Mật thiết – Chương 18

Nụ hôn này anh không hề dùng kỹ xảo, càng đừng nói tới nhẹ nhàng, lưỡi anh tàn sát bừa bãi trong khoang miệng cô. Hương vị của rượu tràn ngập trong hô hấp, sự kết hợp giữa uyển chuyển và cứng nhắc nguy hiểm đến mức như muốn nhấn chìm người ta.

Đầu óc cô choáng váng, hai cổ tay đều bị anh nắm chặt, muốn giãy dụa cũng không còn sức. Cảm giác mơ hồ như có thứ gì đó xâm nhập vào miệng, mềm mại sắc bén, mang theo hương vị nam tính, mâu thuẫn tới cực điểm.

“Ưm…”

Cô cố gắng phục hồi lý trí, thử nhích người dùng lực đẩy anh, có điều cơ thể anh giống như một bức tường, sức lực giữa hai người cách xa quá lớn, cô bị giam cầm ở giữa mặc anh làm càn, quyền chủ đạo bị cướp đoạt, tay chân bủn rủn yếu ớt.

Tim đập hoảng loạn.

… Ngay sau đó có hai tiếng thình thịch bắn khỏi cổ họng.

Đôi mắt cô mông lung, kiệt sức duy trì đầu óc, toàn thân nóng run lên. Lúc này, ngoài việc hoảng loạn thì cảm xúc khác cũng không còn.

Mười đầu ngón tay mảnh mai gắt gao cong lên.

Đây không thể tính là nụ hôn đầu của Dư Hề Hề, lúc học trung học cô đã từng kết giao với học trưởng, người đó tuấn tú ôn nhã, thậm chí ngay cả hôn môi cũng rất dịu dàng. Nụ hôn đó ngây ngô dại dột, cũng không thể so sánh với nụ hôn hiện tại.

Dư Hề Hề cảm thấy mình giống như một con cá bị ném lên bờ, trái tim hoảng loạn đến cả hô hấp cũng bị cướp mất.

Trong nháy mắt, cô cảm nhận được cả hai nụ hôn hoàn toàn khác nhau —— người trước trẻ con bao nhiêu, người này lại tràn đầy nhục dục.

Anh hôn cô một cách cuồng nhiệt, vừa cắn vừa dùng sức mút lưỡi cô. Toàn thân cô cứng đờ, chạm một chút cũng có thể vỡ tan.

Đột nhiên, tay anh vòng qua nửa người cô, ngón cái vuốt ve vành tai trấn an.

Hai người hôn nhau say đắm, cả cơ thể dường như đều hòa quyện thành một.

Đáy mắt của cô lờ đờ mông lung, giữa lúc hoảng hốt lại nghe thấy anh nói một câu gì đó, bất chợt liền rơi vào trạng thái mất ý thức.

***

Lúc Dư Hề Hề tỉnh dậy đã là giữa trưa.

Ánh sáng chói lọi từ cửa sổ chiếu vào, có tiếng ve kêu, say rượu nặng đầu vừa mới ngồi dậy liền muốn nằm trở về.

Cô nhìn xung quanh, giấy lót tường màu xanh lá, cái bàn màu trắng, phong cách trang trí đơn giản. Là nhà trọ của Chu Dịch?

Tiếng bước chân từ bên ngoài truyền vào, cửa bị đẩy ra.

“Tỉnh rồi sao?” Chu Dịch đi tới, trong tay cầm thuốc: “Uống cái này đi, bằng không chiều nay khỏi đi làm.”

“…” Dư Hề Hề trì trệ vỗ ót từ nhảy xuống giường, chân không tìm dép lê: “Chết tiệt, mấy giờ rồi? Chắc là tớ sẽ đến muộn mất!”

Chu Dịch trợn mắt, hỏi: “Sợ đến muộn mà tối qua lại dám đụng tới rượu?”

Rượu?

Dư Hề Hề cau mày nhớ lại chuyện tối qua —— đúng rồi, cô ở tiểu khu gặp phải Tần Tranh, sau đó cô cùng anh đi ăn cơm.

Sau đó…

Trí nhớ dâng lên như thủy triều, đầu cô nổ tung. Động tác cứng đờ giống như bị cái gì đó chặt đứt nguồn điện trong người.

Tửu lượng của cô rất tốt, một là không say, nếu say chắc chắn sẽ biến thành trẻ con.

Nụ hôn tối qua của anh tràn ngập tính chiếm lược, giống như một ấn ký khó có thể biến mất trong đầu, không chỉ có thế, thậm chí chi tiết nào cô cũng nhớ rõ…

Đột nhiên, hai gò má của cô nóng bừng, giận dễ sợ.

Chu Dịch ở bên cạnh quan sát, sắc mặt hồ nghi hỏi: “Sao vậy?” Đưa cốc tới, nói: “Mau uống cái này đi.”

Trái tim cô hoảng loạn, phải làm điều gì đó để dời đi sự chú ý, vì thế cô tiếp nhận cốc, thuận miệng nói: “Bình thường cậu đâu có uống rượu, sao trong nhà lại có loại thuốc này?”

Chu Dịch: “Đây là Tần doanh trưởng đưa cho cậu.”

“Phụt…”

Dư Hề Hề sặc nước, sau đó cô nhanh chóng lấy khăn giấy chùi miệng, ho đến không kịp thở.

Chu Dịch vỗ vỗ lưng cô, nói thầm: “Phản ứng này là gì…”

Dư Hề Hề phất phất tay, trừng mắt tựa hồ không tin: “Tần Tranh?”

“Đúng vậy.”

“Làm sao có thể…”

Chu Dịch nói: “Tối hôm qua cậu say như chết, là Tần thủ trưởng đưa cậu về đây, còn bảo tớ chăm sóc cậu.” Nói xong chỉ tay vào trán cô: “Tớ nói này nhị tiểu thư, cậu có thể tự kiểm điểm bản thân hay không? Biết rõ uống rượu sẽ say mà lại dám uống?”

Dư Hề Hề bắt đầu ủy khuất, thấp giọng cãi: “Cũng không phải bản thân tớ muốn đi uống rượu.”

“Không ngờ người như Tần Tranh lại có thể rót rượu cho cậu rồi?”

“… Không phải.”

“Cho nên mới nói, tự làm tự chịu!” Chu Dịch trừng mắt nhìn: “May mắn Tần Tranh là người đứng đắn, bằng không thì tối hôm qua không biết là đã xảy ra chuyện gì.”

Dư Hề Hề im lặng.

Lời này mặt dù không xuôi tai nhưng không thể phủ nhận Chu Dịch nói đúng, nghĩ lại cũng đã quá muộn…

Vừa thẹn vừa tức mặt đỏ như nhỏ máu, cô cắn cánh môi, trên đầu lưỡi vẫn còn mùi vị dư âm của ngày hôm qua. Hơi thở của Tần Tranh, độ ấm của Tần Tranh, mùi hương của Tần Tranh, từng cái từng cái hiện lên trong đầu cô.

Dư Hề Hề hoảng loạn một hồi, ngay cả khi nhận thức được mọi việc thì tâm lý cũng không thoải mái, xông ra ngoài, chui vào toilet súc miệng.

Tiếng nước chảy rào rào.

Chu Dịch không biết tại sao Dư Hề Hề lại nổi điên, cau mày gõ cửa: “Còn chưa uống thuốc kìa.”

Dư Hề Hề lấy nước lạnh rửa mặt, nhiệt độ nóng bừng giảm đi không ít, lắc đầu: “Không uống đâu, tớ phải đến chỗ làm ngay.”

“Không cần gấp gáp như vậy.”

“Tiền lương của tớ mà bị trừ thì cậu sẽ bù cho tớ đúng không?”

“Đùa tớ hả, Tần thủ trưởng giúp cậu xin phép nghỉ nửa buổi rồi.” Chu Dịch nhíu mày chế nhạo: “Vị kia mở miệng một cái, ai mà dám khấu trừ tiền lương của cậu.”

“…”

Hai tay Dư Hề Hề chống trên bồn rửa mặt, im lặng một lát, quay đầu nhìn về phía Chu Dịch, híp híp mắt hỏi: “Vừa rồi cậu bảo Tần Tranh là người đứng đắn?”

“Thì sao?”

Nghe vậy, Dư Hề Hề cũng không nói gì, ngoài cười nhưng trong không cười xoay người rời đi.

Đứng đắn cái con khỉ.

***

Thời tiết hôm nay rất nắng và nóng.

Sau khi ăn cơm trưa thì Dư Hề Hề trở về căn cứ, hôm nay có lãnh đạo xuống kiểm tra, mọi người bận rộn suốt nên cũng không chú ý tới cô. Dư Hề Hề hít thở một hơi, khoác áo dài trắng bắt đầu làm việc.

Những khu vực của chó xuất ngũ đều có bác sĩ chịu trách nhiệm, còn cô lại là trợ lý, đương nhiên không có nhiệm vụ quan trọng được giao…

Năm giờ rưỡi chiều, đúng giờ tan tầm.

Dư Hề Hề tắt máy tính đứng dậy rời đi, vừa đi về phía ký túc xá vừa kiểm tra lại tiền lẻ trong ví.

Hôm nay cô chen lách trên tàu điện ngầm, tự nhiên cũng muốn trở về bằng tàu điện ngầm.

Đi ngang qua sân huấn luyện, vài anh lính tươi cười hỏi: “Tan ca rồi?”

“Ừ.”

“Đi đường cẩn thận.”

“Vâng ạ, các anh vất vả rồi.” Vừa dứt lời, nụ cười trên mặt liền ngưng tụ rồi.

Trên bãi đất trống có một chiếc xe Jeep màu đen đang đỗ.

Là xe của Tần Tranh.

Cô hơi do dự, theo bản năng di chuyển tầm mắt, hận không thể khoác cái áo tàng hình chạy đi.

Dư Hề Hề cắn răng nguyền rủa.

Vài giây sau, tự nhiên trong đầu có vô số ý niệm hiện lên: anh tới đây làm gì? Tìm cô ư? Không đúng, nơi này có chiến hữu của anh, nói không chừng là đến xem tình hình của cảnh khuyển nữa… Nhưng nếu như anh thật sự đến tìm cô, làm sao bây giờ?

Hễ nghĩ đến chuyện xảy ra tối qua là cô chỉ muốn bổ nhào vào người anh cắn cho chết…

Dư Hề Hề cau mày, đầu ngón tay chống cằm tưởng tượng.

“Trốn ai sao?”

Giọng anh vang lên.

Trái tim cô đập thình thịch, cắn môi hít sâu một hơi định thần lại, sau đó cô mới xoay người vén tóc, bộ mặt điềm đạm như không có gì: “A, lại là anh sao?”

Mặc dù cô đã cảnh báo chính mình, nhưng chỉ cần nhìn người nọ liếc mắt một cái, trong lòng vẫn không tự chủ liền bị ánh mắt anh thu hút.

Tần Tranh đang mặc đồng phục, ráng chiều tà rọi thẳng lên người anh, từ dáng đứng cho đến biểu cảm đều giống như một gốc cây bạch dương đầu đội trời chân đạp đất, cảnh tượng này y như tranh vẽ.

Dư Hề Hề tin rằng, không ai có thể thích hợp mặc quân phục đẹp đến tuấn lãng như anh.

Hai tay anh đút túi quần, con ngươi bình tĩnh không chút khách khí quan sát cô.

Hôm nay, cô mặc một chiếc áo thun cổ tròn, phía dưới là quần short jean, đôi chân trắng nõn thon dài gợi cảm khoe ra…

Dư Hề Hề thấy Tần Tranh không nói chuyện, nhíu mày hỏi: “Tìm tôi có chuyện gì sao?”

“Ừ.”

Cô nhún nhún vai: “Được, anh nói đi.”

“Tôi vừa sai người tìm cho em một chỗ trọ, em mau trở về thu xếp hành lý, đêm nay liền chuyển qua.”

Hoàn toàn là mệnh lệnh.

Dư Hề Hề sửng sốt, sau đó cô cười lớn: “Tần thủ trưởng, anh rảnh rỗi quá nên không có chuyện gì làm đúng không? Tôi sống với bạn của tôi thì mắc mớ gì anh phải giúp tôi tìm nhà trọ?”

Tần Tranh không có thời gian dư thừa giải thích, nhàn nhạt nói: “Bảo em chuyển đi thì cứ chuyển đi.”

Loại giọng điệu này khiến cho Dư Hề Hề cảm thấy khó chịu, híp mắt đè nén cơn tức, hỏi: “Tại sao tôi phải nghe lời anh? Hai chúng ta thân thiết lắm sao?”

Tần Tranh nở một nụ cười, cúi đầu nhìn cô rồi hỏi: “Tôi nghĩ vấn đề này em phải rõ hơn tôi chứ?”

Dư Hề Hề lập tức cắn môi, hơi thở nặng nề, không muốn quan tâm anh liền nghiêng người tính bước qua.

Tần Tranh ngăn trở đường đi.

“…” Dư Hề Hề im lặng ngước mắt nhìn, thấp giọng nói: “Tránh ra, chuyện tối qua tôi còn chưa tính sổ với anh đó.”

Uy hiếp anh sao?

Rất thú vị.

Tần Tranh nhíu mày liếc nhìn xung quanh, vẫn lãnh đạm thấp giọng: “Em chắc rằng muốn cùng tôi tranh cãi ở đây?”

Nơi này là đơn vị của cô, nếu thật sự náo loạn thì ai sẽ chịu thiệt, không nói cô cũng biết mà.

“Này, thế anh muốn thế nào!”

“Theo tôi lên xe trước.”

Cô đứng yên bất động không thèm nhúc nhích.

Anh đợi một lát, cúi đầu ghé sát miệng vào vành tai cô, thì thầm: “Tự lên, hay là muốn tôi ôm lên?”

“…”

Năm phút sau, chiếc xe Jeep màu đen chạy khỏi căn cứ.

Mặt trời xuống núi, đèn đường ở ngã tư cũng thắp sáng.

Dư Hề Hề ngồi ở tay lái phụ, hai tay siết chặt để trên đầu gối, môi khẽ nhếch, bỗng nhiên mở miệng: “Tần Tranh, chúng ta cần nói chuyện.”

Anh tháo mũ ném sang một bên, vầng trán lộ ra, sau đó cô thấy anh châm thuốc, hỏi: “Muốn nói cái gì?”

Cô nhắm mắt lại cố gắng dùng từ ngữ hợp lý: “Năm nay anh đã 29 tuổi rồi, tuổi này quả thật cũng nên kết hôn. Anh là quân nhân, đối với cuộc hôn nhân do người lớn sắp xếp cũng giống như chấp hành nhiệm vụ. Quá trình, phương thức, thậm chí đối tượng cũng không quan trọng.”

Tần Tranh nhìn thẳng về phía trước, đôi mắt sâu không thấy đáy bình tĩnh như nước.

Tâm trạng của Dư Hề Hề dần dần thay đổi, liếc mắt nhìn anh, nói: “Nhưng cách suy nghĩ này của anh không đúng, chẳng lẽ điều nhỏ nhặt này mà anh cũng không biết? Hôn nhân không tình yêu sẽ không hạnh phúc. Cho nên…”

Bỗng nhiên, anh điều chỉnh vô lăng, phanh mạnh lại, chiếc xe Jeep dừng sang một bên.

Tần Tranh lạnh giọng: “Nói xong chưa?”

“…”

Cô đương nhiên vẫn chưa nói xong, trọng tâm còn ở phía sau, vài lần tiếp xúc, còn có nụ hôn tối hôm qua nữa… Nhưng hiện tại ngữ khí của anh quá uy hiếp, cô cơ hồ theo bản năng câm miệng.

Sau khi phục hồi lại tinh thần cô liền ảo não cắn răng —— bản thân mình đã gặp tà rồi sao, thế nào lại chột dạ như vậy?

Anh liếc mắt nhìn, ánh mắt hai người chạm nhau.

Thật lâu sau Tần Tranh mới nở một nụ cười, giọng nói cực trầm: “Dư Hề Hề, em biết bản thân em có khuyết điểm gì không?”

Lông mày cô cau chặt.

Anh nói: “Thiếu nội tâm(1).”

(1) Thiếu nội tâm: nghĩa của câu này ở đây tức là lo lắng quá mức.

“…” Khóe miệng của Dư Hề Hề giật giật, đang muốn phản bác lại bị áp lực bởi cái bóng cao lớn kia. Cô hoảng thần lùi về phía sau, không gian trong xe vốn nhỏ, Tần Tranh muốn dồn cô vào góc, chuyện này dễ như trở bàn tay.

Nháy mắt khoảng cách giữa cô và anh gần kề, cô nghe được hơi thở khàn khàn rõ ràng bên tai, cả người cô muốn nhúc nhích cũng chẳng được.

Tim cô đập dồn dập, khẽ thở hỗn hển.

Tần Tranh cúi đầu gí sát môi vào, Dư Hề Hề kịp thời nghiêng người né tránh, vừa khéo anh hôn vào chiếc cổ trắng nõn của cô. Giờ đây, anh giống như một con mãnh thú, thuận thế ngửi lấy mùi hương kia, sau đó, anh nhẹ nhàng khẽ cắn.

Đầu ngón tay cô run rẩy.

“Tần Tranh…”

Dư Hề Hề sợ hãi hét lên, giọng nức nở như một con mèo.

Người trên đường đi tới đi lui, mặc dù biết rõ người bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong, nhưng tình hình này cũng khiến cho cô hoảng loạn.

Tần Tranh mỉm cười hôn nhẹ lên vành tai trắng nõn một cái, giọng uy nghiêm: “Sợ cái gì, sợ tôi sẽ làm gì em sao?”