Mật thiết – Chương 17

Dư Hề Hề lặng lẽ suy ngẫm, cô kiêng kị anh như vậy, cho nên sẽ không dám nói thẳng ra. Lúc này, cửa phòng vừa mở, phục vụ tiến vào dâng trà.

Ngoài cửa sổ trời tối đen như mực, chỉ có đèn đường là được thắp sáng.

Tiệm ăn này thiết kế theo hai kiểu riêng biệt, bên trong ngăn cách bên ngoài như hai thế giới. Bên ngoài ồn ào khí thế ngất trời, bên trong chỉ có hai người ngồi đối diện nhau, xấu hổ muốn chết.

Dư Hề Hề cúi đầu nhìn khói trong bình trà bốc lên nghi ngút, không có màu sắc, cũng không ngửi được mùi thơm.

Xem ra không phải là loại trà thượng hạng.

Cô cầm cốc lên có chút do dự, thật lâu sau tay cũng không nhúc nhích.

Đột nhiên, có tiếng lạch cạch vang lên, cô ngước mắt nhìn về phía người đối diện.

Anh đang lột vỏ đậu phộng, hai ngón tay căn bản không cần dùng lực nhưng vẫn có thể tách vỏ ra. Bàn tay anh thô ráp, mười đầu ngón tay thon dài, hạt đậu phộng nằm trong tay anh trở nên bé xíu.

Cô bị cảnh tượng này thu hút, ngơ ngác nhìn.

Khoảnh khắc qua đi cô mới phát hiện kỳ lạ —— người nọ lột đậu phộng nhưng lại không ăn, sau đó cô thấy anh bỏ tất cả đậu phộng vào một cái dĩa…

Đột nhiên người nọ cất tiếng: “Thích ăn đậu phộng?”

Dư Hề Hề ngẩng đầu giật mình chạm mắt nhìn Tần Tranh.

Đôi mắt anh sâu thẳm và tối đen, anh đang chăm chú nhìn cô, không biết đã nhìn bao lâu rồi.

Cô quẫn bách che miệng, dường như dùng sức ho khan vài cái, hai má đỏ bừng.

Tần Tranh khẽ nhếch môi, một lát sau anh đẩy dĩa đậu phộng tới trước mặt cô.

Dư Hề Hề: “…”

Chẳng lẽ do cô nhìn anh chăm chú cho nên anh nghĩ rằng cô muốn ăn đậu phộng? Anh lột nhiều như vậy, tưởng là cho heo ăn sao?

Cô im lặng vài giây, hắng giọng, cố gắng bào chữa: “Tôi không thích ăn đậu phộng…”

Anh nói: “Em nhìn tôi chằm chằm.”

“…”

Dư Hề Hề lặng lẽ bóc đậu phộng bỏ vào miệng, bình tĩnh nói: “Bây giờ đột nhiên cảm thấy muốn ăn rồi.”

Tần Tranh không nói gì, tầm mắt luôn chú tâm nhìn cô.

Không khí hòa hoãn được vài phần.

Cô gái này không còn câu nệ như trước kia nữa, cái miệng nhỏ nhắn đang nhai đậu phộng, cánh môi đỏ hồng ngẫu nhiên khép mở, bộ dạng thanh tú như một con mèo.

Anh uống một hớp rượu, ngữ khí điềm đạm: “Ngày đầu tiên đi làm, có quen chưa?”

Dư Hề Hề ngẩn người không thể tưởng tượng ra anh lại hỏi câu hỏi này, chần chừ vài giây mới gật đầu: “Cũng tạm ổn. Không có gì là không quen cả.” Dừng một chút, bổ sung: “Cám ơn anh đã giới thiệu, phiền toái anh rồi.”

Anh lại nhìn cô một lát, thẳng thắn nói: “Chỉ riêng chuyện của em, tôi không cảm thấy phiền toái.”

“…”

Ngữ khí của anh vô cùng bình thản, trái tim cô đột nhiên phát run, nhíu mày, cầm cốc trà nhấp một cái.

Vài lần gặp trước anh tạo cho cô một ấn tượng không tốt, hận không thể xả giận lên người anh. Lúc này, hai người cùng nhau trò chuyện, ngược lại khiến cô mất tự nhiên.

Không thể lường trước được sự lúng túng và bối rối.

Tự nhiên thế này cô lại cảm thấy bất an ——

Một người đàn ông ba phen mấy bận dính lấy cô, có điều cô không bài xích, điều này không phải là kỳ quái sao?

Người phục vụ mang đồ ăn tới, mùi vị thơm lừng tản ra bốn phía.

Dư Hề Hề mất tự nhiên nuốt nước bọt, lấy trà tẩy rửa đôi đũa, gương mắt nhìn lại hơi do dự tiện thể cầm luôn đôi đũa của Tần Tranh lên tráng sơ.

Đối diện cô là một luồng ánh mắt như lửa đốt, âm trầm mà sắc bén.

Dư Hề Hề đành phải nhỏ giọng giải thích: “Chiếc đũa đặt bên ngoài lâu quá, sẽ có bụi. Tráng sơ một chút sạch sẽ hơn.”

Tần Tranh im lặng vài giây, chợt anh mỉm cười: “Em rất đặc biệt.”

Người trong quân đội dã ngoại tác chiến là chuyện thường tình. Điều kiện gian khổ cộng với hoàn cảnh ác liệt đôi khi dẫn đến tuyệt vọng, thậm chí có thể ăn thịt tươi sống, chưa từng gặp qua ai trước khi ăn còn tráng đũa.

Dư Hề Hề nói: “Chỉ là thói quen.”

Tần Tranh không phản ứng gì, thay cô mở chai rượu, thuận miệng nói: “Tính tình vẫn còn con nít.”

Khóe miệng Hề Hề giật giật, bỗng nhiên nhớ tới cái gì, nghiêng người tới trước, khép hờ mắt, ông nói gà bà nói vịt: “Xùy, là ai nói cho anh biết tửu lượng của tôi tốt hả?” Hơi chút suy xét, thốt ra một cái tên: “Lại là Dư Lăng?”

Ngoại trừ Dư Lăng, Dư Hề Hề không nghĩ ra người thứ hai.

Tần Tranh gật đầu.

“…” Dư Hề Hề cắn răng hỏi: “Chị tôi còn nói gì với anh nữa?”

“Em muốn hỏi về cái gì?”

“…”

Tần Tranh bình thản nhìn cô, ý tứ hàm xúc không rõ, hỏi: “Không chịu xuất ngoại? Bỏ nhà trốn đi? Hay là bị bố em cắt thẻ?”

Nháy mắt yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng rượu đổ vào ly.

Dư Hề Hề dùng sức mím môi, trời ngoài cửa sổ tối om, ánh đèn đường mờ mờ ảo ảo, lộng lẫy và cô đơn.

Tần Tranh rót một ly rượu đầy cho cô, sắc mặt lãnh đạm không chút phản ứng.

Dư Hề Hề vẫn duy trì lễ phép, nhưng cảm xúc trong lòng không che đậy được: “Phải chăng hôm nay anh đến đây tìm tôi là thay mặt bố mẹ và chị của tôi làm thuyết khách? Khuyên tôi xuất ngoại?”

“…” Giọng nói mang theo châm chọc. Tần Tranh nâng ly, đối diện anh là một đôi mắt tinh nhuệ kiên trì như sói.

Gió thổi từ cửa sổ thổi vào, âm thanh của những lá cây ven đường vang lên xào xạc, nhẹ nhàng, ồn ào giống như một bài thơ êm tai…

Vài giây sau, Tần Tranh cong môi cười một cái, giọng điệu không tốt: “Nếu nói như em, tại sao tôi lại giúp em?”

Dư Hề Hề nhíu mày không hiểu, vì thế lại đặt câu hỏi: “Thật sự anh không phải vì bố mẹ và chị gái của tôi?”

Anh nói: “Không.” Hàng năm được huấn luyện trong quân đội, thậm chí giọng nói dịu dàng cũng trở thành uy nghiêm.

Dư Hề Hề chột dạ cúi đầu, gắp một miếng thịt bò bỏ vào miệng, chưa kịp hưởng thụ mùi vị đã liền nuốt xuống. Một lát sau, cô cắn cắn môi, bình tĩnh hỏi: “Vậy anh đến tìm tôi là có chuyện gì?”

Tần Tranh nhếch môi, nửa đùa nửa thật: “Muốn nhìn thấy em, không được sao?”

Giọng nói này nhẹ nhàng và chậm chạp, so với điệu bộ lãnh đạm ngày thường hoàn toàn bất đồng, có điều trực giác của Dư Hề Hề mách bảo nguy hiểm, suýt nữa tay cô đụng phải cái chén rớt xuống mặt đất. Sau khi ổn định lại tâm trạng, ho khan vài tiếng, có chút cứng nhắc, nói: “Tần thủ trưởng khi nào thì biết nói đùa rồi.”

Đáp cho có lệ, nhưng gương mặt cô lại ửng hồng.

Phản ứng của cô đều bị anh thu vào đáy mắt, ngón trỏ thôi ráp khẽ gõ mặt bàn. Một lát sau, anh liếc ly rượu: “Bình thường có thể uống được bao nhiêu?”

Đột nhiên anh chuyển đề tài, Dư Hề Hề tự nhiên cầu còn không được, đáp: “Tôi không uống được nhiều rượu, nhưng bia thì có thể.”

Tần Tranh gật đầu: “Xem ra không đùa được với người trẻ tuổi.”

Cô nhíu nhíu mày, nhịn không được nói thầm một câu: “Tôi đã 24 tuổi rồi, không còn trẻ nữa.”

Cô nhỏ giọng thì thào, lầm bầm lầu bầu như một đứa trẻ.

Tần Tranh lại âm thầm nhếch môi.

Thức ăn trong nồi được đun sôi lên, anh tùy tay gắp thịt bò vào chén.

Bầu không khí trở nên thanh tịnh.

Dư Hề Hề lặng lẽ ngồi ăn, lặng lẽ quan sát người đàn ông đối diện, sương trắng bốc lên, khuôn mặt lạnh lùng của anh ẩn ở đằng sau, mơ hồ không nhìn rõ thần thái.

Cô hơi do dự, cuối cùng cũng lịch sự nâng ly: “Tần thủ trưởng, trước đây mối quan hệ của chúng ta không được tốt, nhưng ân tình kia tôi xin kính anh.”

“Không tốt?” Sau đó lại là âm thanh quen thuộc, anh mở bật lửa châm thuốc, biết rõ còn cố ý hỏi: “Trí nhớ của tôi rất kém, ý em là chuyện đêm đó?”

“…” Dư Hề Hề trợn tròn mắt nhìn, mặt cô nóng bừng, giơ ly lên không trả lời.

Anh lấy điếu thuốc từ trong miệng ra, nhìn cô chằm chằm, ngoắt ngoắt tay ý bảo cô nhích người lại.

Dư Hề Hề hồ nghi tiến tới, hỏi: “Cái gì?”

Tần Tranh nói: “Em lại đỏ mặt rồi.”

“…”

Cô gái ngồi đối diện anh ngớ người ra, đôi mắt to tròn trừng lớn, gương mặt đỏ ửng tụ lại càng nhiều. Xấu hổ cực kỳ, quay đầu hắng giọng, sau đó mới vô lực tranh cãi: “Bởi vì, bởi vì nơi này nóng quá.”

Anh không nói gì, ngón tay vuốt vuốt bật lửa, nghiêng đầu nhã một ngụm khói, cúi người cạn ly với cô.

Âm thanh giòn tan vang lên.

“Nào, cạn ly.” Ngữ khí nhàn nhạt, nói xong liền uống cạn một hơi.

Dư Hề Hề cau mày lặng im một lát, cũng uống cạn ly rượu của mình.

Rượu mạnh chảy xuống thực quản, cô chậc chậc lưỡi, nhiệt độ cơ thể đột ngột tăng lên.

Đàn ông và phụ nữ ngồi uống rượu cùng nhau, phụ nữ thường là phái yếu lại chiếm ưu thế, thường thường chỉ nhấp một ngụm nhỏ, có điều đây không phải tính cách của Dư Hề Hề, anh uống bao nhiêu, cô theo bấy nhiêu.

Anh lẳng lặng nhìn cô gắng gượng, trong lòng hứng thú không có ý định ngăn cản.

***

Kỳ thật từ trước đến giờ cô chưa bao giờ uống loại rượu này, ở nhà quen được chiều chuộng, bình thường ra ngoài đều đến những nơi xa hoa dùng rượu cao cấp, uống rượu bình dân khiến cho sức lực của cô không khỏe.

40 phút trôi qua, đầu óc cô hơi mơ hồ, có điều ý thức vẫn tỉnh táo. Gương mặt hồng hào, hai mắt mê ly.

Đột nhiên, Dư Hề Hề đập bàn, giọng cất cao: “Đúng rồi, tôi có một chuyện muốn hỏi anh.”

“Ừ?”

Dư Hề Hề nói: “Anh và chú chó tàn tật kia có quan hệ gì?”

Vừa dứt lời, Tần Tranh liền ngước mắt nhìn cô. Chỉ cần anh liếc một cái, ánh mắt kia lại quá sắc bén đa tình, áp lực khí thế ép cô thở không nổi.

Anh mở miệng nói, giọng điệu có phần uy hiếp: “Em hỏi cái này làm gì?”

Đổi lại là ngày thường thì Dư Hề Hề tuyệt đối không dám chống lại, lúc này cô say đến chuếnh choáng nên không sợ trời sợ đất.

Vì vậy, cô đứng dậy thong thả bước đến gần anh.

Anh khẽ nhướng mày.

Ngay sau đó, cô khom người tiến tới gần: “Kỳ thật anh không nói tôi cũng biết rõ.” Cúi xuống, giọng nói dương dương tự đắc: “Lý Thành đã kể hết mọi chuyện với tôi.”

Nói xong, bước chân lay động suýt nữa té ngã.

Cánh tay của anh như một thanh sắt nhanh chóng đỡ lấy cô.

Dư Hề Hề vẫn còn tỉnh táo, nhíu mày nói: “… Anh lại như thế nữa rồi, không cần phải động thủ động cước với tôi, thế này không tốt lắm…” Nỗ lực giãy dụa giống như một con mèo hoang.

Mùi rượu hỗn hợp cùng mùi thơm của cơ thể hòa quyện vào nhau, Tần Tranh nở một nụ cười, dùng lực kéo cô ngã vào vòng tay mình. Một tay anh vịn thắt lưng cô, một tay xoa cái ót, môi mỏng ghé sát, giống như dụ dỗ: “Hề Hề, em say rồi.”

Thắt lưng của Dư Hề Hề rất nhạy cảm, chạm vào một chút cô liền run rẩy, chỉ có thể nhíu mày nằm sấp ở trong lòng anh, mạnh miệng phản bác: “Ai say hả?” Sau đó cô bất an vặn vẹo, dùng giọng mũi nói: “Buông tôi ra, anh ôm chặt quá, thật khó chịu…”

Có người còn khó chịu hơn cô.

Thân thể mềm mại cứ xoay loạn xạ, hơi thở của anh căng thẳng, bàn tay to chặt chẽ chế trụ cả người cô, thấp giọng: “Thành thật một chút.”

Tâm trí cô mơ hồ, tránh không được quả nhiên bất động, nghiêng đầu tựa lên vai anh.

Không bao lâu sau, cô cảm nhận được một bàn tay to sờ vào mặt mình, cô muốn trốn tránh nhưng bàn tay kia lại trượt xuống gần vị trí trái tim. Sau đó, cô nghe thấy người nọ hỏi: “Ở đây đã có ai chưa?”

Cô từ từ nhắm mắt, hỗn loạn suy nghĩ, lắc đầu.

Người nọ hỏi tiếp: “Liệu có thể chấp nhận tôi không?”

Hơi nóng thổi vào tai, Dư Hề Hề rụt cổ giống như con rùa tìm được cảng tránh gió, mồm miệng hàm hồ: “Nhưng mà, Tần Tranh không phải là người tốt, anh ấy bắt nạt tôi…”

Đối phương im lặng một lát, ngón tay nâng cằm cô, híp mắt nói: “Nhưng hôm nay Tần Tranh sẽ không bắt nạt em.”

“…” Dư Hề Hề mơ hồ chớp mắt, gương mặt anh tuấn đang nhìn chằm chằm cô, cái nhìn này giống như cái nhìn của dã thú.

“Biết ‘bắt nạt’ là như thế nào không?”

Phụ nữ sau khi uống say liền trở nên trì độn, một lúc lâu cô mới lắc đầu: “Không biết.”

“Vậy thì em nhớ cho kỹ.”

Vừa dứt lời, anh đã ấn mạnh cô vào tường, cúi thấp đầu hung hăng cắn môi cô.

Đột nhiên, những thứ hỗn tạp trong lòng anh tản ra một góc, trái tim anh trở nên sáng ngời như ngọc.