Mật thiết – Chương 7

Màn đêm buông xuống.

Không ít cửa hàng đã đóng cửa, Dư Hề Hề cởi tạp dề phụ giúp Chu Dịch quét dọn vệ sinh, động tác vô cùng cẩn thận.

Cô hốt phân của mấy con cún con đổ bỏ, dáo dác nhìn xung quanh, hỏi: “Còn gì nữa không?”

Chu Dịch cười nhạo: “Cậu nghỉ ngơi đi, có thể để cho nhị tiểu thư của nhà họ Dư quét dọn là phúc phận cả đời tớ rồi, còn dám làm phiền cậu sao.”

Dư Hề Hề mỉm cười bước tới, nắn cằm Chu Dịch, động tác ngả ngớn: “Dù sao cũng ở nhà cậu ăn chùa mấy ngày nay, thế nào, chẳng lẽ những việc tớ làm không có ý nghĩa?”

Chu Dịch buồn cười, hất tay Dư Hề Hề tiến vào trong buồng thay đồ.

Cô đợi đến nhàm chán, dựa vào ghế, lấy tay trêu chọc một chú chim, chú chim tức giận không ngừng mổ vào tay cô, rất đáng yêu.

Trong phòng có tiếng truyền ra: “Đúng rồi, lát nữa chúng ta đi đâu?”

“Miu Z.”

Chu Dịch bước ra, cô ta thay một bộ đồ vô cùng đơn giản, trang điểm tùy ý. Dư Hề Hề khép hờ ánh mắt quan sát cô ta, sau đó ngoắc tay: “Chao ôi, cậu tới đây một chút.”

Chu Dịch thong thả bước tới.

Cô lấy son môi từ trong túi xách đưa qua, tay chống cằm, phần đuôi tóc phất phơ trên cánh tay trắng noãn: “Chị hai à, là đi chơi đó, trang điểm là cơ bản lễ nghi. Thử màu này xem, thích hợp với cậu.”

Chu Dịch nhíu mày kinh ngạc, nhìn kỹ mới phát hiện đây là cây son hàng hiệu vẫn chưa sử dụng.

Dư Hề Hề bỏ kẹo que vào miệng nhai nhóp nhép, nói: “Tặng cậu, xem như lộ phí thuê nhà.”

Chu Dịch cười: “ Thật không bỏ công.”

Cô cũng không đáp lời, ngậm kẹo tiếp tục trêu chọc chú chim.

Đại khái là vì sáu năm trước cô thiếu Hắc Phượng một mạng, cho nên từ đó về sau cô luôn sợ thiếu nợ người khác. Sợ nhất là, trả không nổi.

***

Sau khi dọn dẹp hết mọi thứ, Dư Hề Hề lái xe chở Chu Dịch đến thẳng Miu Z. Chiếc Ferrari vô cùng nổi bật ở trong đêm tối, mới vừa ngừng, lập tức có người ân cần chào đón.

Cô tiện tay đem chìa khóa xe ném qua cho phục vụ, cầm điện thoại nhắn một tin: Đến rồi.

Phục vụ mở cửa cho bọn họ, tiếng nhạc sàn từ bên trong truyền ra. Giữa quán bar đều là nam thanh nữ tú.

Chu Dịch ngắm nhìn xung quanh, hỏi: “Cậu nói có người bao trọn gói á?”

“Ừ.”

“Ai mà hào phóng vậy?”

Dư Hề Hề tùy tiện tìm một vị trí ngồi xuống, gọi hai ly cốc-tai, sau đó lắc đầu: “Không rõ.”

Chu Dịch mém chút sặc chết, trầm giọng: “Cũng chưa biết rõ mà lại dám đồng ý tham gia?”

Dư Hề Hề vẫn đang ngồi ăn trái cây, hỏi ngược lại: “Hả, quan trọng sao?”

“Thiếu nội tâm.”

“Hì hì.”

Bartender rất nhanh điều chế xong hai ly cốc-tai, Dư Hề Hề tiếp nhận, một ly đưa cho Chu Dịch, sau đó cô nhấp một ngụm, biểu cảm vừa lòng: “Tay nghề không tệ.”

Dứt lời, lại thấy một người đàn ông bưng ly rượu tới.

Chu Dịch thoáng nhìn, nhướng mí mắt, hỏi: “Bạn của cậu?”

“…” Dư Hề Hề quay đầu, hai người kia dung mạo anh tuấn nhưng rất lạ mặt, hẳn là đến bắt chuyện. Cô nhàn nhạt vẫy tay, hai người kia thức thời đảo mắt tìm mục tiêu khác.

Chu Dịch nhàn nhạt nói: “Mọi người đi tới quán bar, đại đa số đều có mục đích nhỉ.”

“Cũng có loại thuần túy đến để vui chơi.”

Ngón cái Dư Hề Hề nhếch lên, chỉ thẳng mặt mình: “Như là tớ nè.” Nói xong lại uống một ngụm, ngữ khí tiếc thương: “Chủ yếu là không hợp mắt.”

“Người theo đuổi cậu trước đó đâu, không phải rất tốt sao?”

Dư Hề Hề lắc đầu, đầu ngón tay chạm nhẹ lên ly thủy tinh: “Thôi đi, không phải đồ ăn của tớ. Tớ thích loại người thế nào không phải cậu không biết, đáng tiếc là, loại đàn ông đó bây giờ ít quá đi.”

Hai người bọn họ trò chuyện vài câu, Chu Dịch lại nhìn về phía sau lưng.

“Sao vậy?”

Chu Dịch nâng cằm, nói: “Lại có người muốn nhắm vào cậu.”

“…” Dư Hề Hề quay đầu, cô nhìn thấy một người đàn ông ăn mặc tây trang, quần áo hàng hiệu ước chừng lên đến 7 chữ số. Người này không phải đến tìm mục tiêu. Anh ta nhìn cô tươi cười, hạ thấp giọng: “Dư Hề Hề.”

Cô cũng cười theo, vừa xa cách lại vừa hơi kinh ngạc: “Thẩm Minh? Anh cũng ở đây?”

Dư gia và Thẩm gia về mặt sinh ý thường hay hợp tác với nhau, đương nhiên cô cũng nhận ra anh ta: Anh ta du học ở ngoại quốc, là thanh niên có thành tích cao, tuổi còn trẻ nhưng đã được lên trang bìa tạp chí tài chính.

Lúc này đổi lại là Thẩm Minh kinh ngạc: “Hôm nay anh là chủ xị, em không biết sao?”

“…” Hả.

Dư Hề Hề xấu hổ muốn chết, nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần, cười nói: “A, vừa rồi không kịp phản ứng.”

Thẩm Minh cũng không để ý, tầm mắt di chuyển về phía bên cạnh, nhíu mày lại: “Vị này là…”

“À, đây là bạn thân của em, Chu Dịch.”

Thẩm Minh là người đàn ông tao nhã, cách nói chuyện nhẹ nhàng đã qua giáo dưỡng: “Tôi họ Thẩm, xin chào, Chu tiểu thư.”

Chu Dịch nói: “Xin chào.”

Thẩm Minh hỏi tiếp: “Ở đây chỉ có hai người?”

Dư Hề Hề gật đầu không đáp.

“Thế này, qua kia cùng với bọn anh, nhiều người sẽ càng náo nhiệt.” Thẩm Minh chỉ về một cái ghế dài: “Bọn anh đang ngồi ở đằng kia.”

Cô hơi lưỡng lự, mím môi, quấy rượu, màu lam sặc sỡ trong thủy tinh quay cuồng.

Những người bạn của Thẩm Minh cô không hề quen. Nghĩ lại, đêm nay vốn là đến giải sầu, quản nhiều như vậy làm gì.

***

Thanh niên uống chút rượu thì nói chuyện phiếm, rượu quá ba tua lại có người đề nghị chơi trò chơi, vài người khác lập tức vỗ tay hưởng ứng.

Dư Hề Hề tựa người vào sofa ăn trái cây, cái gọi là “Trò chơi” cô không hứng thú, liếc mắt một vòng rượu đã hơn phân nửa, vì thế cô ngoắc tay, muốn phục vụ bưng thêm rượu tới.

Thẩm Minh đứng dậy cạn ly với cô, tiếng nhạc xung quanh lớn quá, anh ta đứng sát lại gần, âm lượng tăng cao: “Hề Hề, nghe nói tháng sau em sẽ sang Pháp du học?”

Dư Hề Hề nở một nụ cười mỉm, vừa nghe tới chuyện này sắc mặt liền thay đổi: “Anh nghe ai nói, ai nói với anh?”

“Anh nghe bố em đề cập.”

Cô xùy một cái, ngữ khí lãnh đạm: “Ông ấy đùa thôi.”

“…” Thẩm Minh xấu hổ, ly rượu dừng lại giữa không trung. Anh ta tùy tiện tìm đề tài, không nghĩ tới sẽ nghe đáp án này, thật sự thất sách.

Rất nhanh, quy tắc trò chơi đã được định ra, Dư Hề Hề nghe xong cũng không có hứng thú.

Cô không muốn tham gia nên đành nói thẳng, đứng dậy cười: “Chúng tôi muốn đi vào toilet, mọi người cứ chơi đi.” Nói xong, cùng Chu Dịch bước đi.

Đêm càng tối càng có nhiều người vào trong quán bar, Dư Hề Hề vòng qua sàn nhảy đi vào toilet, đột nhiên trên vai lành lạnh, chất lỏng của rượu đổ lên người cô.

Chu Dịch kinh ngạc một lát, sau đó vội vàng lau cho cô.

“…” Lông mày Hề Hề siết chặt, ghé mắt nhìn bên cạnh thì thấy một người ngoại quốc cao lớn đang làm đổ rượu.

Quần áo của cô chính là bị tên này làm bẩn.

Người đàn ông ngoại quốc say khướt, anh ta liếc nhìn cô, ợ hơi rượu liền chuẩn bị rời đi, không có ý muốn xin lỗi.

Dư Hề Hề vốn là người không hiền lành, cơn tức giận đột nhiên bốc lên: “Mẹ nó, không có mắt hả?”

“…” Người đàn ông ngoại quốc khẽ nhíu mày, ánh mắt cao thấp quan sát cô, nhìn thấy cô gái có phần xinh đẹp nên anh ta mới nở nụ cười, tay đưa qua muốn sờ mặt cô.

Gương mặt Dư Hề Hề không hề biểu cảm, bước sang một bước cầm chai rượu lên, lạnh lùng nói: “Tôi lặp lại lần nữa, nói xin lỗi mau.”

Người đàn ông ngoại quốc chửi thầm một câu, hừ lạnh vừa định chuẩn bị đi.

Cái từ mà anh ta vừa nói Dư Hề Hề nghe rõ ràng: Bitch.

Tình cảnh này chẳng khác gì châm dầu vào lửa, lửa cháy lan ra cánh đồng càng mạnh thêm.

Cô cười, giơ tay lên, hất mạnh chai rượu vào mặt anh ta.

“Sao lại thế này?” Thẩm Minh không rõ tình huống, anh ta đẩy đám người chen vào.

“…” Người đàn ông ngoại quốc sửng sốt một lát, lấy lại tinh thần nổi trận lôi đình: “Fuck!” Tiếp theo liền muốn vung quyền đánh vào mặt cô, người bên cạnh chỉ lo xem náo nhiệt, thấy đồng hương bị đánh mới bắt đầu khuyên can.

Dư Hề Hề cười lạnh, hung hăng ném áo khoác xuống đất: “Tâm tình khó chịu còn gặp phải cảnh này, muốn đánh nhau? Tốt!”

Chu Dịch ngăn cản: “Hề Hề, cậu bình tĩnh lại đi!”

Dư Hề Hề: “Tránh ra.”

Chu Dịch đương nhiên không thể khuyên ngăn, nói: “Cậu uống say quá rồi? Đừng quậy nữa!” Vừa nói tay vừa túm lấy người cô.

Lúc này, có đến 4, 5 người đàn ông ngoại quốc chạy lại muốn bênh vực tên kia, đám người của Thẩm Minh cũng xen vào, máu huyết sôi trào lại vừa có rượu vào, vài người chỉ thẳng mặt đối phương chửi to: “Mẹ kiếp, chỗ này là chỗ nào mà đám người ngoại quốc tụi bây dám mon men, bọn này là bạn của ai?”

Thẩm Minh quay đầu nói với phục vụ: “Gọi bảo an đuổi mấy tên này ra ngoài.”

Tuy nhiên, phục vụ vừa mới bước chân đi đã bị một tên ngoại quốc to con đánh trả, đám người xôn xao xắn tay áo lên, người thì cầm chai hùng hùng hổ hổ đồng loạt xông lên.

***

Hai giờ ba mươi phút sáng, đại sảnh đồn cảnh sát.

Một viên cảnh sát đang ngồi một bên lấy khẩu cung.

“Họ tên.”

“Dư Hề Hề.”

“Tuổi.”

“24.”

“Đêm nay đến quán bar làm gì?”

“Chơi bời.”

Người lấy khẩu cung là nữ cảnh sát, dáng người nhỏ gầy, ngũ quan thanh tú. Cô ta lấy bút ghi chép, lại hỏi: “Vì sao tụ tập đánh nhau?”

Trên tay Hề Hề bị dán vài miếng băng keo cá nhân, lưng tựa vào ghế, nói: “Thằng đấy hắt rượu trúng tôi, không xin lỗi còn mắng tôi là con điếm. Vì vậy, tôi trả đũa thôi.”

Nữ cảnh sát tiếp tục hỏi, Dư Hề Hề luôn phối hợp trả lời.

Ở đằng kia có không ít cậu ấm cô chiêu được gia đình tới đồn bảo lãnh rời đi. Nửa giờ trôi qua, ngoài đại sảnh chỉ còn hai người.

Một người là Dư Hề Hề, một người là Chu Dịch.

Lại qua mười phút, cuối cùng cô cũng ngồi không yên, ngậm miệng chần chờ một lát, lấy điện thoại di động từ trong túi xách ra —— bản thân cô không hề sợ hãi, nhưng dưới tình hình này cô không thể liên lụy Chu Dịch.

Cô tìm danh bạ, đầu ngón tay kéo đến một tên: Dư Vệ Quốc. Chịu thôi, đành phải mặt dày vậy.

Chu Dịch nhìn cô, nói: “Nếu không muốn thì đừng gọi.”

Dư Hề Hề tự giễu nhếch miệng, chuẩn bị bấm số.

Lúc này, có một giọng nói hờ hững vang lên: “Dư Hề Hề, có người tới đón.”

“…” Vô cùng ngạc nhiên.

Cô còn chưa gọi điện thoại mà sao đã có người tới đón? Hề Hề không hiểu đầu đuôi, quay đầu nhìn về phía Chu Dịch: “Đừng nóng, tớ ra đó xem là ai, lập tức quay lại tìm cậu.” Nói xong liền đứng dậy, vừa sợ vừa nghi hoặc bước ra đại sảnh.

Bầu trời không trăng không sao, mùa hè thế này mới thú vị.

Dư Hề Hề bước ra khỏi đồn cảnh sát, ngẩng đầu nhìn về bãi đất trống ở đằng kia, có một chiếc xe Jeep màu đen đang đậu, một người đàn ông cao lớn đứng dựa người vào cửa xe.

Cô thích mang giày cao gót, gót giầy tinh tế dẫm nát mặt đất, một chuỗi âm thanh lọc cọc bắn ra. Người nọ nghe thấy tiếng bước chân liền quay đầu lại, một cô gái trẻ yếu ớt đi tới.

Cô rất ngạc nhiên khi nhìn thấy anh, tròng mắt mở to, môi đỏ khẽ nhếch.

“…” Sao lại là anh?

Không được, cả người cô cảm thấy không khỏe thật rồi.

Tần Tranh đứng khom người, một tay đút túi quần, một tay cầm điếu thuốc nhìn cô, cái nhìn này vô cùng áp bách.

Cô sờ sờ mũi, đảo mắt đi nơi khác, tình cảnh này giống như giáo viên chủ nhiệm la rầy học sinh tiểu học.

Bế tắc một lát cô mới dám quay lại nhìn anh, đến gần vài bước lại thấy anh chỉ chỉ về phía bên kia.

Cô hồ nghi liếc mắt, một bảng biểu ngữ được giăng ngang giữa hai cây cổ thụ thật to gần đồn cảnh sát:

Đừng đánh nhau, đánh thua nằm viện, đánh thắng ngồi tù.

Dư Hề Hề: “…”

***

Pass chương 8: không dấu, không cách, không viết hoa.

1: Họ tên người bạn thân của Dư Hề Hề.

2: Chú chó bị chết là của nước nào.

Ví dụ giải pass đúng là: nguyentrai-my => Trong đó nguyentrai là họ tên, chú chó là của nước mỹ.

Nếu trả lời đúng mà bị báo sai, bạn thử đăng nhập rồi trả lời ạ.