(Bản mới) Giấc mộng đế vương – Cuồng Thượng Gia Cuồng

Giường của đế vương sao có thể mặc ai muốn ngủ thì ngủ? Huống chi đó còn là một tên đại gian thần luôn muốn hành thích vua đoạt vị. Khó xử hơn đó chính là một hoàng tử giả, công chúa thật. Chỉ luôn mong Thái phó đại nhân ngày ngày đừng mở miệng vàng, và cũng đừng bao giờ cứ dăm ba ngày nhắc đi nhắc lại: “Hôm nay là ngày lành, hoàng đế ngài nên băng hà”

Cái việc giả hoàng đế này nàng thà vứt bỏ ngôi vị hoàng đế phiêu bạt chân trời, sống một cuộc sống tiêu dao. Cái gì? Long ỷ hắn muốn ngồi, long sàng hắn cũng muốn ngủ, mà người ngủ trên long ỷ hắn cũng không buông tha?

• Review khuongcamtu

Câu chuyện bắt đầu trong thời kì đen tối của đế quốc Đại Nguỵ, tiên hoàng hoang dâm, quyền thần tranh đấu, chính sự đổ nát, dân chúng khốn khổ nghèo túng. Một hồi đảo chính huyết tẩy hoàng cung, vị Vệ Lãnh Hầu lạnh lùng lãnh huyết tự tay chém đầu thiên tử, tắm máu đại điện. Hắn điềm nhiên chọn ra một đứa bé gầy nhỏ yếu ớt giữa đám con cháu hoàng tộc đang run rẩy quỳ gối trên mặt đất – một hoàng tử thất sủng yếu nhược lên làm tân hoàng Đại Nguỵ. Một hoàng đế bù nhìn được đặt trên long ỷ để chặn miệng đám quần thần – một kẻ đại quyền thần giết vua tiếm ngôi – hai kẻ tưởng chẳng liên quan lại xây nên một câu chuyện tình yêu ngọt ngào.

Vị thiên tử mang mối thù giết cha diệt tộc lại hết sức thức thời, ngoan ngoãn quỳ gối vuốt mông ngựa kẻ thù của mình. Hắn đã đánh động vị Thái phó lạnh lùng tàn nhẫn bằng đôi mắt trong sáng linh hoạt, gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng, giọng nói mềm mại leo lắt và bằng một chén trà mứt táo. Tiểu hoàng đế ngoạ hổ tàng long, Thái phó vì đám Phiên vương gây loạn nổi giận đùng đùng đến mức muốn giết người nhưng khi bước ra từ tẩm cung Hoàng đế thì chỉ còn vẻ thoải mái thản nhiên làm đám nô tài ngạc nhiên long tròng mắt. Từ lâu trong cung đã có lời đồn rằng vị thiên tử ngồi trên ngai cao kia là kẻ thiên tàn (bất lực), nên khi bắt gặp đứa nhỏ này nhìn mình mà đũng quần dựng lều, Vệ Lãnh Hầu liền cảm thấy mờ mịt, hắn tức giận nhưng sâu trong lòng cũng không thấy chán ghét.

Tiểu hoàng đế nhu thuận, dịu dàng, chân chó nịnh nọt khiến Vệ Lãnh Hầu ăn dưa bở tưởng người trong mộng của tên vua bù nhìn này là mình. Con người một khi đã ấn tượng với cái gì thì sẽ luôn để ý đến thứ đó, Thái phó đại nhân cũng không hề ngoại lệ, không biết từ lúc nào hắn đã chìm đắm trong giọng nói mềm mại, trong hương táo ngọt ngào, trong ánh mắt trong veo của vị thiếu niên thiên tử . . . . Hắn từng cố gắng vùng vẫy, cố gắng kiềm hãm tâm ma của bản thân . . . nhưng đều vô ích, dường như thứ gì đó đã len lỏi vào cốt tuỷ không thể xoá nhoà. Nhưng khi hắn đầu hàng, cam chịu chấp niệm trong tâm khảm thì Lân nhi trên long ỷ kia lại tạt cho hắn một gáo nước lạnh, khiến hắn chợt hiểu ra từ trước đến nay tất cả mọi chuyển đều là tự bản thân vọng tưởng. Một kẻ ngạo cốt bừng bừng như Vệ Lãnh Hầu nào đã từng chịu loại vũ nhục như thế. Lần đầu tiên trong đời động tình với nam tử, lại bị xem như ông chú già đoạn tụ…

DOWNLOAD EBOOK

prcepub