trên giường, trong đầu đều là hình ảnh về Lâm Nguyệt.

Anh ta thích Lâm Nguyệt, muốn theo đuổi Lâm Nguyệt, ngày mai, ngày mai nhất định phải tỏ tình với cô.

Khóa học kết thúc, học sinh tiểu học chia thành nhóm vui vẻ đến căn tin ăn, Lâm Nguyệt ngồi trên bục giảng sửa lại giáo án.

“Cô ơi.”

Lâm Nguyệt ngẩng đầu nhìn thấy Phó Nam ôm sách giáo khoa đứng trước mặt mình, đôi mắt cậu nhóc mở to khẩn trương nhìn cô. Đứa bé này là người hướng nội, chủ động tìm cô khẳng định là có tâm sự, Lâm Nguyệt lập tức bước xuống bục giảng, xoay người, diu dàng hỏi: “Nam Nam sao thế?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng, chậm rãi mở sách giáo khoa lật sang vài trang, sau đó hỏi: “Cô ơi, chú thỏ này sao lại màu xám vậy?”

Trong sách có ba chú thỏ trắng chơi cùng một chú thỏ xám.

Lâm Nguyệt sửng sốt khi nghe cậu nhóc hỏi câu hỏi này, nhìn nhìn Phó Nam, cười giải thích: “Bởi vì chú thỏ xám nhỏ này có màu lông giống với mẹ của nó, thỏ xám nhỏ không có anh chị em nên mới đi tìm ba chú thỏ trắng chơi chung.”

Phó Nam đã hiểu nhưng vẫn còn hoang mang: “Con chưa nhìn thấy thỏ màu xám bao giờ.”

Lâm Nguyệt cười rồi dẫn Phó Nam ngồi vào chỗ, cô mở video clip trong di động ra cho cậu nhóc xem.

Tận mắt nhìn thấy thỏ xám, Phó Nam thích thú vô cùng.

Ba phút sau, Lâm Nguyệt nhẫn nại ngồi xem cùng cậu nhóc, đột nhiên có tiếng chuông điện thoại vang lên, là bà chủ Ngô.

Lâm Nguyệt nghi hoặc, thương lượng cùng Phó Nam: “Cô phải tiếp điện thoại, nói chuyện xong lại ngồi xem cùng con nhé?”

Phó Nam ngoan ngoãn gật đầu.

Lâm Nguyệt an vị ngồi tiếp điện thoại, giọng bà chủ Ngô vang lên đanh đá, nói là gian phòng của Lâm Nguyệt đang thuê đã có người trả giá cao hơn, yêu cầu Lâm Nguyệt trong vòng 3 ngày nữa phải chuyển đi. Tháng trước cô mới ký hợp đồng nửa năm thuê nhà, tiền đặt cọc cũng giao, thế nào bây giờ lại bị bội ước?

Lâm Nguyệt muốn phân rõ phải trái.

“Tiền đặt cọc tôi sẽ trả lại cho cô gấp đôi, cô sớm chuyển đi đi.” Thái độ của bà chủ Ngô kiên quyết vô cùng, nói xong liền trực tiếp cúp điện thoại.

Lâm Nguyệt nhìn di động, vừa phẫn nộ lại vừa mệt mỏi. Phòng trọ ở thành phố giá cả đắt đỏ, cô mới tốt nghiệp đại học, vất vả lắm mới tìm được chỗ này, không nghĩ tới vừa ổn định không lâu đã bị chủ nhà đuổi ra ngoài.

“Cô ơi, cô không có chỗ ở sao?” Bên tai truyền đến giọng nói non nớt của Phó Nam.

Lâm Nguyệt: “…”

Buổi chiều Lâm Nguyệt chỉ có một tiết, thời gian còn lại cô đều ở trong văn phòng tìm phòng trọ, vừa tan tầm cô lại bắt đầu phiền chán rồi. Ngoài cửa của trường học, Phó Nam xếp hàng chờ chú của mình tới đón, thấy cô giáo Lâm từ xa đi tới, nhìn cô giáo Lâm chào hỏi cùng với phụ huynh của bạn bè mình, cậu nhóc chỉ còn cách siết chặt nắm tay.

Các học sinh lục tục được cha mẹ hoặc bảo mẫu đến đón, cuối cùng chỉ còn lại một mình cậu.

Phó Nam ngồi ở dưới bóng cây, bĩu môi nhìn đường.

5 giờ rưỡi, 5 giờ bốn mươi, 5 giờ năm mươi lăm…

Một chiếc SUV màu đen đậu ở bên đường cái, cửa sổ xe hạ xuống, một gương mặt lạnh lùng đưa ra, người đàn ông mặc một chiếc áo sơmi, khuy áo cởi bỏ một nút, phía bên phải xương quai xanh có một vết sẹo.

“Lên xe.” Anh ta kêu Phó Nam.

Phó Nam ôm lấy túi sách tức giận nhìn sang hướng khác.

Chu Lẫm đẩy cửa bước xuống, lúc đóng cửa xe vô tình lộ ra cơ bắp rắn chắc.

“Ở cục có việc, chú tới trễ.” Đi đến trước mặt Phó Nam, Chu Lẫm xoay người, hai tay chống đầu gối giải thích.

Phó Nam quay đầu, miệng nhỏ hất cao.

Chu Lẫm: “Cho chú xin lỗi.”

Phó Nam liếc anh ta một cái, vẫn như cũ bĩu môi, sau đó bỏ lại một mình Chu Lẫm, bước lên xe, ngồi xuống ghế sau.

Chu Lẫm cong khóe môi, khởi động xe đưa cậu nhóc tới nhà hàng.

“Cháu không thích đồ ăn bên ngoài, đồ ăn bên ngoài toàn là dầu mỡ.” Ấp úng ăn được nửa bát mì sợi, Phó Nam đột nhiên buông đũa xuống kháng nghị.

Chu Lẫm im lặng uống bia.

Phó Nam quan sát anh ta.

Chu Lẫm uống một hơi xong nói: “Cháu cố chịu vài ngày nữa, đợi chú thuê một dì tới nấu cơm cho cháu.”

Phó Nam cúi đầu, cậu không thích như vậy, mặc dù cậu biết chú Chu bận bịu không rảnh tiếp cậu, cũng không thể nấu cơm.

Cơm nước xong, về nhà.

Chu Lẫm sống ở một tiểu khu cũ kỹ không có thang máy, anh và Phó Nam trèo lên năm tầng, Phó Nam đi làm bài tập, còn anh đi tắm rửa.

Trong nhà có một cậu nhóc, Chu Lẫm tắm xong liền mặc đại quần cộc đi ra, ngẩng đầu nhìn thấy Phó Nam đang ngơ ngác xem xét cái gì, Chu Lẫm đi qua nhìn, phòng không bật đèn, chỉ có một chiếc giường và một cái bàn với ghế dựa, lâu lắm rồi không có người sống ở đây, trên giường còn có vài thứ linh tinh.

Ba phòng hai sảnh, nếu Phó Nam không chuyển vào, Chu Lẫm cơ bản chỉ dùng phòng ngủ với toilet, mì ăn liền nằm cả tá trong bếp.

“Làm bài tập xong rồi?” Chu Lẫm kéo cửa ra, cúi đầu hỏi Phó Nam.

Phó Nam hỏi lại: “Chú Chu, cô giáo Lâm bị chủ nhà đuổi ra ngoài rồi, không có chỗ ở, hay là chú cho cô ấy thuê căn phòng còn trống đi?”

Chu Lẫm sửng sốt.

Phó Nam rốt cuộc cũng không giận chuyện lúc chiều nữa, ôm lấy Chu Lẫm liên tiếp khoe cô giáo Lâm là người tốt.

“Là nam hay nữ?”

“Nữ ạ, khá đẹp gái, thầy chủ nhiệm ở lớp của cháu nhìn lén cô giáo Lâm hoài à.”

Chu Lẫm: “…”

Cuối cùng là thầy chủ nhiệm lớp quan sát hay là học sinh tiểu học bây giờ đều thành tinh hết đây?

“Không được.” Mặc kệ có đẹp hay không Chu Lẫm cũng không đồng ý, có phụ nữ trong nhà, đánh rắm cũng phải nhỏ tiếng, phiền toái.

Phó Nam lại chu miệng.

Chu Lẫm sờ đầu cậu, nói: “Đi làm bài tập mau.”

“Không, cháu không đi!” Phó Nam nổi giận đùng đùng.

“Cái nào không hiểu chú sẽ dạy cho cháu.” Chu Lẫm bước vào phòng của Phó Nam, muốn dạy thêm phụ đạo cho học sinh tiểu học một khóa.

Ba phút sau, Chu Lẫm lại bị bài toán lớp 1 làm khó, bài toán không phải là khó, có điều anh không biết phải giải thích thế nào cho một học sinh tiểu học.

“Cô giáo Lâm giảng bài rất dễ hiểu.” Phó Nam không cảm giác được là do bản thân mình dốt, mà trong đầu cậu nhóc chỉ nhận định do chú Chu dạy dở.

Chu Lẫm: “…”

“Chú Chu, không biết tối nay cô giáo Lâm sẽ ở đâu nhỉ, hay là cô ấy sẽ ngủ ở ngoài đường?” Phó Nam lo lắng thật rồi.

Chu Lẫm đột nhiên kỳ quái hỏi: “Chuyện của người ta làm sao chú biết?”

Phó Nam liền đem câu chuyện của chú thỏ xám kể cho Chu Lẫm.

Chu Lẫm nhíu mày, nghe qua đúng là một người tốt.

“Này, làm gì đó?” Lúc hoàn hồn lại liền phát hiện Phó Nam bấm điện thoại, mi tâm Chu Lẫm giật giật.

“Cháu muốn hỏi cô giáo Lâm đêm nay ngủ ở đâu.” Phó Nam nghiêm túc vô cùng, nói: “Chú không cho cô ấy thuê phòng, vậy thì cháu sẽ bảo cô ấy ở chung phòng với cháu.”

Nói xong bỏ chạy qua một bên nghe điện thoại, một tiếng “cô giáo Lâm”, hai tiếng cũng “cô giáo Lâm”, ngọt ngào ngây thơ, hoàn toàn khác với cách khi cậu nói chuyện với Chu Lẫm!

Chu Lẫm trợn mắt há mồm.

Lâm Nguyệt cũng bị học sinh khiến cho hồ đồ, cái gì kêu dọn qua ở chung?

“Xin chào, tôi là… À, tôi là chú của Phó Nam, xin hỏi cô đã tìm được phòng trọ chưa?”

Chu Lẫm kịp thời đoạt lấy di động của Phó Nam, một bên tự giới thiệu, một bên dùng ánh mắt ý bảo Phó Nam câm miệng.

Giọng đàn ông trong điện thoại truyền tới không hề báo trước, Lâm Nguyệt khiếp sợ lúng túng nói: “À, vẫn đang tìm ạ… Chuyện kia, Phó Nam có lòng tôi rất cảm ơn, không ngờ lại gây thêm phiền toái cho anh rồi.”

Âm thanh của Lâm Nguyệt mềm mại như tiếng suối chảy róc rách, chỉ mới nghe thôi mà đã dễ chịu thế này, Chu Lẫm hiểu vì sao học sinh tiểu học lại thích cô rồi.

Trầm mặc vài giây, Chu Lẫm liếc mắt nhìn Phó Nam, nói: “Chỗ tôi có một căn phòng cho thuê, nếu cô giáo Lâm có hứng thú, xế chiều ngày mai gặp ở trường học.”