Vừa gặp đã yêu – Chương 13

Di động trực tiếp run lên, Chung Tình trở mình ấn nút nghe.

“Chung Tình, em rất biết giày vò người khác.” Tiếng nói trầm thấp của Dung Hủ truyền đến.

Chung Tình không hiểu đỏ mặt, di động truyền đến tiếng cười, lỗ tai cô nóng bừng: “Anh ăn hiếp em!”

Cả hai im lặng, Chung Tình bụm mặt: “Anh đợi một chút, em có điện thoại.”

“So với anh quan trọng hơn?” Dung Hủ bỗng nhiên hỏi.

“Quan trọng hơn anh.” Chung Tình le lưỡi nhìn màn hình.

Dung Hủ nhíu mày, hai chân thon dài gác lên bàn trà, nghĩ lại lời nói chột dạ vừa rồi của cô liền cảm thấy cô có tiến bộ.

Trêu chọc đại thần vài câu, Chung Tình tắt máy.

Trước khi ngủ còn ngơ ngác mơ mộng, chỉ nhìn bề ngoài để phán đoán người khác quả là nông cạn!

***

Hôm nay cô cùng anh đi họp mặt bạn bè, trong lòng vô cùng khẩn trương, bạn bè anh có được xem là đại thần không? Mắt cô nhìn chằm chằm hai chân, vẻ mặt trầm tư.

Chợt anh xoa đầu cô, giọng dịu dàng: “Họ rất bình thường, đừng khẩn trương quá.”

Giọng nói của anh luôn luôn chậm rãi vững vàng, không nóng không vội, cô được trấn an, quay đầu nhìn anh đang lái xe, áo sơmi đơn giản phối với quần jeans, thoạt nhìn rất khí chất, mũi cao, môi mỏng, xương quai xanh khêu gợi… Cô ho khụ khụ, nghiêng đầu nhìn ngoài cửa xe, tâm lại bồn chồn.

Khách sạn nằm ở Phú Uyển, Chung Tình vừa xuống xe đầu đã choáng váng.

Bốn thanh niên đứng ngoài cửa thân thiết vẫy tay chào bọn họ, bên cạnh còn có hai cô gái, cả hai nhắm mắt làm ngơ.

Một người cao lớn tuấn lãng đi tới, anh ta tươi cười nhìn cô: “Hi, mỹ nữ!”

Giọng nói này… Chung Tình ngẩng đầu nhìn anh ta, hơi do dự, hỏi: “Anh Viễn?”

Nụ cười của anh ta chợt tắt, cảm giác sau lưng lành lạnh.

Dung Hủ vừa tìm chỗ đậu xe trở về, vừa vặn nghe được liền cười: “Anh Viễn?”

Đường Viễn rùng mình vội vàng khoát tay: “Chị dâu nhỏ đừng khách khí, cứ gọi tôi Đường Viễn!” Xoay người gọi mấy người phía sau: “Còn không nhanh qua đây ra mắt chị dâu nhỏ.”

“Đây là A Thành, Tiểu Mạch, A K, đều làm việc cùng.” Đường Viễn giới thiệu, tay đổ mồ hôi lạnh, cô bé này thù dai quá, lão đại chọn người thật không đơn giản.

Chung Tình mỉm cười chào hỏi, quay đầu nhìn hai cô gái còn lại: “Các cậu sao lại ở đây?”

Hùng Nhạn mỉm cười: “Mình bị Nhậm Ngôn kéo tới.”

Nhậm Ngôn: “Mình bị Đường Viễn gọi tới.”

Đường Viễn trượng nghĩa giải thích: “Chẳng qua là tôi sợ em ngồi chung với một đám con trai dễ buồn chán, nên gọi bạn em tới đây.”

Chung Tình lạnh lùng nhìn Nhậm Ngôn, thấp giọng nói: “Mọi người quen nhau bao lâu rồi?”

Nhậm Ngôn nhún vai: “Cậu đùa giỡn Dung boss bao lâu thì bọn mình quen biết bấy lâu.”

Chung Tình khẽ nheo mắt: “Cậu bán tin tức cho họ?”

Nhậm Ngôn nhìn trời: “Thời tiết hôm nay thật đẹp…”

“Nhâm, Ngôn!” Chung Tình nghiến răng, thì ra có người bán đứng cô, cô ngẩng đầu nhìn Hùng Nhạn.

Hai tay Hùng Nhạn giơ lên, thẳng thắn: “Hai ngày nay mình bề bộn nhiều việc, không biết gì đâu nha.”

Đường Viễn cười hì hì: “Chị dâu nhỏ, mọi người đang nói gì vậy.”

Nhậm Ngôn tủm tỉm cười lớn: “Tiểu Tình, mình có mang đĩa đến cho cậu.”

“Đĩa gì?” A Thành tò mò hỏi.

Nhậm Ngôn híp mắt quan sát anh ta, vừa muốn nói đã bị Chung Tình chen ngang: “Chúng ta… Vào thôi.”

Dung Hủ mỉm cười, rất tự nhiên nắm lấy tay cô: “Đi thôi.”

Lúc vào nhà hàng, Chung Tình ngồi kế Nhậm Ngôn và Hùng Nhạn.

“Chị dâu nhỏ uống rượu được không?” A K hỏi.

Đột nhiên bị hỏi nên Chung Tình không kịp phản ứng, mãi cho đến khi Dung Hủ nắm lấy tay cô, A K hỏi lại lần nữa, cô mới nghiêng đầu nhìn anh.

“Không uống được thì thôi.” Dung Hủ nhàn nhạt nói.

Nhậm Ngôn cười hì hì: “Anh không biết chứ, tửu lượng của Tiểu Tình rất cao.”

Dung Hủ híp mắt, thản nhiên “À” lên một tiếng.

Thứ cảm giác này, mặt trước mặt sau đều có kẻ địch…

Cảm thấy có gì không đúng, Đường Viễn xen vào hoà giải: “Đúng vậy, lão đại không uống rượu, thế nào lại bỏ mặc chị dâu nhỏ, chị dâu nhỏ, uống rượu hay uống bia?” Hỏi thì hỏi nhưng tay anh ta đã cầm sẵn chai bia đi đến.

“Rượu.”

Mọi người đều sửng sốt, trong lòng dâng lên một ý tưởng, chị dâu… chị thật là một nữ hán tử…

Mọi người nhìn nhau cắn răng một cái. Mất cái gì cũng không thể mất thể diện nha.

Hùng Nhạn lo lắng: “Tiểu Tình à… Uống ít thôi…”

Đường Viễn cười cười, cảm thấy cô gái này rất đáng yêu: “Yên tâm, chúng tôi sẽ không để chị dâu nhỏ uống nhiều.” Ai ngờ Hùng Nhạn nói một câu khiến cho anh ta hộc máu.

“Cậu đánh gục được bọn họ chứ?” Hùng Nhạn lo lắng nhìn.

Dung Hủ khẽ cười, nghiêng đầu nhìn Chung Tình: “Em uống được không?”

Chung Tình lắc đầu: “Em không biết, chỉ là em không thích uống bia.”

Đường Viễn cười cười, thì ra là cô gái này sĩ diện, làm sao có thể đánh gục được bốn thanh niên trai tráng như bọn họ.

Rượu qua ba tua…

A Thành đã thoáng lung lay, Đường Viễn cắn răng chống cự, sắc mặt đỏ bừng: “Chi dâu nhỏ, em nói với chị cái này… Lão đại, lão đại rất khi dễ người khác! Cái gì cũng giao cho tôi làm, còn mình thì lại ngồi rung chân… Theo đuổi bạn gái… Nào, cạn ly!” Nói xong bưng ly lên uống sạch.

Chung Tình cười cười, tùy ý nhấp một ngụm nhỏ. Cô đã uống không ít, hai má hồng hào, con ngươi cảm thấy tối tăm.

Dung Hủ nghiêng đầu nhìn cô hỏi: “Em có thể uống được bao nhiêu?”

Đầu Chung Tình lắc lư: “Không biết… Em chưa từng uống quá say.”

Dung Hủ nhướng mày, ngón tay vẽ vài vòng trong lòng bàn tay cô: “Nếu không lần sau uống với anh một chút?”

Chung Tình nghĩ nghĩ cười, mặt xấu xa kề sát mặt anh: “Anh thật là hư… muốn cùng con gái so tài? Muốn làm chuyện xấu đúng không?”

Dung Hủ kinh ngạc nâng mặt cô lên, khóe môi cong cong: “Chung Tình, anh là ai?”

Chung Tình bĩu môi, khuôn mặt hồng hào đáng yêu: “Dung Hủ, anh nghĩ rằng em say rồi hả?” Cô cười khúc khích nhích lại gần anh.

Dung Hủ thuận thế ôm cô vào lòng, thấp giọng: “Dung Hủ là ai?”

Cô tựa vào anh, nháy mắt mấy cái: “Là bạn trai em, anh không uống rượu mà say rồi sao?”

Nhậm Ngôn và Hùng Nhạn nhìn nhau, xuất hiện rồi, sau khi uống say Tiểu Tình có thói quen nói ra những lời chân thật… Hai người bọn họ cầm túi, cân nhắc có nên rút khỏi đây không?

Ý cười trên mặt Dung Hủ sâu xa: “Chung Tình, em say rồi.”

Chung Tình đẩy người anh ra, khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận: “Em không có say, anh xem.” Cô vươn một ngón tay: “Đây là số một.” Lại duỗi thêm một ngón: “Đây là số hai.” Chỉ vào ngực anh: “Anh mới say, cả nhà anh đều say!”

Dung Hủ véo chóp mũi cô, giọng trầm thấp: “Được rồi, em không có say, có điều không được lôi kéo cả nhà anh vào.”

Chung Tình hài lòng nở nụ cười, vỗ vỗ mặt anh: “Đúng rồi, không lôi cả nhà anh vào…” Dung Hủ híp mắt nhíu mày, Chung Tình sống chết nói tiếp: “Đúng rồi… anh giống như một bà mẹ già khó tính! Ha ha…”

Dung Hủ im lặng một lúc, mặc cho Chung Tình xúc phạm, dịu dàng cười…

Đường Viễn dụi mắt: “Mình say rồi sao?”

A Thành: “Mình đang nằm mơ…”

A K chỉ Dung Hủ: “Kia là ai vậy?”

Tiểu Mạch: “Dù sao cũng không phải lão đại.”

Mọi người liếc mắt, đồng thời bưng ly rượu lên: “Cạn đi!”

Dung Hủ kiên nhẫn ngồi nghe Chung Tình lãi nhãi, nhướng mày nhìn Nhậm Ngôn đang cầm di động quay phim: “Tửu lượng cô ấy rất kém?”

“Không, tốt lắm.” Nhậm Ngôn vui sướng liếc Dung Hủ một cái: “Sau khi uống rượu lá gan của Chung Tình rất lớn, đặc biệt… rất nhiệt tình.”

Dung Hủ mỉm cười: “Phải không?”

Hùng Nhạn chà xát bàn tay, tự nhiên bả vai lành lạnh.

Nhậm Ngôn tủm tỉm cười: “Bình thường trước mặt người khác Tiểu Tình rất nhút nhát, sau khi uống rượu sẽ không phân biệt ai quen ai lạ, đúng không Nhạn Nhạn?”

Hùng Nhạn run lên, liên quan gì tới cô? Đang do dự thì di động vang lên, may quá! Hùng Nhạn kích động lấy di động ra, nhìn thấy dãy số thì gương mặt cương cứng: “Hả? Tôi đang ăn cơm, cái gì? Được, được, tôi đến ngay!”

Cô ta đứng lên xin lỗi: “Ngại quá, tôi có việc gấp, mọi người ở lại vui vẻ, tôi đi trước.” Nói xong liền cúi đầu thì thầm với Nhậm Ngôn: “Tiểu Tình nhờ cậu chăm sóc, đừng đùa quá đáng, cẩn thận cái mạng.”

“Tâm tình không tốt, phát tiết một chút, yên tâm, mình có chừng mực.” Nói xong, liền cười xấu xa: “Nhạn Nhạn, chỉ mong cậu đừng như mình.”

Hùng Nhạn đẩy đẩy Nhậm Ngôn, nói: “Như nhau cả thôi” Nói xong, bĩu môi nhìn ngoài cửa…

Nhậm Ngôn nhìn theo, cúi đầu hỏi: “Nhạn Nhạn cậu uống say rồi, lẽ nào mình bị ảo giác?”

Hùng Nhạn không nói gì, vì sao cậu bị ảo giác lại đổ thừa do mình uống say?

Một người đàn ông anh tuấn chậm rãi bước vào, đôi mắt thâm thúy giống như được khảm thêm một miếng băng, giơ tay nhấc chân đều khiến cho người ta ngây ngất, anh ta nhếch môi, gật đầu chào Dung Hủ: “Làm phiền cậu rồi.”

Dung Hủ mỉm cười: “Không sao.”

Người đàn ông cũng không nói nhiều, liếc mắt một cái liền kéo Nhậm Ngôn: “Về nhà.”

“Nhà?” Nhậm Ngôn cười duyên: “Tôi có nhà sao?”

Chân mày của người nọ nhíu chặt, không khỏi ôm lấy Nhậm Ngôn: “Em uống say rồi.”

Thân thể Nhậm Ngôn cứng đờ, tùy ý để anh ta ôm, cúi đầu nức nở: “Anh khi dễ em…” Người đàn ông mím môi không nói, mãi cho đến khi tây trang phẳng phiu của anh ta bị cào nhăn nhúm, bọn họ thong thả ra ngoài.

Ở bên này, Dung Hủ cũng đứng lên, anh ôm Chung Tình rồi nói với Hùng Nhạn: “Chúng tôi đi trước.” Nhìn mọi người đang say ở phía sau: “Không cần để ý đến bọn họ.”

Hùng Nhạn há hốc mồm, người đầu tiên muốn đi là cô mà? Sao lại biến thành thế này?