Khoảnh khắc tinh quang – Phiên ngoại

Nhã Bửu gả đến nhà họ Bùi đã được hai năm nhưng bụng vẫn chưa có gì tiến triển, Bùi Giai và cô đều không dùng biện pháp an toàn, đến bệnh viện kiểm tra cũng không có vấn đề.

Vì vậy, áp lực sinh con cho nhà họ Bùi tăng cao, căng thẳng này khiến cho dạ dày của cô thường hay quằn quại.

Buổi tối, Bùi Giai vừa đi xã giao về liền nhìn thấy Nhã Bửu nằm trên giường, gò má cô trắng bệch, anh sốt ruột bước qua, hỏi: “Dạ dày lại đau?”

“Không sao ạ.” Cô yếu ớt nói: “Con của Diệp Thịnh có đáng yêu không?”

Hôm nay nhà họ Diệp tổ chức tiệc đầy tháng, Bùi Giai căn bản không dám nói cho cô biết, chỉ sợ cô thấy cảnh thương tình, nghe vậy không khỏi ngượng ngùng, nhưng càng giải thích càng tổn thương người khác. Anh từng an ủi cô đến các mái ấm tình thương để nhận con nuôi, hoặc là đi thụ tinh trong ống nghiệm, nhưng cô nhất quyết không đồng ý.

Kỳ thực đối anh mà nói, chỉ cần cô cảm thấy hạnh phúc, có con hay không không quan trọng, anh thả lỏng caravat, nói: “Chẳng mấy ấn tượng, không hiểu sau này đứa bé đó có thể gả đi được không.”

Nhã Bửu bĩu môi: “Đứa bé nào lúc nhỏ chẳng vậy, mủm mỉm sẽ đẹp lên thôi. À, Mỹ Bảo lại mang thai rồi ạ.”

Nghe cô nói anh liền cảm thấy căng thẳng, tự nhiên muốn trút giận sang Mỹ Bảo và Arthur. Hai người kia sinh được một thằng con trai thần khí ngời ngời, chẳng lẽ còn chưa thỏa mãn, nhanh như vậy lại mang thai rồi: “Mỹ Bảo không sợ mang thai liên tục thì cơ thể sẽ biến dạng sao? Hậu sản hình thể còn chưa hồi phục.”

Nhã Bửu trừng mắt nhìn Bùi Giai, chị gái cô xinh đẹp tự nhiên, có làm thế nào thì cũng không ảnh hưởng.

“Anh đi tắm đã, chờ anh.” Bùi Giai đi vào phòng tắm, tắm rửa chỉ là cái cớ, gọi điện thoại mới là chuyện quan trọng. Trên dưới nhà họ Bùi lẫn nhà họ Đường điều biết đây là yếu điểm của Nhã Bửu, vì vậy không ai dám hé răng nhắc đến việc Mỹ Bảo mang thai hay là buổi tiệc đầy tháng của con gái Diệp Thịnh.

Sau khi Bà Diệp tiếp nhận điện thoại của Bùi Giai xong, thở dài một tiếng: “Tết Nguyên Đán năm nay tôi không muốn cãi nhau với mẹ của Bùi Giai. Tốt nhất là không nên để Nhã Bửu chịu áp lực về chuyện con cái, bằng không tâm tình của tôi sẽ không tốt. Chuyện sinh nở không phải chuyện của một người, không chừng là do sức khỏe của thằng Bùi Giai.”

Đường Húc nói: “Chuyện này không có khả năng, hàng năm Bùi Giai đều đến bệnh viện kiểm tra, bố mẹ vợ của Nhã Bửu không phải cũng thường xuyên bồi bổ cho nó sao, chẳng phải vì bọn họ sợ con gái mình chịu áp lực quá lớn nên mới đi xuất ngoại?”

Cùng lúc đó, Ninh Luyện đã cằn nhằn bên tai Bùi Nhượng: “Sinh con trai đúng là vô dụng. Vì sợ vợ áp lực vấn đề sinh con, cư nhiên giựt giây để chúng ta xuất ngoại, chẳng lẽ tôi ép buộc Nhã Bửu quá sao?”

Bùi Nhượng cười cười: “Đương nhiên là không phải do bà, chỉ là Nhã Bửu khi nhìn thấy trưởng bối khó tránh khỏi áp lực.”

Nhoáng một cái đã đến năm mới, Bùi Giai chưa từng có cảm giác cửa ải cuối năm lại gian nan như vậy, thật không hổ danh là cửa ải cuối năm. Đường Trạch thông báo bụng của Mỹ Bảo đã to lên, Bùi Giai thật sự sợ Nhã Bửu nghe được, càng nghĩ lại càng phiền lòng.

Còn nhà họ Bùi thì sao, họ hàng trưởng bối nhà nội nhà ngoại con cháu đông đúc, anh có ý cấm cũng cấm không nổi miệng của bọn họ. Năm trước dì anh còn vuốt bụng của Nhã Bửu hỏi han, hỏi sao không sinh con cho vui nhà vui cửa, lúc đó sắc mặt của anh trở nên trắng bệch.

Năm nay anh thuyết phục cô: “Tết này chúng ta đi châu Úc nhé, thời tiết lúc đó rất đẹp.”

Nhã Bửu gật đầu nói: “Nhưng ít nhất chúng ta cũng phải đợi qua 3 ngày tết đã chứ.”

Như thế chẳng phải là vô ích hay sao?

Đêm trừ tịch(1), Nhã Bửu gượng cười, lúc sáng tỉnh dậy còn nôn mửa một lần, Bùi Giai vất vả dỗ cô ngủ thêm một lát.

(1) Đêm trừ tịch là khoảng thời gian thiêng liêng nhất của năm khi các gia đình xum họp, chuẩn bị đón năm mới với những điều tốt lành sẽ đến và tiễn trừ năm cũ.

Ninh Luyện từ chùa trở về, Nhã Bửu cũng vừa mới rời giường xuống lầu, quản gia vội vàng đưa bát đũa qua: “Cô ngồi xuống ăn cháo đi ạ, cậu chủ dặn dò tôi phải nấu riêng cho cô.”

“Vâng ạ.” Nhà họ Bùi là dòng họ giàu có, người giúp việc trong nhà đến cách xưng hô cũng rất lễ phép, ban đầu mới dọn về đây cô có phần không quen, dần dần phải một thời gian sau mới thích ứng được.

“Hôm nay mẹ rút được lá xăm tốt không ạ?” Nhã Bửu cười hỏi.

“Tốt lắm con à, mà này, con ăn sáng trước đi, còn Bùi Giai đâu?”

“Cậu chủ đi ra nhà kính hái hoa rồi ạ.” Quản gia nói.

Nhã Bửu còn chưa kịp ngồi xuống liền khó chịu vì mùi đồ ăn, dạ dày cô trở nên cuồn cuộn, vội vàng chạy đi.

Bùi Giai vừa cầm hoa bước vào, vốn định đặt hoa lên đầu giường của cô như thường ngày, vừa mở mắt đã thấy cô vọt vào trong toilet.

Anh buông hoa vội vàng đi theo, tay anh đẩy cửa liền phát hiện cửa bị khóa trái, cẩn thận nghe thì thấy cô ho sặc sụa. Anh biết cô đè nén cảm xúc đã lâu, cần phát tiết nên chỉ đứng lẳng lặng nghe, lúc này Ninh Luyện cũng đi tới, nhìn thấy tình cảnh này cũng chỉ biết thở dài.

“Qua năm mẹ sẽ cùng bố con nghỉ phép ở Thụy Sĩ .” Ninh Luyện nói khẽ.

Ánh mắt Bùi Giai có chút chua xót: “Vâng ạ.”

Ninh Luyện thở dài.

Sau khi cô vừa ho vừa khóc một lúc, ở ngoài này anh sợ cô ho đến đau cổ họng thì lại phiền đến bệnh dạ dày, quay đầu tìm chìa khóa mở cửa.

Bùi Giai đi vào liền nhìn thấy Nhã Bửu cuộn mình trên mặt đất, trán cô gối lên cánh tay, cúi đầu không kịp thở, anh bước chân qua, đem cô ôm vào lòng.

Nhã Bửu nức nở nghẹn ngào, cô vòng tay ôm cổ anh nói: “Bùi Giai, em đâu phải bị bệnh nan y đâu chứ, sao trong dạ dày khó chịu vậy.”

“Hôm nay là ngày đầu năm mới, đừng nói linh tinh.” Anh hôn lên khuôn mặt cô: “Anh ôm em ngủ một lát nhé? Sau đó gọi điện thoại cho bác sĩ đến khám.”

Nhã Bửu lắc lắc đầu, cô đã ho xong một trận, tinh thần khôi phục được một ít: “Anh cũng nói là ngày đầu năm mới, ai lại đi mời bác sĩ tới nhà chứ.”

“Sinh bệnh không thể mê tín dị đoan.” Bùi Giai nói: “Em khỏe hơn chưa?”

Cô tựa đầu lên vai anh, gật gật đầu.

Tăng Nhất Hàng là bác sĩ riêng của nhà họ Bùi, sau khi tiếp nhận điện thoại của Bùi Giai liền nhanh chóng đến. Về bệnh tình dạ dày của Nhã Bửu anh ta cũng biết sơ qua.

Hỏi một ít về tình trạng, Bùi Giai chỉ nói tinh thần Nhã Bửu không phấn chấn, suốt ngày mệt mỏi, sáng sớm vừa mới nôn mửa, dạ dày khó chịu.

Tăng Nhất Hàng suy nghĩ một lát, dấu hiện này rất giống với tình trạng mang thai nhưng anh ta tuyệt đối không dám nói bừa, chỉ sợ là vui mừng vô ích, nếu kết quả không đúng, phỏng chừng Bùi Giai hận chết anh ta.

“Tôi muốn xét nghiệm máu cho cô ấy được không?” Kỳ thực chỉ cần mua một que thử thai là bớt việc, chỉ là anh ta không thể đưa ra yêu cầu này.

Trước bữa cơm trưa, Bùi Giai nhận được điện thoại của Tăng Nhất Hàng.

Ninh Luyện và Bùi Nhượng nghe tin bác sĩ có điện thoại tới báo kết quả, sắc mặt lúc đó liền nhợt nhạt, còn tưởng rằng Nhã Bửu có chuyện, vội vàng hỏi: “Kết quả thế nào?”

Bùi Giai bất chấp trả lời, nghiêng ngả chao đảo chạy lên lầu, gấp đến độ bỏ mặc bố mẹ mình.

Nhã Bửu xuống lầu lấy sữa liền nhìn thấy Bùi Giai, không khỏi nhíu mày hỏi: “Anh sao vậy?”

Bùi Giai định tâm một lát, chỉ tay bắt cô nằm lên giường: “Có một tin xấu và một tin tốt, em muốn nghe tin nào trước?”

Nhã Bửu nhìn anh thăm dò, nghiêng đầu nói: “Tin xấu đi ạ.”

“Tin tức xấu là tạm thời em không thể múa ba lê.” Bùi Giai nói, khóe miệng hơi nhếch lên.

“Còn tin tốt thì sao?” Cô còn chưa kịp phản ứng.

“Tin tức tốt là ——” Anh đã cúi người nói bên tai cô: “Em mang thai rồi.”

“Cái gì?” Hai tay Nhã Bửu nắm chặt cổ áo Bùi Giai: “Bùi Giai, anh không gạt em chứ?”

“Tăng Nhất Hàng vừa mới kiểm tra, và đây là sự thật.” Bùi Giai cười nói.

“Em được làm mẹ rồi sao?” Nhã Bửu vui mừng khóc to, hận không thể gào đến đất trời rung chuyển.

“Này, này, coi chừng.” Bùi Giai bị động tác kịch liệt của cô khiến cho giật mình, anh chạy nhanh đến bế cô, tiểu yêu tinh này quả nhiên sinh ra là để hành hạ anh.

Cảm xúc vui mừng triền miên, lúc này bọn họ mới nhớ đến bố mẹ mình đang ở dưới lầu lo lắng.

Anh cẩn thận đưa cô xuống lầu, sau đó lạnh nhạt tuyên bố: “Nhã Bửu mang thai rồi ạ.” Ngoài ra còn làm điều cực kì trẻ con: “Ngày mai mẹ gọi bác hai và họ hàng lại chơi nhé.”

Ninh Luyện nhịn không được bĩu môi, lúc không có tin tốt thì kịch liệt cự tuyệt họ hàng lui tới, còn bây giờ chẳng khác nào muốn khoe ra.

Nhưng dù là thế nào thì bà cũng cảm thấy lá xăm đầu năm này thật tốt, không ngờ mong muốn đã thành sự thật.

Về phần Diệp Tranh, vừa nhìn thấy con gái đến thăm là vui mừng khôn siết, có chút kinh ngạc: “Không phải con gọi điện báo là sức khỏe của Nhã Bửu hôm nay không tốt nên không tới được sao?”

Nhã Bửu nhìn mẹ liền nhịn không được giang hai tay ra ôm, sau đó cô khóc lóc nói: “Mẹ, mẹ ——”

Tiếng khóc này nghe qua rất thương tâm, bà Diệp sợ tới mức không biết phải làm gì, chỉ vỗ lưng an ủi con gái: “Tốt rồi, tốt rồi, đừng khóc, mặc kệ là phát sinh chuyện gì mẹ cũng đều giúp con.”

Nhã Bửu khóc lóc một hồi mới có thế nức nở nói khẽ: “Mẹ, con mang thai rồi.”

Bà Diệp nghe xong thì trái tim dường như muốn rơi xuống đất, hận không thể đánh con gái một cái: “Này, mồng một đầu năm khóc lóc cái gì?”

“Con, con vui mừng quá độ thôi ạ.” Nhã Bửu làm nũng nói.

Đây quả là một cuộc sống mới, một hy vọng mới.

***

/P.S: Tớ vô cùng cám ơn đến bạn Linh gì đó đã gửi bản tiếng hoa của phần phiên ngoại này thông qua bạn admin để nhắn nhủ với tớ.