Vừa gặp đã yêu – Chương 16

Lúc Chung Tình chạy về ký túc xá là lúc Nhậm Ngôn đang uống nước, nhìn thấy mặt cô Nhậm Ngôn liền bụm miệng cười: “Để mình xem thử, miệng lạp xưởng, ôi chao, đây mới là bản chất thật sự của Dung Hủ sao…”

Chung Tình ngẩng đầu liếc nhìn Nhậm Ngôn, sau đó cô lạnh nhạt ngồi xuống, cầm ly sữa lên uống một ngụm.

Cô bình tĩnh nói: “Mình vừa ăn mỳ cay, có ý kiến gì?”

Hùng Nhạn: “…”

***

“Hóa ra là Trương Đình Như thích Đường Viễn nên mới đối địch với cậu? Nhưng không phải cô ta là hội trưởng hội hâm mộ Dung Hủ sao?” Hùng Nhạn chau mày hỏi.

Chung Tình thở dài duỗi thẳng thắt lưng: “Giờ thì mình hiểu rồi, cái hội ấy vốn dĩ chỉ là danh nghĩa.”

Nhậm Ngôn nhíu mày: “Là sao?”

Chung Tình uống một ngụm nước, nói: “Một đám nữ sinh quyền quý suốt ngày chạy theo ái mộ Dung Hủ, nhìn không xong, sờ không được, ngay cả lời tỏ tình cũng không dám nói, mình xuất hiện chỉ là động lực thúc đẩy cho cái hội đó thôi, kỳ thực trong lòng bọn họ đều hiểu, hai chữ hội viên là không cưa được anh ấy rồi.”

Hùng Nhạn nghi hoặc: “Thì rút khỏi hội là được mà.”

“Rút khỏi hội á?” Nhậm Ngôn cười nhạo: “Ai dám đắc tội với cháu gái của thầy chủ nhiệm hả?”

Hùng Nhạn không hiểu lắc đầu liên tục: “Không phải Trương Đình Như thích Đường Viễn sao?”

“Cho nên mới nói, lòng dạ đàn bà như mò kim đáy biển.” Chung Tình gật đầu tán thành: “Cô ta vừa thích Dung Hủ lại vừa thích Đường Viễn, cuối cùng không chiếm được ai.”

“Tự chuốc lấy phiền toái…” Hùng Nhạn thì thào, sau đó hỏi: “Đúng rồi, hiện tại cậu với Dung Hủ thế nào?”

Gương mặt Chung Tình đỏ bừng, nói: “À… Rất tốt.”

Nhậm Ngôn đùa cợt: “Có thể không tốt được sao? Tốt đến mức cùng nhau ăn mỳ cay đến sưng cả miệng.”

Chung Tình ngẩng đầu cười cười, không biết tại sao trong lòng cứ thấy bất an.

“Tiểu Tình, cần mình giúp đỡ thì cứ nói nhé.” Nhậm Ngôn vỗ vỗ vai cô.

“Đúng, còn mình nữa!” Hùng Nhạn vỗ ngực rất nghĩa khí.

Chung Tình nhếch miệng: “Yên tâm! Đến khi đó mình sẽ không để lãng phí tài nguyên.”

***

Hai ngày nay Dung Hủ không có ở thành phố A, Chung Tình ở ký túc xá chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới, ngoại trừ mỗi ngày bọn họ nói chuyện qua điện thoại, ngoài ra cũng không liên lạc gì. Cô cảm thấy không có gì là không ổn cả, dù sao cũng không thể dính nhau như sam, vì vậy vào thời gian rảnh là cô lên thư viện đọc sách.

“Xin chào, tôi có thể ngồi đây được không?” Một giọng nam vang lên.

Chung Tình lật một quyển sách văn học Trung Quốc đương đại, uống một ngụm sữa đậu nành, đầu cũng không nâng liền “Ừ” một tiếng.

“Xin hỏi bạn có phải là Chung Tình không?” Anh ta hỏi.

Chung Tình nhíu mày lại “Ừ” một tiếng, trên mặt có vẻ không vui vì bị làm phiền.

Nam sinh kia không ngờ cô lãnh đạm vậy, hơi xấu hổ nói: “Tôi rất thích em, chúng ta kết giao được chứ?”

Chung Tình không “Ừ” được nữa, ngẩng đầu lên liếc anh ta một cái, gương mặt ưa nhìn, dáng người cao gầy, mắt một mí, thoạt nhìn rất lịch sự, cô mỉm cười nói: “Tôi có bạn trai rồi.”

“Tôi không ngại đâu!” Anh ta kiên cường nói.

Chung Tình xoa mũi cười cười: “Không ngại cái gì? Không ngại tôi có bạn trai hay là không ngại làm người thứ ba?” Giọng cô hơi lạnh: “Tôi không quan tâm anh ngại hay không, đừng quấy rầy tôi đọc sách, bạn trai tôi rất hay ghen.”

Anh ta sửng sốt một chút, nhìn thấy bốn phía náo nhiệt thì khuôn mặt trở nên đỏ bừng: “Tôi là Từ Dục Minh!”

Chung Tình mỉm cười không quan tâm, cô xếp lại sách vở.

Từ Dục Minh vươn cánh tay ngăn cô lại: “Tôi muốn em làm bạn gái của tôi.”

Chung Tình rũ mắt cong môi nhìn thoáng qua cánh tay anh ta, tiểu tử này chắc bị ngôn tình đầu độc: “Tôi đã nói là tôi có bạn trai rồi, lúc tôi còn nói chuyện đàng hoàng thì anh mau bỏ tay xuống.”

“Có can hệ sao.” Từ Dục Minh tự mãn: “Chia tay đi, tôi sẽ đối xử tốt với em.” Anh ta vỗ ngực, khóe miệng khẽ cong.

Chung Tình lẳng lặng nhìn, nâng sách vở lên: “Nói một lần cuối, bỏ tay ra.”

Anh ta sửng sốt nhíu mày: “Con gái không được nói chuyện thô lỗ.”

Khóe miệng Chung Tình cong lên, nhìn cánh tay chướng mắt trước mặt, cô đánh vào tay anh ta, đột nhiên anh ta rên lên, ngồi xổm xuống thở hổn hển.

Anh ta kinh hoàng lui về phía sau, sau đó cô dùng sức đẩy cánh tay anh ta: “Đừng ảo tưởng nữa, đi tìm đàn ông mà đùa.” Nói xong, chậm rãi bước đi.

Từ Dục Minh trợn mắt há mồm nhìn bóng lưng cô, xoa xoa bả vai đứng lên, khóe miệng khẽ nhếch, cô gái này kiên cường hơn anh ta nghĩ…

***

Thời tiết dần dần se lạnh. Vườn hoa phía Tây của trường đại học A nở đầy phù dung trắng, gió lạnh thổi vào giống như cô gái đứng ở trong sương.

Nhậm Ngôn nằm trên cỏ, nâng tay che nắng nói: “Gió quét một phen, chỉ có hoa phù dung một mình một cõi.”

“Phải không…” Chung Tình châm chọc nói.

Cô nhìn bồn hoa, miệng lẩm bẩm: “Lý Bạch từng có câu thơ “Tích làm phù dung hoa, nay vì Đoạn Trường Thảo.” Nghe nói ở thời Viễn Cổ, phù dung độc chết Viêm đế Thần Nông(1).”

(1) Thần Nông, còn được gọi là Thần Nông thị, Liên Sơn thị, thường được biết với tên gọi Viêm Đế, là một vị thần huyền thoại của các dân tộc chịu ảnh hưởng của nền Văn minh Trung Hoa, một trong Tam Hoàng và được xem là một Anh hùng văn hóa Trung Hoa.

“Mình biết chứ.” Nhậm Ngôn ngồi dậy: “Thần Nông lấy thân mình làm thử nghiệm, ăn hoa phù dung rồi trúng độc, cho nên hoa nở rất đẹp vào mùa thu đông, ngàn vạn lần không thể dùng… Tiểu Tình, gần tới sinh nhật cậu rồi?”

Chung Tình đảo mắt hỏi: “Ý cậu là khen mình xinh đẹp sao?”

Nhậm Ngôn ôm bả vai rùng mình: “Cắt câu lấy nghĩa thật đáng sợ, Tiểu Tình, cậu không biết dạo này cậu đã trở thành đề tài nóng bỏng ở trong trường sao?”

Chung Tình nghiêng đầu nghĩ, gần đây dường như có một chuyện đáng chú ý: “Thư viện? Tin đồn lan tỏa thế nào rồi?”

“Cậu bắt cá hai tay, cậu từ chối lời tỏ tình của người khác.” Hùng Nhạn xen vào, tin này ai mà không biết chứ.

“Tỏ tình?!” Chung Tình phẫn nộ siết chặt tay: “Với ngoại hình đó đáng để mình coi trọng anh ta sao?!” Chung Tình nổi giận nói.

Hùng Nhạn vỗ vai cô trấn an: “Tiểu Tình, lời đồn lần này rất sống động nha, toàn trường đã đăng hình hai người ở trong thư viện hôm đó, chỉ sợ Dung Hủ hiểu lầm thôi.”

Chung Tình còn chưa nguôi cơn giận, hỏi: “Vì sao lại hiểu lầm chứ?”

Nhậm Ngôn nhíu mày: “Vì sao anh ấy không thể hiểu lầm?”

Chung Tình cười đắc ý: “Không đâu, mình rất tin tưởng anh ấy.”

Hùng Nhạn nhịn không được liền trợn mắt: “Không biết anh ấy có tin tưởng cậu hay không mà cậu ở đó tin tưởng anh ấy?”

“Nếu hai người đã yêu nhau mà không tin tưởng nhau thì yêu nhau làm gì?” Chung Tình mím môi cười, hai tay chống xuống cỏ.

Lúc ở bên cạnh Dung Hủ cô mới phát hiện việc xa nhau một ngày cũng rất khó khăn. Từ khoảng cách xa lạ dần dần trở nên quen thuộc và mến nhau. Tình yêu giống như rượu đỏ, phải chậm rãi lắng đọng mới tính là tinh khiết và thơm tho. Vừa mới bắt đầu quen anh cô đã rất khẩn trương rồi. Ở trước mặt anh lại luôn cố gắng thể hiện mình là người hoàn thiện. Cho đến bây giờ, mỗi lần ôm ấp hay hôn môi, tim cô đều đập loạn xạ như lúc ban đầu.

Cô nheo mắt lại mỉm cười thoả mãn: “Với những người chưa yêu như các cậu sẽ không hiểu đâu.”

Hùng Nhạn lắc đầu: “Chẹp, không thể nói lý với những người đang yêu.”

Nhậm Ngôn cười khổ: “Phải nói rằng bản thân không đủ tự tin mới không tín nhiệm đối với tình yêu.”

“Tiểu Ngôn…” Chung Tình nhíu mày hối hận, con đường tìm bạn trai của Ngôn Ngôn đúng là cực khổ, tình cảm là chuyện không thể an ủi.

“Mình không sao.” Cô ta xua tay cười cười: “Nhưng mình lại tin tưởng vào tình yêu của hai cậu, nhiều khi không ngăn được lời đồn thì cậu cũng nên lưu tâm một chút, gặp thị phi về sau chỉ có mình chịu thiệt.”

Chung Tình gật đầu, kỳ thực cô lo lắng nhất không phải điều này, mà là… Dung Hủ rất thích ghen tuông…

***

Cái gọi là giải thích chính là che dấu, che dấu chính là sự thật. Lời đồn đãi này tốt nhất là cô không muốn quan tâm, hơn nữa với tâm trạng vui vẻ của cô bây giờ, căn bản sẽ không để ý, và vì… Ngày mai Dung Hủ trở về rồi!

Chung Tình đi dọc theo vườn hoa, A… Bọn họ đã năm ngày không gặp mặt rồi, làm sao bây giờ, cứ nghĩ đến ngày mai là trong lòng cô phấn khích kinh khủng.

“Xin chào!” Một âm thanh dịu dàng vang lên ở phía sau lưng Chung Tình, cô quay người lại.

Từ Dục Minh cười tươi một cái, hàm răng trắng đều cùng với má lúm đồng tiền hiện rõ trên mặt.

“Có chuyện gì?” Chung Tình nhíu mày, khuya rồi anh ta còn kiếm cô làm gì?

Từ Dục Minh mỉm cười nói: “Đừng khẩn trương, tôi có chuyện muốn nói với em…”

“Không bằng có chuyện gì cần nói thì hãy nói với tôi trước đi?” Trong bóng đêm đột ngột vang lên một giọng nam thanh lãnh.