Vừa gặp đã yêu – Chương 14

“Ưm…”

Chung Tình trở mình, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn vào gối, thật thoải mái… Cô mỉm cười thỏa mãn. A? Giường của cô mềm mại thế này sao?

Chậm rãi mở mắt… màu xám?

Chung Tình bật dậy, đây là đâu vậy? Cô nhức đầu suy nghĩ, nhờ những tia sáng từ ngoài chiếu vào mới có thể mơ hồ nhìn rõ bố cục của căn phòng, sạch sẽ, gọn gàng.

Cô nhớ mình cùng Dung Hủ đi họp mặt bạn bè, uống chút rượu, sau đó…

“Hả!” Mặt cô đỏ bừng. Cô cúi đầu nhìn bộ quần áo thùng thình ở trên người mình, ngửi được mùi nước hoa dịu nhẹ, mùi của Dung Hủ…

Đáy lòng có chút bất an, đây là… Không phải nhà của Dung Hủ sao? Chẳng lẽ bọn họ… Không phải đã gì gì rồi chứ?

Nhưng anh đâu rồi? Cô ngẩng đầu nhìn xung quanh không một bóng người, hơn nữa trên người cũng không có cảm giác khác lạ, Chung Tình ảo não bứt tóc, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?

Quan trọng nhất là… Ai thay quần áo cho cô. Cô bước xuống giường, chậm rãi mở cửa, nhìn quanh… anh đang nằm trên sô pha. Cô rón rén lại gần, trong lòng cảm thấy tội lỗi.

Cô chiếm giường của anh… anh phải ru rú ngủ ở sô pha.

Chung Tình xoay người bỏ đi, cũng không phát hiện mí mắt của Dung Hủ giật giật, không bao lâu sau cô lấy mềm ra đắp lên người anh.

Cô ngồi xổm xuống nhìn anh, cảm giác tội lỗi lại bắt đầu dâng trào. Anh cao như vậy, ngủ trên sô pha sẽ rất khó chịu…

Nhìn xuống chút nữa… Lông mi anh thật dài, mũi cao… lại nhìn đến môi của anh… Chung Tình run lên, lắc đầu siết chặt nắm tay, Chung Tình! Mày điên thật rồi, phải biết kiềm chế bản thân chứ…

Cô bị ý nghĩ đen tối của mình làm cho hồn bay phách tán, mặt đỏ như máu: “Bay đi bay đi…” Cô nhỏ giọng nói.

“Cái gì bay đi?”

“Ham muốn, thỏa mãn…” Chung Tình ấp a ấp úng, thân thể đột nhiên cứng đờ, trời ạ, cô nói cái quái gì thế!

“Hử?” Âm thanh khàn khàn, Dung Hủ mở mắt, con ngươi sâu thẳm nhìn chằm chằm cô: “Cho nên em đến tìm anh?”

Ngọc hoàng thượng đế ơi! Vì sao ông luôn vứt bỏ lúc tôi cần ông nhất vậy?!

Chung Tình cười trừ, nói: “Tiện đường ra đây…” Nói xong xoay người định bỏ chạy.

Dung Hủ duỗi tay bắt cô vào lòng, cô té vào người anh, hai thân thể dính chặt.

Chung Tình cả kinh, lập tức giãy dụa.

“Đừng nhúc nhích!” Dung Hủ thở dốc, đè lại thân hình đang vặn vẹo kia.

Chung Tình cứng đờ, mẫn cảm phát hiện nơi nào đó ở dưới thân anh có chút biến hóa, giọng run rẩy: “Em… em nằm yên đây, anh… Anh đừng kích động.”

Dung Hủ buồn cười xoay người cô lại, vùi đầu vào cổ cô, trầm giọng: “Để anh ôm em một lát.”

Giọng nói dịu dàng kia vừa cất lên, thân thể Chung Tình trở nên ỉu xìu. Cô không có cách chống cự lại lời thỉnh cầu của anh, oán hận cắn lên vai anh một cái.

“Ưm…” Dung Hủ hít thở một hơi, rụt tay lại: “Em đùa với lửa.” Giọng anh khàn khàn, môi mỏng mút lên cổ cô.

Chung Tình lập tức run lên, vươn tay xoa nhẹ nơi bị anh hôn, thân nhiệt tụ lại trên mặt, nóng bừng.

“Ai thay quần áo cho em?” Chung Tình nhỏ giọng hỏi, không phải là người giúp việc đấy chứ, hay là chị hàng xóm…

Dung Hủ khẽ cười: “Không nhớ rõ sao?”

Cho nên mới nói… Đại thần hỏi gì cũng khiến người ta câm nín.

“Không sao đâu.” Dung Hủ mỉm cười, thanh âm dị thường ôn nhu: “Dù gì anh cũng thấy hết rồi.”

Chung Tình ngẩng đầu: “Anh, anh còn làm gì?”

“Chung Tình.” Dung Hủ thở dài: “Anh không làm gì cả, em mới là người tấn công anh.”

Chung Tình phản bác: “Nhậm Ngôn nói sau khi uống rượu em rất ngoan.”

Dung Hủ nhíu mày, hỏi câu nghi vấn trong lòng: “Em thường uống loại rượu gì?”

“Cooktail…”

Sắc mặt Dung Hủ trầm xuống, nâng tay đánh vào mông cô một phát: “Cooktail và rượu đế giống nhau sao!” Con ngươi của anh tối sầm, Nhậm Ngôn, được lắm, cô bẫy tôi một cú đau.

Chung Tình đau đớn cắn môi, ủy khuất nói: “Nhưng trong nhà hàng không có cooktail…”

“Em đến quán ăn đêm uống rượu?”

Trái tim cô đập thình thịch, biết nguy hiểm sắp diễn ra, lạnh nhạt nói: “Đi với Nhậm Ngôn, bình thường em chỉ uống có một ly.”

“Về sau cách xa Nhậm Ngôn.”

“Bọn em ở cùng phòng…”

Dung Hủ nhíu mày, lại vỗ mông cô: “Giữ khoảng cách!” Thanh âm có chút đe dọa.

Chung Tình gật đầu như giã tỏi, đáy lòng muốn chảy nước mắt. Quả nhiên tri nhân tri diện bất tri tâm, xem ra đây mới là bộ mặt thật của anh…

“Đang mắng thầm gì anh đó?” Dung Hủ nhàn nhã hỏi.

“Cầm thú…” Chung Tình nhanh chóng bụm miệng, trái tim đập loạn: “Đâu có, em chỉ muốn đi toilet!” Nói xong liền nhảy xuống, hai tay chống bàn trà, đầu ngón tay chạm trúng một vật gì đó, à, ra là ly nước.

Dung Hủ mỉm cười, đứng dậy, đáy mắt nghiêm túc: “Là ai nói không thỏa mãn, đốt nhà rồi muốn bỏ trốn?”

Cô vừa xấu hổ vừa giận dữ, không nghĩ ngợi cầm ly nước kia tạt nước vào người anh.

Lửa, tắt.

Bầu không khí trở nên yên tĩnh…

Dung Hủ đen mặt mỉm cười: “Chung, Tình.” Giọng anh rất nhẹ, dịu dàng đến ngọt ngào.

Chung Tình tin rằng, nếu trước mắt không phải là tình huống nguy cấp thì chính là một cảnh tượng quyến rũ, nhưng… Cô vừa nhấc chân lên đã bị anh kéo trở về… Thân thể bọn họ dính chặt.

Dung Hủ hung hăng hôn cô, trực tiếp cậy mở hàm răng của cô, đưa lưỡi vào quấn chặt lưỡi cô, anh không còn dịu dàng như trước, mà thay vào đó là sự cuồng dã. Chung Tình bị hôn đến đầu óc quay cuồng, cả người mềm nhũn dán sát ngực Dung Hủ, giữa lúc hoảng hốt cô còn hiếu kỳ ngửi ngửi, mùi gì vậy, rất quen thuộc. Tiếp đó, cô ngẩng đầu hôn trả lại anh, Dung Hủ như được cổ vũ, hôn càng mãnh liệt, trở mình đè cô dưới thân, càng hôn càng sâu, nụ hôn quá mức kịch liệt, trong đầu Chung Tình bất chợt nhớ ra vị này, một thứ chất lỏng chảy xuống từ mũi cô.

Chung Tình hoảng loạn đẩy người Dung Hủ, lấy tay che mũi. Anh cũng sửng sốt nhìn cô, khóe miệng cong cong… Chung Tình xấu hổ chạy ra ngoài, Dung Hủ yên lặng ngồi dậy, lấy tay che miệng cười.

Thoáng chốc Chung Tình trở về, ôm mũi xấu hổ hỏi: “Phòng tắm ở đâu?!”

Dung Hủ đưa tay chỉ chỉ, cô lại xoay người chạy.

Ánh sáng theo khe hở từ rèm cửa sổ chiếu vào, Dung Hủ cúi đầu nhìn bản thân, lại nghiêng đầu nhìn sô pha, khẽ nhíu mày.

Chung Tình tựa người vào vách tường phòng tắm, cầm khăn giấy ảo não hít hít.

Cô thề, đời này sẽ không ăn mật nữa!

***

Trên đường trở về ký túc xá, Chung Tình suy tư tìm kiếm lý do để giải thích chuyện qua đêm ở ngoài. Lúc vào phòng cô mới phát hiện mình là người đầu tiên trở về.

Giữa trưa Hùng Nhạn mới quay lại, còn Nhậm Ngôn… đến một tuần sau mới xuất hiện.

Nhậm Ngôn thay đổi rất nhiều, mỗi ngày đều cười toe toét, trong lòng Chung Tình bất an.

“Ngôn Ngôn, xảy ra chuyện gì hả?” Chung Tình hỏi.

Nhậm Ngôn sửng sốt chớp mắt, lập tức cười nói: “Nhìn mình giống có chuyện sao?”

“Giống chứ!” Chung Tình và Hùng Nhạn đồng thanh gật đầu.

Nhậm Ngôn nghĩ nghĩ, vẻ mặt bình tĩnh thở dài: “Anh ấy đi rồi…”

Chung Tình và Hùng Nhạn nhìn nhau, cả hai đều biết trong lòng Nhậm Ngôn người đàn ông đó quan trọng thế nào, Chung Tình nhíu mày: “Ngôn Ngôn, cậu mệt mỏi không?”

Nhậm Ngôn gật đầu: “Ừ.” Hốc mắt ươn ướt: “Vì sao anh ấy lại tàn nhẫn với mình như vậy, mình chưa từng có ý nghĩ lợi dụng anh ấy… Có phải mình bị coi thường rồi không?”

Chung Tình gật đầu: “Từ đầu mình đã cảm nhận được rồi.”

Hùng Nhạn đẩy cô một cái: “Tiểu Tình!”

Chung Tình nhếch miệng: “Không nhớ lời cậu đã nói với mình sao? Nhậm Ngôn, khi nào thì cậu trở nên yếu đuối như vậy, thích thì theo đuổi, không thì tránh xa. Cóc ba chân mới khó tìm, đàn ông khắp nơi đều có… Cũng không phải lần đầu bị cự tuyệt… đừng ở đây làm hành động đó khiến mình chướng mắt.”

Nhậm Ngôn rơi nước mắt ôm cổ Chung Tình, nói: “Tiểu Tình, đời này mình sẽ không rời xa cậu!”

Chung Tình run lên, xùy xùy, Nhậm Ngôn là loại người thích lôi người khác cùng nhau chết chùm.

Một lúc sau, Nhậm Ngôn ngẩng đầu, tay trái lôi kéo Chung Tình, tay phải nắm Hùng Nhạn, nín khóc cười. Hai người còn lại toàn thân run lên.

“Cái này gọi là có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia. Này, buồn bã thì phải xả stress, không bằng… Chúng ta đi nhảy Bungee(1) đi!”

(1) Nhảy Bungee: là hoạt động nhảy từ một điểm cố định trên cao xuống, phía dưới là mặt sông. Chân người nhảy được giữ bằng một sợi dây co giãn. Cảm giác chỉ kéo dài vài giây nhưng lượng hóc môn endorphin trong cơ thể tiết ra đủ mạnh để bạn có cảm giác cực kỳ phấn khích.

***

Pass chương 15: viết liền không dấu, không cách, không in hoa.

Trước đây Chung Tình có dùng một cái tên giả khi bị một bạn nam chọi quả bóng vào đầu (8 ký tự).

Nếu gõ đúng pass mà vẫn không xem được thì nhớ đăng ký tạm tài khoản rồi gõ pass vào nha.