Mật thiết – Chương 19

Cử chỉ của anh vô cùng ngả ngớn, gương mặt Hề Hề nổi giận đến đỏ bừng: “Cá nhân anh là người trong quân đội, anh làm như vậy không cảm thấy xấu hổ sao, đừng chạm vào tôi…”

“Người trong quân đội thì sao? Sờ phụ nữ của mình thì phạm pháp?”

Tim cô đập mạnh, giọng cũng lớn hơn: “Nói hưu nói vượn, ai là người của anh, hả!”

“Em.”

“…”

Dư Hề Hề im lặng cắn môi, trong lòng chỉ muốn giết người lắm rồi.

Trong tâm trí của cô, số lần cô và anh gặp nhau không nhiều, tính tình anh bình tĩnh thờ ơ, không cười, ít nói, giống như một cán bộ kỳ cựu.

Không nghĩ rằng càng tiếp xúc lại càng phát hiện không khác cầm thú bao nhiêu.

Cô nghiêng đầu trừng mắt, hít một hơi, không ngờ trong khoang mũi lại tràn đầy mùi hương của anh, nam tính mạnh mẽ. Lòng bàn tay cô ẩm ướt, hô hấp cũng ngừng hẳn, hung hăng nói: “Người trong quân đội đúng là nhàm chán, không có việc gì làm nên thích đi trêu phụ nữ, rất thú vị!”

Anh cũng không tức giận, bấm tay, nương theo chiếc mũi dọc dừa nhỏ nhắn của cô, nói: “Chỉ trêu mỗi em.”

Dư Hề Hề siết chặt nắm tay, xúc cảm đột ngột dẫn đến tâm lý hoảng loạn. Cô tức giận nghiến răng, đầu vừa nghiêng sang một bên đã bị bàn tay anh đè chặt.

Tần Tranh híp mắt nhìn ra ý đồ của Dư Hề Hề, cúi đầu, hung hăng ngăn cô há mồm.

Cô vừa bất ngờ lại vừa ngạc nhiên, lúc lấy lại tinh thần thì hơi thở mãnh liệt kia đã xâm chiếm toàn bộ giác quan của mình.

Đây là nụ hôn lần thứ hai, lần trước say rượu hỗn độn không cảm xúc, lần này cô rất tỉnh táo. Anh áp môi xuống, cả người cô đều chấn động, muốn quay đầu tránh lại bị anh siết chặt.

“Ưm…”

Hề Hề rên rỉ dùng sức đánh Tần Tranh, đầu ngón tay nóng bừng va chạm vào quân hàm của đối phương, mát thấu tâm cam. Tần Tranh cũng không động đậy, bàn tay anh giữ chặt eo cô, tham lam mút hết những gì ngọt ngào trong miệng của cô.

Cô cau chặt mày.

Anh hôn cô mãnh liệt đến nỗi tay chân cô bủn rủn, không dùng kỹ xảo cứ thế cắn mút lưỡi cô.

Cô dùng cách gì cũng không tránh được, nghĩ nghĩ liền hiện lên một ý niệm điên cuồng. Mắt cô tà ác chuẩn bị nâng chân đá và hạ bộ của anh…

Tần Tranh vô cùng cảnh giác, môi anh dời đi, nghiêng người thoải mái tránh thoát.

“…” Tóc tai Dư Hề Hề rối bời, khuôn mặt đỏ bừng, hai má phồng to, mồm thở gấp gáp. Sau đó cô giơ tay lên, đưa mu bàn tay dùng sức cọ cọ môi, sưng rồi.

Anh nắm cằm cô, nhìn chằm chằm, thong thả nói: “Giỏi lắm, muốn tôi liệt luôn đúng không?”

Cô trừng to mắt nâng cánh tay, làm bộ muốn tát anh một cái.

Tần Tranh không trốn không tránh, con ngươi đen láy nhìn chằm chằm cô, bình tĩnh đến độ mí mắt cũng chưa động.

Tay cô nâng lên.

Rất lâu sau cũng không rơi xuống.

Dư Hề Hề cắn môi đến trắng bệch, năm ngón tay siết chặt hướng ngực anh đánh một quyền. Đánh xong trong lòng lại rầu rĩ, giống như đánh phải một bức tường.

“…” Đau đớn từ khớp tay lan tỏa, cô hừ nhẹ ôm tay rụt về, cảm thấy mất mặt liền ủy khuất ngấn lệ.

Anh xoay mặt cô đ ối diện với mình, mi tâm nhíu lên, hỏi: “Tay đau rồi sao?”

Dư Hề Hề im lặng không nói, khịt khịt mũi, đầu vẫn hướng về chỗ khác.

Anh nói: “Để tôi xem.”

Cô vẫn không quan tâm.

Tần Tranh mím môi yên tĩnh một lát, sau đó anh dùng sức nắm lấy tay phải của Hề Hề đưa lên miệng mình, nhẹ nhàng hôn.

Tần Tranh cúi đầu.

Lòng bàn tay trắng noãn tinh tế, móng tay diêm dúa loè loẹt vô cùng nổi bật. Khớp ngón tay hơi hơi phiếm hồng do lúc nãy bị anh siết chặt.

Bàn tay to bao lấy bàn nhỏ bé xoa xoa, giương mắt thấy hai má cô hơi hồng, mày nhíu càng chặt hơn, trầm giọng: “Có như vậy cũng đau?”

Dư Hề Hề dùng sức rút tay về, bực bội nói: “Không cần anh phải quan tâm.”

Tần Tranh làm như không nghe thấy, xoa tiếp tay cô: “Cũng không nghiêm trọng, nếu đau thì lúc trở về nhớ chườm khăn lạnh.”

“Đau chết cũng không liên quan đến anh.”

Xung quanh yên tĩnh vài giây.

Không bao lâu sau, anh nới tay, con ngươi đen láy nhìn chằm chằm cô: “Dư Hề Hề, đừng gây sự với tôi.”

“…”

Trong lòng Hề Hề lập tức bạo phát, tức giận tột đỉnh: “Cuối cùng là ai gây sự với ai? Lúc nào cũng đều động thủ động cước còn nói chuyện như vậy! Rốt cuộc anh có ý gì!”

“Có ý gì?” Tần Tranh cười như không cười, hỏi: “Tôi nghĩ là tôi muốn em, ý này chưa rõ ràng sao?”

“…”

Cả người cô bất động, trước nay cô chưa hề nghĩ tới, người này nói chuyện lại quá thẳng thắn, một chốc sau cô cũng không biết nói gì.

Con ngươi sâu thẳm đang quan sát cô, ánh mắt kia như dã thú săn mồi.

Một lát sau, anh nhìn thẳng vào mắt cô nói: “Tôi thích em, muốn em, nghe rõ rồi chứ?”

Đáp án này thật trắng trợn.

Trái tim Dư Hề Hề đập thình thịch, cà lăm nói: “Anh, anh, anh…”

Tần Tranh chặc lưỡi nheo mắt: “Không nghe rõ? Muốn tôi lặp lại lần nữa?”

“Không, không phải…”

Nói xong, toàn bộ không gian rơi vào tĩnh mịch và quỷ dị.

Trong đầu Dư Hề Hề trở nên hỗn loạn, chỉ nghe tiếng tim đập dồn dập của bản thân.

Bên cạnh truyền đến giọng nói trầm thấp: “Gài dây an toàn.”

Cô chỉ lo thất thần, căn bản không nghe thấy.

Tần Tranh không nói, nghiêng người hướng về phía cô. Lướt mắt thoáng nhìn, cô gái này rõ ràng đang sợ hãi, nhấc tay che miệng, mém chút nữa còn định đẩy cửa xe nhảy xuống.

Anh buồn cười, cánh tay dài lướt qua eo cô, “Cạch” một tiếng, dây an toàn được khóa vào.

Khóe miệng Dư Hề Hề giật giật, tay phẫn nộ thả xuống.

Chạng vạng, động cơ phát nổ, chiếc xe Jeep màu đen lần nữa cuồn cuộn vào dòng xe.

Sau đó, không ai với nhau một lời.

Ước chừng hai mươi phút sau, khi chiếc xe Jeep màu đen đã chạy gần đến tiểu khu, trong lòng Dư Hề Hề rối nùi, ánh mắt chăm chú nhìn ngoài cửa sổ, kiệt lực chẳng thèm quan tâm đến người bên cạnh.

Xe ngừng ở đầu tiểu khu.

Tần Tranh hạ cửa sổ xe, lấy bật lửa châm một điếu thuốc, lãnh đạm nói: “Đi lên thu dọn đồ đạc.”

“…” Dư Hề Hề nhớ tới anh bảo cô chuyển nhà, nhíu mày nói: “… Tôi sống ở đây rất tốt, không tính đến chuyện chuyển nhà.”

“Em chắc chứ?”

“Ừ.”

Tần Tranh mỉm cười dựa yên ghế, tay gác lên bệ cửa sổ xe nhìn khói bụi, anh nhìn về phía xa xa, ánh mắt lãnh đạm: “Đừng, hối, hận.”

Dư Hề Hề mơ hồ đoán được có chuyện, cô nhìn theo tầm mắt của anh, sắc mặt nhất thời thay đổi.

Chiếc Bentley đậu ở gần tiểu khu, biển số A6888.

Là xe của Dư Lăng.

Bảy giờ rưỡi tối, trên trời tối đen như mực, đèn đuốc trong tiểu khu sáng bừng, người đi đường lui tới không dứt.

Dư Hề Hề yên tĩnh giây lát, lấy điện thoại di động gọi cho Chu Dịch.

“Này, Hề Hề.”

Giọng cô rất lạnh: “Dư Lăng đến đây đúng không?”

Chu Dịch tựa hồ khó xử, một lát sau mới nói: “Chiều nay chị ấy có ghé, chờ cậu mấy tiếng đồng hồ rồi.”

“Chị ấy đến đây mấy lần rồi?”

“… Lần đầu tiên.”

“Thật sao?”

“Ừ.”

“Trước đây chị ấy cũng đến tìm cậu?”

Người ở đầu dây điện thoại tĩnh lặng một lát, sau đó nói: “Hề Hề, chị của cậu cũng không có ác ý.”

Nghe xong tự dưng cô hiểu đáp án. Dư Hề Hề nhắm mắt, hít sâu một hơi, thở ra: “Cậu nói với chị ấy là tớ ở dưới lầu.” Nói xong liền cúp điện thoại, đẩy cửa xe, chuẩn bị bước xuống.

“Dư Hề Hề.” Tần Tranh nói.

Cô dừng động tác, quay đầu liếc anh một cái, ánh mắt quật cường xen lẫn lửa giận, lại như có như không nhìn.

“Gọi tôi làm gì?”

Cái nhìn của anh sâu sắc đến mức xuyên thấu tim cô, sau đó anh lại thong thả nhã một ngụm khói, nói: “Không có gì.” Nhếch môi, ngữ khí đạm bạc: “Không được khóc nhè.”

“… Ai khóc hả!” Mặt cô đỏ ửng, lẩm bẩm một câu, đóng cửa xe, đi xa rồi.

***

Dư Hề Hề đứng ở dưới lầu nhìn một bóng người đi ra, cao gầy tinh tế, bộ tây trang màu xám cùng với túi xách vô giá.

Vài vệ sĩ cao lớn đứng ở cạnh đó.

Dư Hề Hề tiến lên, nhếch môi, ngữ khí bình thản: “Lúc thì sai người theo dõi em, lúc thì nghĩ cách quấy rầy bạn bè em để tạo áp lực, Dư tổng, chiến thuật này chị học được từ ai thế? Đổng Sự Trưởng sao?”

Nghe vậy, sắc mặt Dư Lăng trầm xuống: “Hề Hề, đây là thái độ của em khi nói chuyện với chị?”

“Hề Hề, đây là thái độ của con khi nói chuyện với bố?”

Có một giọng nói ùa về trong trí nhớ, Dư Hề Hề bình tĩnh trả lời: “Chị hai, cách nói chuyện của chị ngày càng giống với bố hơn rồi.”

Dư Lăng chán nản lắc đầu.

Em gái cô từ nhỏ giống như một con nhím, lúc ngoan ngoãn thì rất đáng yêu, khi giận dữ sẽ dựng thẳng gai nhọn. Dư Lăng quay đầu thở một hơi, hỏi: “Giống bố có gì không tốt?”

“Có gì không tốt?” Dư Hề Hề nở nụ cười mỉm, đáy mắt lạnh lẽo: “Thế chị có biết vì sao em không muốn đi học điều chế nước hoa không? Biết vì sao em không đồng ý vào Dư thị không? Chính là bởi vì em không muốn mình biến thành một người giống như bố, máu lạnh thấy lợi là ham.”

Dư Lăng giận dữ quát: “Câm miệng! Dư Hề Hề, em điên rồi sao? Sao em có thể nói bố như vậy! Hàng năm Dư thị đều dùng một số tiền để làm công ích, chẳng lẽ em không biết!”

“Trò hề. Đó chỉ là bề ngoài của ông ấy.” Cô nhếch khóe miệng, ánh mắt nghiêm nghị: “Vì vậy chị cứ cố lên, người trước vừa ngã người sau lại lên, tranh thủ trở thành người thừa kế hoàn mỹ của ông ấy đi.”

Dư Lăng mím môi kìm chế tức giận: “Chị lười khuyên bảo em rồi.” Nói xong ngừng lại, vuốt vuốt lỗ tai, hồn nhiên nhu hòa: “Hôm nay chị tới là muốn đưa em về nhà, bố đã nguôi giận, chỉ cần em trở về cúi đầu nhận sai là bố sẽ tha thứ cho em.”

Biểu cảm của Dư Hề Hề vô cùng lãnh đạm, nói: “Không cần, hiện giờ em cũng không thiếu tiền để tiêu, hảo ý của bố có là được rồi.”

“Hề Hề.” Dư Lăng cau chặt mày: “Chị khuyên em không nên quá phận.”

“Chúng ta là chị em, từ trước đến nay em đều quá đáng như vậy, thái độ này của em không phải là ngày đầu tiên chị mới biết.”

Dư Lăng lập tức thay đổi giọng: “Hôm nay em không muốn về cũng phải về.”

“Em không muốn.”

“Chị không có thời gian thương lượng với em.”

Dư Hề Hề yên tĩnh một lát, giận quá hóa cười, hướng vài tên vệ sĩ liếc mắt: “Thảo nào hôm nay chị mang theo nhiều người như vậy, không ngờ là muốn trói em trở về.”

Lúc này, rất nhiều người tản bộ ở tiểu khu. Hai mỹ nữ đứng tranh chấp, tự nhiên không ít người tò mò.

Dư Lăng liếc mắt ra hiệu, trầm giọng: “Mang nhị tiểu thư lên xe.”

“Vâng.”

Lúc này phía sau lưng truyền đến tiếng mở cửa, Chu Dịch vội vàng lao tới, cau mày nói: “Dư tiểu thư, Hề Hề có muốn về nhà hay không là quyền tự do của Hề Hề, chị hành xử như vậy không đúng lắm.”

Dư Lăng cười lạnh: “Nó là em gái của tôi, tôi mang nó về nhà có gì không đúng?”

Vài tên vệ sĩ bước qua chỗ Hề Hề.

Cô cầm túi xách đứng yên tại chỗ, mặt không đổi sắc: “Tôi sẽ ở lì tại đây.” Liếc một cái,nói: “Hôm nay ai dám đụng đến tôi, tôi đánh cho nhừ tử.”

Nhị tiểu thư nóng tính, người nhà họ Dư gia không phải không biết. Nghe cô nói vậy, vài tên vệ sĩ bốn mắt nhìn nhau do dự.

Dư Lăng lộ vẻ mặt giận dữ, trách mắng: “Đồ vô dụng, có tôi ở đây nó dám lật trời sao? Mang nhị tiểu thư vào xe!”

Sắc mặt Dư Hề Hề khẽ biến, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói từ phía sau, bình tĩnh lãnh trầm: “Dư tổng.”

Dư Lăng lập tức xoay người.

Là Tần Tranh.

Chị ta lộ vẻ kinh ngạc, như là ngoài ý muốn nhìn thấy anh, khẽ cười, khách khí hỏi: “Tần thủ trưởng, khéo thật, sao anh lại xuất hiện ở đây?”

Tần Tranh vô cùng bình tĩnh, nói: “Tôi tới đón Hề Hề.”

Không phải là Dư Hề Hề, cũng không phải Dư tiểu thư, mà là… Hề Hề. Anh gọi nhũ danh của em gái cô vô cùng thân thiết.

Trái tim Dư Hề Hề nháy mắt đập thình thịch.

Dư Lăng không hiểu, hỏi: “Đón Hề Hề?”

“Ừ.” Hai tay Tần Tranh đút túi quần, nói: “Cô ấy bảo hôm nay muốn chuyển nhà.”

“Chuyển nhà? Vậy sao anh lại tới tận đây để đón em ấy?” Dư Lăng nhất thời kinh ngạc, nở nụ cười mỉm: “Hai người… Quan hệ của hai người thân cận từ khi nào?”

Tần Tranh: “Ngày hôm qua.”

Dư Lăng: “…”

Chu Dịch: “…”

Dư Hề Hề: “…”

Dư Lăng bất động nhìn về phía Dư Hề Hề, ánh mắt mang theo biểu cảm không thể tin, nhíu mày hỏi: “Thật ư?”

Hề Hề cắn môi, gương mặt thong dong, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi. Một lát sau, chậm rãi gật đầu: “Vâng, là thật ạ.”