Mật thiết – Chương 6

Tần Tranh lái xe đưa Dư Hề Hề về nhà, mây đen vẫn chưa tiêu tán, mưa càng lớn dần.

Không ai nói chuyện, trong xe thật yên tĩnh.

Sau khi an vị, Hề Hề chỉ giương mắt nhìn ra bên ngoài, bọt nước đóng trên mặt kính tạo thành lớp sương mờ ảo, thỉnh thoảng trượt xuống lộ rõ quang cảnh bận rộn của thành phố.

Xe Jeep chạy băng băng, không bao lâu sau liền lái vào khu vực phía Nam, dòng xe xung quanh giảm bớt, căn nhà to lớn sừng sững trong màn mưa.

Dư Hề Hề mắc mưa nên cơ thể rin rít khó chịu, hận không thể lập tức bay vào bồn tắm để thư giãn. Xe vừa ngừng, cô liền khẩn cấp cầm ô nhảy xuống, vẫy vẫy tay: “Cám ơn anh đã đưa tôi trở về nhà, đi thong thả.”

Vừa mới chuyển người hai bước, sau lưng truyền đến một giọng nói: “Khoan đã.”

Cô miễn cưỡng quay đầu, hỏi: “Sao vậy?”

Cửa sổ xe hạ xuống, biểu cảm trên mặt Tần Tranh thong dong, cặp mắt anh liếc vào gương chiếu hậu, nói: “Em quên đồ.”

Dư Hề Hề ngớ người ra.

Nhìn ô, nhìn túi xách, cái gì cũng không thiếu.

Tần Tranh lấy ra một điếu thuốc bỏ vào miệng, châm lửa, cách màn mưa nhã khói trắng, gương mặt sáng sủa có vẻ mơ hồ. Đợi một lát, đối phương cũng không hề phản ứng, lông mày cau chặt, rốt cuộc mới liếc mắt nhìn cô.

Ánh mắt Hề Hề nghi hoặc không hiểu.

Anh nhìn cô vài giây, ngón trỏ huơ huơ khói, nói: “Đồ ăn vặt.”

Ba chữ nhã ra, kèm theo là thái độ mất kiên nhẫn.

“…”

Hề Hề như ở trong mộng thức tỉnh, à một tiếng, tiếp theo chạy đến xe mở cửa, cầm bao đồ nặng trịch mang ra.

Ngón tay Tần Tranh kẹp điếu thuốc, ánh mắt dõi theo từng động tác của cô, cánh tay trái ẩm ướt một mảng, lộ rõ da thịt sau lớp vải chiffon mỏng manh.

“Rầm” một cái, cửa xe đóng lại.

“Trở về nhà nhớ uống thuốc đề kháng.” Câu chữ có phần quan tâm, có điều giọng nói lại quá mức nghiêm túc.

Đáy mắt Hề Hề trở nên kinh ngạc, vài giây sau liền lấy lại tinh thần, ngại ngùng nói: “À… tôi cũng định làm vậy.” Nói xong, nhớ tới chuyện trước đó hai người dùng chung ô, Tần Tranh nắm cán ô, hơn phân nửa đều che hết cho cô, còn anh, toàn thân ướt đẫm.

Vì vậy, cô cũng lịch sử nhắc khéo, giọng hơi khách khí: “Ha ha, anh dính mưa nhiều hơn, cho nên anh cũng nhớ uống thuốc nhiều hơn tôi, là người trụ cột của quốc gia, hẳn là nên trân trọng thân thể.”

“…” Tần Tranh khẽ nhếch môi, quay đầu nhìn.

Dính mưa nhiều hơn, cho nên phải uống thuốc nhiều hơn, logic gì quái lạ thế.

Bung ô lên che, Dư Hề Hề cố ý muốn mời vị thiếu tá này đi sớm, lại càng cảm thấy không lễ phép, chỉ có thể im lặng đứng yên.

Mưa bắt đầu nhỏ hạt, giọt mưa tí tách rơi xuống ô.

Tần Tranh cuối cùng cũng hút xong một điếu thuốc, lãnh đạm nói: “Có việc gì cần cứ gọi cho tôi.”

Hề Hề do dự, cuối cùng vẫn thong thả gật đầu: “… Vâng.” Trong lòng lại suy nghĩ, sẽ không bao giờ có ngày đó xảy ra.

Chiếc xe Jeep màu đen chạy đi,rất nhanh hòa vào màn mưa.

***

Trở về nhà, Hề Hề tắm xong liền say giấc nồng. Sau đó, cô nghe dì Tống gọi mình, mơ hồ nói cái gì cô không nghe rõ, Hể Hề ngủ tiếp, vừa ngủ dậy trời đã tối rồi.

Mười giờ đêm.

Ngoài phòng ngủ truyền vào giọng nói của dì Tống: “Nhị tiểu thư.”

Hề Hề tùy tay xoa tóc, chỉ cảm thấy đầu óc ảo não. Một lát sau, cô mặc áo ngủ xuống giường, mở cửa, ngáp: “Dì Tống, sao dì còn chưa nghỉ ngơi?”

Dì Tống cầm cái chén đưa tới, nhẹ giọng nói: “Cô uống canh gừng đi.”

Dư Hề Hề tiếp nhận chén canh rồi uống, nghe thấy tầng một có tiếng người, nhíu mày hỏi: “Bố mẹ cháu đã về rồi sao?”

Dì Tống gật đầu: “Mới về.”

Cô thay đổi biểu cảm, vội nhét chén canh gừng vào tay dì Tống, thấp giọng: “Nếu bọn họ hỏi cháu, dì nói cháu không khỏe và đang ngủ rồi nhé.” Nói xong liền đóng cửa.

“…”

Ngoài phòng, dì Tống vừa bực mình vừa buồn cười, chỉ có thể bất lực lắc đầu.

Tiếng bước chân rời đi.

Dư Hề Hề lần nữa nằm trở lại giường, lăn qua lộn lại suy tư, cầm di động gửi tin đến cho Chu Dịch: “Tớ muốn xin tị nạn.”

Không bao lâu sau, Chu Dịch trả lời, ngữ khí bất lực: “Lại muốn trốn đến nhà tớ?”

Cô bỏ kẹo vào miệng, mơ hồ nói: “Bố tớ mà nhìn thấy mặt tớ là sẽ nói chuyện xuất ngoại, tớ ghét cãi nhau với ông ấy. Quyết định vậy nha, sáng mai tớ đến.”

Chu Dịch: “Trốn và cãi nhau không phải là biện pháp.”

Dư Hề Hề trầm mặc giây lát, nghiêm mặt gõ chữ: “Bằng không thì thế nào?”

“Cậu nên đàm phán với họ, tớ nghĩ bố cậu không phải là người làm chuyện không hợp tình hợp lý.”

Cô trầm mặc: “Nói sau. Ngày mai tớ đến, ngủ ngon.”

Con người có lúc nói “Ngủ ngon” là theo bản năng muốn lảng tránh, lảng tránh những chuyện không thoải mái của bản thân. Cô khóa di động nằm ở trên giường, mặt không biểu cảm hồi tưởng đến những lời của Chu Dịch, trào phúng cười.

Thói quen cưỡng chế cuộc sống của người khác, không phải là không hợp tình hợp lý ư?

***

Ngày hôm sau, Dư Hề Hề dậy rất sớm.

Trời bên ngoài vẫn còn chưa sáng, xa xa nhìn lại còn có thể nhìn thấy hoàng hôn.

Cô bị cảm, mũi hơi nghẹt, cơ bắp mệt mỏi, cũng may bệnh trạng không nặng, không đủ ảnh hưởng đến cuộc sống hằng ngày. Theo lẽ thường Hề Hề rửa mặt chải đầu, trang điểm, dọn một ít đồ đạc vào ba lô, tắm rửa, thay quần áo, mang giày đi xuống cầu thang.

Bây giờ là 7h25 phút. Bố mẹ cô thường rời giường lúc 7h40, nếu lúc này đi sẽ được an toàn, có điều Hề Hề đã sai.

“Lại tính đi đâu?”

Một người đàn trung niên đang ngồi đọc báo trên sofa, trước mặt là bộ bàn trà, mùi hương thoang thoảng của trà lượn lờ.

Trong lòng Hề Hề nặng trĩu, miễn cưỡng cười: “Bố… Chào buổi sáng.”

Dư Vệ Quốc tháo mắt kính, gật đầu: “Ngồi đi.”

“Không cần đâu ạ, con hẹn ăn sáng với bạn, bây giờ không đi thì sẽ muộn mất.” Vừa nói vừa giả vờ nhìn đồng hồ, khoát tay: “Hẹn gặp bố sau.” Nói xong liền xoay người định đi.

Sau lưng truyền đến một giọng nói: “Đứng lại đó.”

“…” Hề Hề liếm môi, mặt không biểu cảm.

Dư Vệ Quốc nhăn mày, ngữ khí nghiêm túc, lộ ra tức giận: “Bố còn chưa nói xong, con vội cái gì? Càng ngày càng không quy củ.”

Cô im lặng vài giây, hít sâu, xoay người, nhìn bố cười xán lạn: “Vâng ạ, bố nói đi.”

Dư Vệ Quốc trầm mặc một lát, buông tờ báo, giọng hơi hòa dịu: “Nghe dì Tống nói ngày hôm qua con đi cùng Tần Tranh đến thăm tổng tư lệnh?”

“Vâng ạ.”

“Sức khỏe của Tần lão gia thế nào?”

Dư Hề Hề đáp không kiên dè: “Vẫn tốt ạ.”

Dư Vệ Quốc hơi chút gật đầu. Câu hỏi kia chỉ là thuận miệng hỏi thăm, ông chuyển đề tài: “Chị con đã liên hệ với trường học ở Paris, tháng sau đi qua đó.”

Cô nhìn ra cửa sổ sát đất, ánh sáng bình minh thật đẹp, trong phút chốc vàng rực xán lạn. Rồi cô nói: “Con không muốn.”

Sắc mặt bình thản, không chút do dự.

Bầu không khí lại rơi vào tĩnh mịch.

Sắc mặt của Dư Vệ Quốc thay đổi, lúc mở miệng rõ ràng nghiêm khắc: “Con phải đi.”

Dư Hề Hề: “Con nói là con không muốn.”

Dư Vệ Quốc hít thở một hơi, chịu không nổi liền phát hỏa: “Hề Hề, chuyện này liên quan đến cuộc sống sau này của con. Bố làm cái gì cũng đều muốn tốt cho con, nghe lời đi, không được tùy hứng.”

Cô xùy một tiếng, cười nhạo: “Cái gì mới gọi là tốt, chính là buộc con học ngành điều chế nước hoa mà con cảm thấy không thích? Cuộc sống là của mình, vì sao con và chị hai phải dựa theo ý bố chứ?”

Dư Vệ Quốc giận dữ: “Đây là thái độ khi con nói chuyện với bố sao?”

Có tiếng bước chân từ thang lầu truyền đến, bà Dư vội vàng chạy xuống, hỏi: “Sao vậy, sao vậy?” Bà bước nhanh đến bên cạnh Hề Hề, nhíu mày thấp giọng: “Mới sáng tinh mơ mà hai bố con ầm ĩ cái gì.”

Cô nhún nhún vai: “Ai muốn cùng bố ầm ĩ.” Nói xong, xoay người bỏ đi: “Mẹ, mấy ngày nay tạm thời con sẽ không về nhà.”

Cửa lớn mở ra lại đóng vào.

Vài người giúp việc nhìn nhau hoảng sợ.

Bà Dư lo lắng đến sầu não, xoắn tay nói thầm: “Cái đứa con này, bướng bỉnh đến độ mười con gia súc có kéo cũng không lay chuyển. Haiz.”

***

Cửa hàng thú nuôi của Chu Dịch nằm ở trung tâm thành phố, cửa hàng rất lớn, sạch sẽ ấm áp, buôn bán đủ loại: chó, mèo, thỏ, tắc kè…

“Ting” , ngoài cửa có người ấn chuông.

Chu Dịch đang vệ sinh cá nhân cho mèo, nghe tiếng liền ngẩng đầu lên. Dư Hề Hề đứng dưới ánh mặt trời, đeo kính, uống sữa, nhàn nhã sung túc.

Chu Dịch ngạc nhiên trừng mắt.

“Huhu, Chu Dịch, chải đầu giúp tớ.”

Chu Dịch nghe cô nói giọng mũi, hỏi: “Cảm rồi sao? Cảm rồi còn ráng trốn khỏi nhà? Giỏi lắm Hề Hề.”

Hề Hề không thèm quan tâm, lực chú ý đều tập trung về con mèo đáng yêu trên người Chu Dịch, cầm lấy lược cẩn thận chải cho nó: “Có người muốn mua nó rồi sao?”

“Meo meo…”

Bé mèo dùng móng vuốt cào vào tay Hề Hề.

Cô cười tủm tỉm trêu nó, mặt mày hớn hở.

“Ừ, ngày hôm qua đã đặt cọc, xế chiều hôm nay sẽ tới lấy.” Chu Dịch dựa vào vách tường đáp, nhăn mày: “Ôi chao, cậu cứ như vậy không phải là cách. Mỗi lần bố cậu muốn cậu đi qua Pháp học là cậu lại cãi nhau với ông ấy, mỗi lần như thế lại trốn nhà đi —— đâu lại vào đấy.”

Dư Hề Hề liếc mắt, hỏi: “Đại hiệp đang tính nói gì?”

Chu Dịch: “Khơi thông đầu óc.”

“Có đổ cả tấn muối iốt vào đầu quân địch cũng không thể thông.”

“Đã thử qua chưa?”

“Yeah.”

“Nếu không thì cậu mau kết hôn đi, khi ấy bố mẹ cậu sẽ không quản cậu nữa, tình trạng này không thể kéo dài mãi.”

“Phụt…”

Hề Hề nghẹn ngào cười to: “Thế cậu sẽ tìm cho tớ một người chồng tử tế chứ?”

Chu Dịch đang muốn nói gì thì đột nhiên di động của Hề Hề vang lên. Cô buông lược, lấy điện thoại di động ra nhìn, là Dư Lăng.

Cô bỏ qua tin nhắn không thèm đọc, mở WeChat(1) liền bấm vào xem.

(1) WeChat: tương tự như zalo, viber.

Một người trong nhóm thông báo, nói đêm nay có người bao trọn Miu Z(2), ai muốn tham gia thì lên tiếng.

(2) Miu Z: một trong những quán bar nổi tiếng ở Vân Thành.

Dư Hề Hề nhíu mày hỏi Chu Dịch: “Tối nay rảnh không?”

“Có, sao vậy?”

Cô ôm cổ Chu Dịch, nũng nịu: “Nhàn rỗi không có gì làm, đi, tìm chỗ vui chơi.”

Chu Dịch: “Tâm tình lại không tốt?”

Hề Hề cúi đầu nở nụ cười gượng, cà lơ phất phơ: “Tốt chứ sao không.”