Mật thiết – Chương 15

Giọng nói của anh vô cùng lạnh lẽo, trầm thấp và mang theo tính uy hiếp.

Dư Hề Hề giật mình một cái, trên lưng cô chảy đầy mồ hôi. Sắc mặt cô thay đổi, mười ngón tay siết chặt, xung quanh ồn ào, cô nghe thấy nhịp tim mình đập loạn lên.

Hàn Phi dừng động tác, mắt say lờ đờ quay đầu liếc người phía sau lưng.

Anh ta không thấy rõ người kia là ai, chỉ mơ hồ mắng chửi cùng với thái độ kiêu ngạo: “Tao dỗ bạn gái, mày ở đâu tới? Cút mau!”

Giọng nói vang lên, xung quanh yên tĩnh vài giây.

Người nọ nhướng mày, con ngươi đen tối lạnh lẽo, bán tín bán nghi lặp lại hai chữ: “Bạn gái?”

“Thế nào?” Bước chân Hàn Phi dao động, lớn tiếng: “Mày có ý kiến?”

Dư Hề Hề đứng ở bên cạnh không nhịn được nữa, rống to: “Ai là bạn gái của anh? Buông tay! Hàn Phi, anh có tin là em đánh cho anh tàn phế không!”

Hàn Phi bớt chút thời gian liếc Dư Hề Hề, cười đến dâm tà: “Hề Hề, anh thích em nhiệt tình như thế này…”

Dư Hề Hề tức giận muốn chửi ầm lên, lại nghe thấy người nọ nói: “Tôi lặp lại một lần nữa, buông cô ấy ra.”

Cô mím môi di dời tầm mắt, rốt cuộc nhịn không được đảo mắt qua, hôm nay anh mang một đôi ủng quân nhân màu đen, áo thun Polo và quần jogger thoải mái. Hai tay anh đút túi quần, con ngươi sâu thẳm cường ngạnh đến cực độ.

Trên miệng Hàn Phi hừ lạnh nhưng tay anh ta vẫn đang túm lấy cổ tay của Dư Hề Hề, quát người nọ: “Tao bảo mày cút đi, hay là mày nghe không hiểu tiếng người?”

Dư Hề Hề là dạng người không dễ đối phó, miệng mắng Hàn Phi “Khốn kiếp”, vừa hay nhấc giày cao gót tính đạp xuống chân anh ta…

Mọi thứ chỉ diễn ra trong chốc lát.

Cô sững sờ lấy lại tinh thần thì đã nhìn thấy Hàn Phi ngã xuống đất rên rỉ. Hình tượng của Hàn đại thiếu gia lúc này không khác gì mấy tên lưu manh, ôm ngực thống khổ vặn vẹo, cánh tay phải tựa hồ đã trật khớp.

Đám người xung quanh la hét.

“Mau, đánh nhau kìa, gọi 110 tới!”

“Ôi chao, nên kêu xe cứu thương trước…”

Có người nhận ra, thấp giọng nói: “Đây không phải là Hàn đại thiếu gia sao? Cả ngày tác oai tác oái, cuối cùng cũng bị người khác trừng trị.”

Dư Hề Hề kinh ngạc trợn mắt.

Chỉ trong chốc lát mà Tần Tranh đã hạ đo ván Hà Phi, cô đứng gần như thế, căn bản không nhìn thấy rõ anh đã làm động tác gì. Cô nhíu mày suy nghĩ, vắt hết óc hồi tưởng lại cảnh tượng kia.

Đột nhiên, trong lòng cô sinh ra một cảm giác khác thường.

Có tiếng bước chân truyền đến, sốt ruột kêu: “Tất cả tránh ra! Tránh ra mau!”

Một người đàn ông nhảy vào vòng vây, thấy Hàn Phi gục trên đất liền luống cuống tay chân: “Thiếu gia? Thiếu gia? Cậu có sao không?”

“Mẹ kiếp…”

Lúc này, Hàn Phi đã bắt đầu tỉnh táo, toàn thân anh ta chảy đầy mồ hôi, nghiến răng mắng: “Đi, xem thử thằng chó kia là ai!”

Trợ lý Dương than ôi một tiếng, ngẩng đầu nhìn, sắc mặt liên trở nên trắng bệch.

Hàn Phi nghiến răng nghiến lợi: “Là ai?”

Trong lòng trợ lý Dương chột dạ, nói chuyện cũng không lưu loát: “Là, là…”

“Cà lăm cái gì, nói mau!”

“Thiếu gia…” Trợ lý Dương muốn khóc thét rồi, đè thấp cổ họng trả lời: “Là Tần Tranh.”

Sắc mặt Hàn Phi lập tức thay đổi, cơn tức giận từ nãy đến giờ lại phải kìm nén. Tần Tranh, cái tên này không xa lạ, lần trước ở đại lộ Cửu Châu anh ta đã từng gặp qua, chính Tần Tranh đã hại cho anh ta bị nhốt ở nhà hơn nửa tháng.

Cháu trai của Tần tư lệnh, trẻ tuổi lại đầy hứa hẹn, quân hàm thiếu tá của lục quân, trung đoàn sư hổ tiếng tăm lừng lẫy.

Trong lòng Hàn Phi mãi suy nghĩ, cuối cùng phẫn nộ nghiến răng —— so về bối cảnh, người này anh ta không được động tới, so về năng lực, không cách nào có thể động vào.

Xa xa truyền đến tiếng còi của xe cứu thương.

Hàn Phi chảy mồ hôi lạnh, nằm trên đất, thử xoay người, dè dặt cẩn trọng hoạt động cánh tay, đau đến khó thở.

Tần Tranh nửa ngồi xổm xuống, khuôn mặt không hề biểu cảm.

“…” Hàn Phi ho một tiếng, cảnh giác quan sát Tần Tranh.

Một vài giây sau anh ta thấy Tần Tranh bỏ thuốc vào miệng, híp mắt nói: “Về sau cách xa Dư Hề Hề một chút, biết chưa?”

Hàn Phi dùng sức cắn răng, khốn đốn không cam lòng: “Tôi nói chuyện với cô ấy, can hệ gì đến anh?”

Tần Tranh cúi đầu châm thuốc, giọng nhàn nhạt: “Sao lại không liên quan?”

Hàn Phi nhíu mày.

“Cô ấy là của tôi.”

“…”

Mấy chữ kia âm lượng không lớn nhưng cố tình nói rất rõ ràng để cho Dư Hề Hề nghe. Cô ngây ngốc đứng tại chỗ, chớp mắt cảm giác kỳ lạ, giống như có cái gì đó từ trong lòng chui ra, lan tràn đến tứ chi, sau đó kích thích một tầng sóng nhiệt.

Trái tim của cô đập loạn, kỳ quái đến độ không cảm thấy phẫn nộ.

Tần Tranh đứng thẳng lên nói: “Chuyện này cậu mau đưa ra cách giải quyết. Cảnh sát cũng sắp đến, tôi rất phối hợp.”

Dư Hề Hề liếc mắt nhìn ngón tay đang kẹp thuốc của Tần Tranh, khuôn mặt anh lạnh lùng, còn biểu cảm lại quá bình thản.

Trợ lý Dương khó xử cầm di động tiến thoái lưỡng nan, thử nhìn về phía Hàn Phi, hỏi: “Thiếu gia, có báo cảnh sát không?”

“…” Hàn Phi bực mình thấp giọng: “Báo cái rắm! Ngu xuẩn.”

***

Vài phút đồng hồ sau, xe cứu thương đã đến, Hàn Phi bị nâng lên cáng, trò khôi hài kết thúc.

Đám người xung quanh bỏ đi.

Dư Hề Hề cúi thấp đầu đứng tại chỗ, xắn vạt áo, ấp úng nói: “Anh lại đến đây mua thức ăn nhanh à…” Cúi xuống, bổ sung: “Đi cùng bạn sao?”

Tần Tranh nhìn cô vài giây, đáp: “Là đồng đội trước kia trong trường quân sự.”

Cô gật đầu: “À.”

Sau đó lại tự nhiên xấu hổ.

Dư Hề Hề hơi chút chần chừ, tiếp theo hắng giọng: “Chuyện vừa rồi… rất cám ơn anh.”

Tần Tranh nhếch môi, môi cười nhưng mắt không cười: “Lại tính mời tôi ăn cơm?”

“…” Dư Hề Hề nhớ tới 35 đồng tiền thức ăn nhanh, nhất thời chỉ biết lặng im.

Tầm mắt anh lại quan sát cô, một lát sau, môi khẽ cong, con ngươi ảm đảm, nói: “Đêm hôm khuya khoắc còn ở bên ngoài, lá gan rất lớn.”

Ngữ khí nghiêm trang lạnh lùng nhưng lời nói lại không bộc lộ cảm xúc. Dư Hề Hề nghe xong cũng không nghĩ nhiều: “Không phải, tôi đi cùng bạn, chẳng qua là cô ấy đi mua chút đồ thôi.” Cúi xuống, giọng hơi nhỏ: “Hơn nữa bây giờ chỉ mới mười giờ, có khuya khoắc gì đâu.”

Tần Tranh khẽ nheo mắt: “Khi nào mới được coi là ‘khuya khoắc’?”

Dư Hề Hề tưởng Tần Tranh hỏi thật liền suy nghĩ, nói: “Ít nhất phải 0 giờ kìa.”

“Ngày hôm đó, không phải em bảo mười giờ đã khuya rồi sao?”

“…” Nghĩ một đằng nói một nẻo, âm điệu tăng cao. Dư Hề Hề cắn môi muốn cãi lại thôi, rầu rĩ lặng im.

Cuối cùng, Chu Dịch cũng mua xong đồ, cô ta hoàn toàn bất ngờ với tình cảnh trước mắt, Dư Hề Hề đang đứng cùng Tần Tranh.

Chu Dịch nhíu mày đi đến gần, đáy mắt kinh ngạc, mất tự nhiên lên tiếng: “Tần doanh trưởng.”

Tần Tranh hơi chút gật đầu, hai ngón tay kẹp điếu thuốc, tầm mắt lại nhìn về phía Dư Hề Hề.

Anh hỏi: “Có rảnh không?”

Cô hồ nghi: “Bây giờ?”

“Ừ.”

“… Có.”

Tần Tranh hít một hơi thuốc, ngữ khí lãnh đạm: “Theo tôi lại đây.” Xoay người, rời đi.

Dư Hề Hề đặt dấu chấm hỏi trong đầu, vẫn chưa đuổi theo anh lại nghe Chu Dịch nói: “Sao lại thế này? Cậu kêu Tần Tranh tới?”

“Cậu cảm thấy có thể sao?”

“À…”

Dư Hề Hề nghía bao đồ trong tay Chu Dịch, ngắt lời: “Cậu mua cái gì mà đi lâu thế?”

“Đột nhiên tớ bị đau bụng nên mới đi tìm toilet.” Chu Dịch đáp lời, lại truy vấn: “Vừa rồi sao vậy? Phát sinh chuyện gì?”

Dư Hề Hề đang muốn nói chuyện lại liếc mắt nhìn thấy người nọ ngừng động tác, ánh mắt anh dừng ở trên người cô. Cô hít sâu một hơi, phiền chán xua tay: “Lát nữa nói, cậu đến bên kia chờ tớ, tớ sẽ lái xe tới sau.” Nói xong, khẽ cắn môi, nhanh chóng đuổi kịp Tần Tranh.

Gần đó có một cửa hàng nhỏ, cửa hàng nằm gần công trường nên hơi ồn ào. Anh bước vào, đảo mắt, cô gái bên cạnh lấy tay che mũi, rõ ràng không thích quang cảnh xung quanh.

Tần Tranh nói: “Đợi ở đây.” Anh đút tay vào túi quần bước đi, quẹo trái, bước lên lầu hai.

Dư Hề Hề không biết anh muốn làm gì đành phải lui về một bên, lơ đãng đứng chờ.

Một lát sau, người nọ quay lại.

Cô quay đầu nhìn thấy anh cầm một bao đồ trong tay.

“Đây là cái gì?”

Tần Tranh không đáp, cằm khẽ nâng ý bảo cô đi về hướng kia.

Hai người cùng nhau đồng hành, không gian yên tĩnh.

Trong lòng Dư Hề Hề có chút sợ hãi, lúc định nói chuyện liền thấy anh mở miệng: “Cầm đi.”

Cô cúi đầu nhìn, cánh tay màu đồng gần như chai sạn, thon dài lại thô ráp, anh đưa cho cô một lá thư.

Cô chần chừ tiếp nhận, mở ra, tiêu đề trên đó viết ba chữ: thư giới thiệu.

Dư Hề Hề ngạc nhiên trố mắt, vội vàng ngẩng đầu, nói quanh co: “Làm sao anh biết…”

“Tôi hỏi lính gác.”

“…”

Trái tim cô lắng xuống, im lặng một lát, cầm lá thư trả về: “Vô công bất thụ lộc(1).” Ân tình này quá lớn, cho nên chỉ có thể cự tuyệt.

(1) Vô công bất thụ lộc: Không có công thì không dám nhận thưởng.

Xung quanh rất yên tĩnh, đèn đường căn bản không ngăn nổi hắc ám.

Ngón tay Tần Tranh đóng mở bật lửa, hai tiếng “Leng keng” giòn vang, khuôn mặt mơ hồ, thấy không rõ biểu cảm của anh.

Anh không nói chuyện, Dư Hề Hề đành phải hạ thấp cổ họng, nói: “Tần tiên sinh, lòng tốt của anh tôi xin ghi nhận, nhưng lá thư này tôi thật sự không muốn.”

“Lý do.” Người nọ nói.

Dư Hề Hề nghẹn lời, nhất thời chưa nghĩ ra lý do thoái thác.

Cô không nói, anh lại có thể đoán được nguyên nhân, nhíu mày hỏi: “Sợ phải nợ tôi nhiều sao?”

“…”

Bóng tối đen kịt đến ảm đạm. Giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng, trái tim Hề Hề khẽ run, nuốt nước bọt, cương quyết nói: “Việc này không can hệ đến anh. Hơn nữa, tôi cũng không muốn nợ anh ân tình.”

Tần Tranh khẽ cong khóe miệng: “Đơn giản thôi.”

Dư Hề Hề sửng sốt một chút, không kịp phản ứng câu trả lời kia là ý nghĩa gì, đột nhiên có một sức lực mạnh mẽ đè cô vào tường.

Toàn bộ đất trời dường như rung chuyển.

Cô thở khó khăn, đối diện là hơi thở nam tính tràn ngập mùi dã thú.

Cánh tay anh vắt ngang eo cô, cúi đầu nhìn, đôi môi hai người bất quá chỉ cách nhau có hai ngón tay.

***

Pass chương 16: không dấu, không cách, không viết hoa.

1: Họ tên người bạn thân của Tần Tranh.

2: Trước khi Tần Tranh chuyển đến Vân Thành, Tần Tranh hoạt động ở đâu.

Ví dụ giải pass đúng là: nguyentrai-namthanh => Trong đó nguyentrai là họ tên, hoạt động ở Nam Thành.

Nếu trả lời đúng mà bị báo sai, bạn thử đăng nhập rồi trả lời ạ.